Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 4

Phần 74
Phần 74: Hai Loại Đả Pháp

Những lời này của Vương Dụng Cấp đã đâm trúng vào yếu huyệt của Trương Cư Chính, lão Thái Sư giận đến nỗi sắc mặt bừng đỏ, bộ râu đen dưới cằm không gió mà lay.

Tần Lâm thấy vậy liền thầm nói một tiếng không tốt, vội vàng ra dấu tay, nháy mắt liên hồi với nhạc phụ Đại nhân tương lai.

Nhưng không còn kịp nữa, Trương Cư Chính nổi giận xung thiên, mặt vuông chữ Quốc đỏ bừng, gân cổ gằn giọng nói:

– Vương Dụng Cấp, ngươi dám bêu xấu lão phu ư?! Bệ hạ một thân trên ngôi cao chín bệ, trông coi khắp cả, không ủy thác cho ta thì ủy thác cho ai? Trước khi Tiên đế lâm chung đã đích thân cầm tay ta, gửi gắm bệ hạ cho ta, hiện tại ta không trông coi quốc sự thì để ai coi?!

Người mưu đoạn thiên hạ đại sự, ngoài ta ra còn ai nữa, không phải ta thì là ai! Đây chính là khí phách ôm ấp trong lòng đệ nhất danh tướng Đại Minh.

Thanh âm chấn động điếc tai của Trương Cư Chính vang vọng trong Hoàng Cực điện, Trương Kình, Trương Thành hoảng sợ biến sắc, Nghiêm Thanh giận dữ bất bình, Trần Giá Ngô Đoài xem thường, Phùng Bảo thần sắc lúng túng, ngay cả bọn Giang Lăng đảng Tằng Tỉnh Ngô cũng cảm thấy lần này Thái Sư đại động can hỏa khác với thường ngày.

Tần Lâm bất đắc dĩ gãi gãi đầu, Trương Thái Sư nói những lời này quả thật thỏa thích mê say, nhưng Vạn Lịch đế trên ngự tọa nghe lọt vào tai lại không phải là như vậy.

Không ủy thác cho ta thì ủy thác cho ai, ta không trông coi quốc sự thì để ai coi?! Lời này là bộc bạch nỗi lòng của một đời quyền tướng Trương Cư Chính, nhưng từ một góc độ khác rõ ràng cũng là lời khinh miệt hoàng quyền chí cao vô thượng. Ngoại trừ Trương Cư Chính ta, ai có thể gánh vác trọng nhiệm này, ai có thể chấn chỉnh được cả giang sơn Đại Minh?!

Ý của Trương Cư Chính là đứng về phía Vạn Lịch, quát tháo Vương Dụng Cấp, cho nên không chú ý trong khoảnh khắc này, trong mắt đệ tử đắc ý của mình toát ra vẻ chán ghét. Thần sắc chỉ thoáng qua rồi biến mất trên mặt Vạn Lịch này không thoát khỏi cặp mắt sắc bén như điện của Tần Lâm.

Lão Thái Sư ơi, ngài còn không biết đã bị học trò mình ghi hận sao? Hoặc là…

Vạn Lịch chỉ có tư chất trung bình, nhưng khôn vặt cũng không kém, lúc này thần sắc chuyển đổi cực nhanh, trong khoảnh khắc đã trở nên giận dữ, đứng bật dậy chỉ vào mặt Vương Dụng Cấp quát mắng:

– Im miệng! Ngươi phỉ báng Tể Phụ trọng thần, khích bác quan hệ quân thần giữa trẫm và Trương tiên sinh, thật sự là mang lòng bất chính. Người đâu, cách chức quan của tên này đi, phạt năm mươi, không, một trăm đình trượng!

Trương Cư Chính nhìn về phía Vương Dụng Cấp hừ lạnh một tiếng, lại khom người bẩm lên trên:

– Khải tấu bệ hạ, thật sự không nên phạt đình trượng tên họ Vương, bằng không sẽ càng thêm xác thực tội danh tự tiện chuyên quyền của lão thần.
– Giả nhân giả nghĩa, khi quân phạm thượng!

Vương Dụng Cấp trừng mắt không tỏ vẻ cảm kích chút nào, cũng hiểu được Trương Cư Chính là cố ý nói như vậy.

Quả nhiên Vạn Lịch ôn tồn trấn an Trương Cư Chính:

– Là trẫm hận y yêu ngôn hoặc chúng, cho nên phạt đình trượng, thật sự không liên quan với Trương tiên sinh. Đại Hán tướng quân ở chỗ nào?

Lập tức có mấy tên Đại Hán tướng quân như lang như hổ xông lên, lột mũ ô sa của Vương Dụng Cấp xuống, trói gô y lại lôi ra ngoài.

Bọn Nghiêm Thanh Lưu Thủ Hữu co đầu rút cổ, thầm kêu một tiếng may mắn. May nhờ tên ngu xuẩn Vương Dụng Cấp này đứng ra hứng chịu, bằng không bọn họ sẽ rất khó thu thập cục diện.

Chỉ bất quá bị chư vị đại thần Giang Lăng đảng dùng ánh mắt hài hước nhìn như vậy, trên mặt bọn họ vẫn cảm thấy nóng hừng hực.

Tần Lâm liếc nhìn hai người bọn họ mỉm cười vui vẻ, ai bảo các ngươi tìm tên đồng bạn ngu như heo làm chi, tên Vương Dụng Cấp này rõ ràng là tự chuốc khổ vào thân.

Bên ngoài ngọ môn, Ty Lễ Giám Trương Kình giám đốc hành hình, chân chính động thủ lại là cẩm y quan giáo, Lưu Thủ Hữu cùng Tần Lâm vì có chức trách cho nên cũng tới nơi giám hình.

Gậy phạt đình trượng thông thường được chế tạo từ gỗ cây dẻ, đầu đánh người được vót thành hình chày lớn, được bao bọc một lớp sắt, bóng loáng nặng nề.

Có không ít quan viên bị hình đã chết dưới đình trượng, cho dù không chết, nhưng mười người hết tám chín cũng sẽ bị tàn phế cả đời.

Số lượng phạt đình trượng tối đa là một trăm, nhưng con số này đã mất ý nghĩa thực tế, đánh tới bảy tám chục trượng, kẻ thụ hình đã chết.

Người chịu một trăm trượng cực ít có ai sống sót, phạt tám mươi trượng có nghĩa đã bước cả hai chân vào Quỷ Môn quan.

Bất quá Tần Lâm thân là quan chưởng ấn Bắc Trấn Phủ Ty, biết đây chỉ là công phu bề ngoài, cẩm y quan giáo hành hình toàn là cao thủ nhị lưu trở lên, thu phát nội kình viên thông như ý, am hiểu hai loại đả pháp nặng nhẹ.

Đánh nhẹ là dùng y phục bằng tơ lụa vải vóc bao lấy đậu hủ bên trong, lúc đánh vung gậy đánh xuống khiến cho y phục tung bay phất phơ, đậu hủ bên trong lại không vỡ chút nào mới coi như luyện thành. Đến lúc đó động hình, ngoài mặt thoạt nhìn đánh vô cùng ác, thật ra người thụ hình tối đa chỉ bị lột một lớp da.

Đánh mạnh chính là bao bọc đá xanh bên trong y phục, dùng trượng đánh không nhanh không chậm, khiến cho y phục không được rách chút nào nhưng đá xanh bên trong phải nát hết mới được. Nếu như dùng thủ pháp này động hình, bên ngoài thân thể người thụ hình bị thương rất nhẹ, bên trong nội tạng lại bị chấn nát hết thảy, chắc chắn táng mạng đương trường.

Rốt cục các Hiệu Úy hành hình chọn cách đánh nào, vậy phải xem ám hiệu của quan viên Xưởng Vệ giám hình.

Đám quan giáo đẩy ngã Vương Dụng Cấp, liếc nhìn chân trưởng quan mình, chỉ thấy giày Lưu Thủ Hữu chỉ mũi ra ngoài bèn thấp giọng nói:

– Thì ra là đánh nhẹ, các huynh đệ cẩn thận!

Dứt lời quan giáo liền quơ múa đình trượng, giơ cao đánh khẽ đánh vào mông Vương Dụng Cấp, nhìn như Thái Sơn áp đỉnh nhưng thực tế nhẹ tựa lông hồng.

Vương Dụng Cấp nằm chịu đòn biết được lần này coi như thoát nạn, không khỏi rất là đắc ý, thầm nhủ trong lòng: Quả nhiên nắm đúng ý của bệ hạ, tương lai sẽ có ích, chỉ một lần đình trượng không đau đớn gì lại giành được mỹ danh Phạm Nhan can gián, tương lai chắc chắn sẽ dương danh thiên hạ, truyền lưu sử xanh.

Ngàn vạn lần không ngờ rằng Tần Lâm chắp tay chậm rãi đi tới:

– Khụ khụ, đám quan giáo này là ai quản, có lẽ chưa ăn cơm cho nên đánh Vương Chủ Chính không đau không nhột, không khỏi làm cho người ta chê cười thủ đoạn của cẩm y quan giáo chúng ta.

Trời ơi, tên họ Tần này thật là lòng dạ độc ác! Vương Dụng Cấp nằm trên mặt đất, chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm.

Mấy tên quan giáo hành hình vội vàng nhìn Tần Lâm, lúc này mới phát hiện hai chân lão nhân gia chĩa mũi vào trong, cẳng chân cong vòng.

Tần Lâm cười gian giảo, không thấy sao, chân ta cũng cong như vòng kiềng rồi, con bà các ngươi không hiểu sao?

Tần trưởng quan lấy đức báo oán, quả thật không phải là đồn lầm.

Khụ khụ…

Lưu Thủ Hữu bị sặc nước bọt của mình ho khan liên tục, suýt chút nữa tức tối ngạt thở. Y nhớ ra Tần Lâm cũng là người trong nghề, muốn giở trò trước mặt hắn cũng không dễ dàng gì.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220