Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 4

Phần 35
Phần 35: Tiên Thanh Đoạt Nhân

Sau đó Tam Nương Tử chu toàn đại cục, tận tâm tận lực phụ tá Yêm Đáp Hãn thống trị sự vụ thảo nguyên, bằng vào tài năng chính trị trác tuyệt được các bộ tộc tôn kính. Nhưng nàng vốn là nữ tử thanh xuân mơn mởn, không thể nào có tình nghĩa phu thê thật lòng với ông ngoại Yêm Đáp Hãn vốn có tính thô lỗ hung bạo.

Hơn nữa trước khi Yêm Đáp Hãn qua đời chừng hai ba năm, sau khi cân nhắc đủ điều lại không truyền ngôi Đại Hãn cho Bất Tháp Thất Lý là con nhỏ của lão với Tam Nương Tử, mà truyền ngôi cho Hoàng Đài Cát của vợ trước vốn có quan hệ căng thẳng với Tam Nương Tử. Chuyện này làm cho nàng hết sức tức giận, ngay cả chút tình phu thê ít ỏi cũng không còn nữa.

Nếu như con trai ruột Bất Tháp Thất Lý thừa kế Hãn vị, Tam Nương Tử không cần gả cho Hoàng Đài Cát, từ nay khôi phục thân tự do, nhưng nếu Hoàng Đài Cát đăng Hãn vị thì…

Hôm nay Tam Nương Tử không có ra trướng cưỡi ngựa luyện binh, để cổ vũ sĩ khí cho tinh binh cường tướng dưới quyền, cũng không để ý tới văn điệp của quan viên Na Nhan các bộ chất trên bàn, mà lười biếng ngồi tựa trên giường, tay nghịch một cây bút đồng cán trúc điêu khắc.

Lục thụ lê hoa đả bách cầu, năm xưa còn nhớ liễu đầu cầu.

Má phấn Tây Thi ôi duyên dáng, lạnh lẽo bao năm Yến Tử lâu. (Thơ của Từ Vị Từ Văn Trường)

Miệng anh đào nhỏ khẽ mở, đọc thơ hương diễm khắc trên bút đồng, trong đôi mắt xinh đẹp của Tam Nương Tử lóe ra ước mơ:

– Thường thấy thảo nguyên phong quang, đại mạc phi sa, không biết Giang Nam yên vũ có thật giống như người ta nói, tựa như ảo mộng, làm người ta mê say hay không?

Bên ngoài đột nhiên một trận người ngựa ồn ào huyên náo, Tam Nương Tử đặt bút xuống, thần sắc uể oải tan biến, tay vịn hoàng kim loan đao bên hông gằn giọng quát:

– Châu Mã, Na Cô, là ai gây ồn ào huyên náo trong doanh vậy, không sợ quân pháp của ta sao? Truyền lệnh của ta, ai còn gây ồn ào nữa, chém!

Hai tên thị nữ đeo cung đeo đao bên trong trướng chuẩn bị đi ra truyền lệnh.

– Ngạch cát, ngạch cát (tiếng Mông Cổ có nghĩa là mẹ)…

Bất Tháp Thất Lý mười ba tuổi hấp tấp chạy vào, mặt mũi vẻ hưng phấn:

– Khâm Sai của Đại Hoàng đế thiên triều đến rồi, đang ở ngoài hơn hai mươi dặm, Hoàng Đài Cát đã đi ra ngoài nghênh đón, chúng ta cũng nhanh lên đi!

Tin tức Khâm Sai đến đã sớm dùng hỏa bài bảy trăm dặm cấp tốc truyền tới, cho nên Tam Nương Tử cũng không kinh hoảng, đôi mày thanh tú khẽ cau:

– Bất Tháp Thất Lý, con trai của ta, con gấp làm gì chứ? Hùng ưng quanh quẩn hồi lâu, nhắm chuẩn mới phát một đòn tất trúng, con là con trai của lão Hãn với ta, phải bắt chước tính trầm ổn của hùng ưng.

Bất Tháp Thất Lý gãi đầu một cái, trên mặt có vẻ ngượng ngùng, bất kể là bề ngoài hay tính khí y đều giống như Tam Nương Tử, hoàn toàn khác với Hoàng Đài Cát thô lỗ dã man.

– Châu Mã, Na Cô, lấy y phục Ngô Đại nhân tặng cho ta ra, còn có bộ y phục của Bất Tháp Thất Lý…

Tam Nương Tử từ ái vuốt ve đầu con trai, trong nụ cười mang theo chút vẻ giảo hoạt:

– Hoàng Đài Cát muốn tranh trước, cứ nhường cho y một lần đi, chúng ta thay y phục xong rồi hãy đi, hừ hừ…

Hoàng Đài Cát đúng là tranh trước một bước, doanh trướng y từ ba mặt bao vây doanh trướng Tam Nương Tử lại, ở bên ngoài đương nhiên nhận được tin Khâm Sai tới trước. Lập tức y truyền lệnh tất cả trưởng lão, Na Nhan, Đài Cát, Thạc Tề Thổ Mặc Đặc bộ theo mình đi nghênh đón.

Không ngoài dự liệu, nghe nói Khâm Sai thiên triều đã đến, không chỉ có người ủng hộ Hoàng Đài Cát dốc hết trọn ổ chạy ra, ngay cả đông đảo quý tộc Mông Cổ do dự không quyết cũng rối rít ra đón, đi theo phía sau Hoàng Đài Cát, lộ ra thanh thế khổng lồ.

Hoàng Đài Cát thân mặc tôn phục lụa vàng, tai đeo vòng vàng, cầm cờ da dê, dương dương đắc ý, nghiễm nhiên tự xưng là Hãn Vương của Thổ Mặc Đặc bộ.

– Ha ha ha, Thôi tiên sinh có chủ kiến hay thật!

Cổ Nhĩ Cách Đài Cát giục ngựa theo sát Hoàng Đài Cát, chỉ roi ngựa ra sau lưng hỏi:

– Chiêu này kêu là tiên… tiên gì vậy?
– Tiên thanh đoạt nhân (ra oai trước để áp chế đối phương).

Một người sau lưng Hoàng Đài Cát cười đáp lại.

Người này chừng bốn mươi tuổi, ăn mặc kiểu Mông Cổ nhưng mặt trắng râu thưa ôn nhu nho nhã, tư thế cỡi ngựa cũng có hơi vụng về, khác xa người Mông Cổ vốn lớn lên trên lưng ngựa.

Y là Thôi Hiến Sách, chính là đại Hán gian dư đảng Triệu Toàn, xuất thân Tú Tài thi rớt, có hiệu là Trí Đa Tinh. Năm đó Yêm Đáp Hãn phong cống, đám đầu sỏ tội ác Triệu Toàn bị giết hết, nhưng Bạch Liên Bắc tông trước sau dụ dẫn bắt cóc Hán dân đến Tái Ngoại có tới hơn mười vạn, triều đình không thể nào lùng bắt hết toàn bộ được. Thôi Hiến Sách may mắn trở thành cá lọt lưới, từ đó gửi thân dưới trướng Hoàng Đài Cát.

Hoàng Đài Cát quay đầu lại, có vẻ rất hối tiếc nói:

– Đáng tiếc lần trước vào kinh thành, Thôi tiên sinh ngã bệnh không đi được, bằng không bản Hãn cũng sẽ không thua dưới tay tên họ Tần, mất đi viên đại tướng Bạt Hợp Xích vô cùng quý giá, Thôi tiên sinh quả thật là Trung Hành Thuyết của bản Hãn!

Trung Hành Thuyết là thái giám triều Hán, theo tông thất nữ Hòa Thân tiến vào Hung Nô. Bởi vì oán hận triều đình, tận tâm tận lực phụ tá Hung Nô Đan Vu, khuyên Hung Nô dụng binh đối với Trung Nguyên lần nữa, tru diệt cướp bóc đồng tộc.

Vốn là Hoàng Đài Cát lấy hoạn quan so sánh với Thôi Hiến Sách có hơi không thích hợp, nhưng Thôi Hiến Sách không cho là nhục ngược lại còn cho là vinh, tươi cười hớn hở:

– Tiểu khả trải qua nhiều năm khoa cử lận đận, ở Trung Nguyên buồn bực bất đắc chí, may nhờ Hãn Vương thưởng thức mới có thể có đất dụng võ. Nguyện từ nay bắt chước Trung Hành Thuyết, ra công khuyển mã vì Hãn Vương, tương lai hưng binh xông quan, vó ngựa giày xéo Trung Nguyên, ta cũng được làm tòng long chi thần.

Các triều trước cũng có không ít người như Thôi Hiến Sách, trước có Trung Hành Thuyết, Trương Bang Xương, Lưu Dự, sau có Phạm Văn Trình, Ninh Hoàn Ngã, Ngô Tam Quế. Nghe nói bọn họ ở bản tộc buồn bực bất đắc chí, hoặc bị buộc bất đắc dĩ thế nọ thế kia, không thể làm gì khác hơn là làm Hán gian. Cũng giống như làm chó săn cho người ngoại tộc, dùng đao to búa lớn tru diệt đồng bào bản tộc, ngược lại có thể gọi là đắc chí, hiển thân dương danh, lưu danh bách thế.

Dĩ nhiên Hoàng Đài Cát hết sức đắc ý, dùng roi ngựa gõ nhẹ lưng Thôi Hiến Sách:

– Hay, hay lắm, nếu bản Hãn có một ngày nhập chủ Trung Nguyên, sẽ mời Thôi tiên sinh làm Thừa Tướng!
– Tạ ân điển Hãn Vương!

Thôi Hiến Sách vui vẻ ra mặt, được roi ngựa Hoàng Đài Cát gõ một cái như vậy, quả thật cảm thấy xương cốt toàn thân cũng nhẹ đi vài lạng.

Buồn cười Thôi Hiến Sách tự cho là đắc chí, lòng tràn đầy mong muốn làm khai quốc nguyên huân, tòng long công thần. Tạm thời khoan nói tới chuyện Hoàng Đài Cát có thể nhập chủ Trung Nguyên hay không, cho dù là may mắn nhập quan, thân phận Thát Lỗ dị tộc làm sao có thể lau mặt một cái là thay đổi ngay tức khắc?

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220