Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 4

Phần 201
Phần 201: Ba Mảnh Thi Thể

Đám thủy thủ đoàn Tây Dương ủ rũ cúi đầu đứng trên boong thuyền, La Bố tóc đỏ tỏ vẻ khổ sở, không ngừng làm dấu thánh giá trước ngực, dùng tiếng Bồ Đào Nha nói:

– Thượng đế ôi, xin tha thứ cho tội lỗi chúng con, chẳng lẽ chuyến đi Đông phương kết thúc như vậy?
– Đông phương xa xôi còn có một vị nữ sĩ xinh đẹp đang khổ sở chờ đợi chúng ta trở về cứu vớt. Xem ra chỉ có thể thất tín với cha xứ Phật Lôi Cách Lý Áo, thỉnh ông ấy tìm thêm một chiếc thuyền ở Macao.

Ngõa Vi cũng tỏ ra ủ rũ, gãi gãi đầu tóc vàng hoe, buồn bực nói:

– Vốn cho là một câu chuyện thần kỳ kỵ sĩ cứu công chúa, không nghĩ tới kỵ sĩ giữa đường bị cuốn vào tai họa không đâu. Đáng thương cho Công chúa, có lẽ vĩnh viễn không có cơ hội thoát đi ma trảo.

La Bố oán giận nói:

– So với vị nữ sĩ kia, tổ quốc của chúng ta càng đáng thương hơn, Bồ Đào Nha xinh đẹp đang rên rỉ dưới ma chưởng Tây Ban Nha, bằng hữu của ta!

Ngõa Vi nhún nhún vai, lộ ra vẻ không thể làm gì.

– Này, các ngươi đang nói cái gì vậy? Không cho phép thông cung!

Ngưu Đại Lực giơ giơ thiết côn, hung thần ác sát quát lên.

La Bố cùng Ngõa Vi đều co rụt cổ lại, im lặng không dám nói thêm nữa, e sợ cho chọc giận vị tướng quân hung bạo kia, như vậy dù là thượng đế cũng không có cách nào cứu bọn họ được.

Trên Lâm Anh hiệu, Tần Lâm mới vừa leo lên thuyền Du Tư Cao, Trầm Hữu Dung uống Long Tỉnh trà mang từ Hàng Châu tới. Bạch Sương Hoa không muốn đối mặt với tướng quân triều đình, bèn trốn vào trong khoang thuyền tránh né. Kim Anh Cơ cười khanh khách bồi tiếp bên cạnh, không che giấu quan hệ giữa mình và Tần Lâm chút nào.

Du, Trầm sớm biết Tần Lâm và Ngũ Phong thuyền chủ quan hệ không cạn, lúc này không khỏi thầm than quả nhiên bản sắc ân chủ duy chỉ đại anh hùng mới có.

Hàn huyên đôi câu, rất nhanh nói đến chính đề, Tần Lâm thổi nước trà, như không có chuyện gì xảy ra hỏi:

– Mấy người Tây Dương kia mới vừa nói, quan địa phương chỗ các ngươi kém cỏi lắm hay sao?

Du Tư Cao cau mày, cực kỳ bất mãn nói:

– Bẩm ân sư, Tri Huyện Hải Trừng gọi là Tiết Tân Nhan, người này tính tình tham lam thô bỉ, làm quan bất tài, tuy rằng không tới nỗi mười phần tệ hại nhưng quả thật xử lý chính vụ hết sức bừa bãi.

Ta đã nói rồi! Tần Lâm gật đầu một cái, thuyền trên bến cảng hỗn loạn như vậy, Thủy sư vốn là huấn luyện nghiêm chỉnh, rốt cục bị thương thuyền cản đường không thể chạy ra ngoài biển, có thể thấy được quản lý bến cảng này yếu kém tới mức nào.

– Như vậy, rốt cuộc tình huống người Tây Dương dính líu vụ án giết người là thế nào vậy?

Tần Lâm lại hỏi.

– Nói đến vụ án này cũng coi như không có manh mối, thi thể bị chém thành mảnh vụn cũng chỉ phát hiện được vài mảnh, đến bây giờ cũng chưa tìm được đầu.

Du Tư Cao lắc đầu một cái, kể lại qua loa vụ án một lượt.

Người phát hiện mảnh thi thể là một tên chèo thuyền bán hàng rong trên bến cảng. Sáng sớm hôm qua lúc y chèo thuyền bán điểm tâm cho các thủy thủ trên thuyền lớn, đột nhiên phát hiện trên mặt biển có một vật gì đó màu trắng trôi nổi bập bềnh, vốn là không có để ý, nhưng khi đến gần một chút mới phát hiện ra, vật kia rõ ràng là một khối nhũ hoa!

Người bán hàng sợ hãi tới mức ngã nhào xuống biển, tay chân luống cuống trở lại bờ, vội vàng đến huyện nha báo quan.

Nhân mạng tày trời, quan địa phương không dám không cẩn thận, lập tức xuất động thật nhiều bộ khoái nha dịch, ngồi mấy chục chiếc thuyền tiến hành mò vớt trên quy mô lớn, hy vọng có thể mò được nhiều mảnh thi thể hơn dưới biển.

Mặc dù Tiết Tân Nhan ngu ngốc vô năng, nhưng vẫn hiểu được căn bản Hình Danh. Trong vụ án phân thây phát hiện mảnh thi thể càng nhiều, là có thể ráp lại thi thể hoàn chỉnh hơn, tự nhiên đầu mối phá án cũng sẽ nhiều hơn mấy phần.

Chỉ tiếc biển rộng mênh mông, xác suất có thể vớt được mảnh thi thể thật sự là mong manh, bận rộn hơn nửa ngày, tìm tòi toàn bộ Nguyệt Cảng ba lần, cuối cùng chỉ mò được ba mảnh thi thể.

Chuyện này cũng không có cách nào khác, có lẽ những mảnh thi thể khác đã bị cá ăn hết, hoặc là theo thủy triều trôi đi xa, không thể nào tìm được.

Nhưng có ba mảnh thi thể, đã có thể xác định là vụ án giết người, không ai có thể cắt đi mấy miếng thịt lớn như vậy còn có thể sống được.

– Như vậy, tại sao lại nghi ngờ những người Tây Dương này?

Kim Anh Cơ không nhịn được chen lời nói:

– Trên bến cảng có hàng trăm hàng ngàn thuyền đậu, những mảnh thi thể này lại theo thủy triều trôi khắp nơi. Cho dù là ngẫu nhiên trôi tới gần thuyền người Tây Dương, cũng không có thể nói là bọn họ giết người!

Du Tư Cao khinh thường nói:

– Còn không phải là bởi vì người Bồ Đào Nha thích trêu hoa ghẹo nguyệt sao? Tên Ngõa Vi tóc vàng kia không biết dùng lời ngon tiếng ngọt thế nào, câu dẫn được một kỹ nữ bản địa cũng rất có nhan sắc. Một ngày trước khi phát hiện mảnh thi thể, kỹ nữ đó đột nhiên mất tích, cho nên không tránh khỏi nghi ngờ là y và kỹ nữ nổi lên tranh chấp, cho nên giết người phân thây.
– Không ngờ rằng bề ngoài đám Bồ Đào Nha này chẳng khác nào quỷ sứ, cũng có nữ nhân nhìn trúng bọn họ.

Trầm Hữu Dung chậc chậc lấy làm kỳ, rất nhanh phát hiện có nữ quyến Kim Anh Cơ đang ở đó bèn vội vàng ngậm miệng lại.

Thời này Trung Hoa là thiên triều thượng bang, rất xem thường người ngoại quốc từ Đông Tây lưỡng dương tới, cho nên Trầm Hữu Dung mới cảm thấy kỳ quái. Cho dù là Ngõa Vi câu dẫn được một kỹ nữ đê tiện nhất, y cũng cho rằng không thể tưởng tượng nổi.

Chuyện kế tiếp chính là nguyên nhân đưa đến đuổi bắt: Lúc mới vừa phát hiện mảnh thi thể, huyện nha môn cũng không biết kỹ nữ đó đã mất tích, cũng không nghi ngờ bọn người Tây Dương này. Cho đến ngày thứ ba cũng chính là sáng sớm hôm nay, nhân tình của kỹ nữ vội vội vàng vàng báo mất tích, Tri Huyện Tiết Tân Nhan mới bừng tỉnh ngộ, phái nha dịch đi bắt hung phạm.

La Bố, Ngõa Vi làm bộ vâng lời, sau đó đột nhiên đưa thuyền chạy ra. Chiếc thuyền nhỏ này lui tới linh hoạt, len lỏi xuyên qua khe hở giữa hàng trăm hàng ngàn chiếc thuyền trên bến cảng, bọn nha dịch bất ngờ không kịp đề phòng, để cho bọn họ vọt ra khỏi bến cảng.

Thủy sư doanh Du Tư Cao, Trầm Hữu Dung lập tức dẫn dắt thuyền bè ra biển đuổi bắt, Du Tư Cao lợi dụng ưu thế quen thuộc hải lưu, đi vòng ra xa ngoài khơi chặn đầu, bắn hỏa pháo cảnh cáo đối phương dừng thuyền, vì vậy tiếng pháo đưa tới Tần Lâm chú ý, xảy ra chuyện mới vừa rồi.

Kim Anh Cơ nhíu mày một cái:

– Theo như vậy vị Tiết Tri Huyện kia xử lý vụ án này cũng rất đúng quy củ. Nếu như đám người Bồ Đào Nha này không chột dạ, cần gì phải mạo hiểm chạy trốn? Một khi bọn họ bị triều đình truy nã, những bến cảng như Hàng Châu, Ninh Ba, Nguyệt Cảng, Macao đều không thể đi, chỉ có chạy đến đảo Luzon mới có thể thoát khỏi đuổi bắt, ừm, hướng chạy của thuyền bọn họ vừa rồi…

Hướng của bọn họ chạy vừa rồi cũng không phải là hướng đảo Luzon ở phía Nam, mà là chạy về phía Đông.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220