Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 4

Phần 151
Phần 151: Bừng Tỉnh Ngộ

Duy chỉ có Tần Lâm tu luyện Chu Dịch Tham Đồng Khế huyền công do Từ Văn Trường truyền lại, tuy không thể luyện ra thần công kinh thế hãi tục gì, nhưng cơ năng khôi phục thân thể điều chỉnh cực tốt. Dù là mệt nhọc cực độ, chỉ cần hơi nghỉ ngơi là có thể khôi phục rất nhanh, nếu không phải như vậy, làm sao có thể hàng đêm đánh cho Kim Tuyên Úy luôn miệng xin tha, Trương Tử Huyên cầu khẩn phu quân thương tiếc, tiểu Thanh Đại và Từ Đại tiểu thư liên thủ vẫn cam bái hạ phong?

Thần công như thế quả thật không thể nói với người ngoài, Tần Lâm chỉ cười vài tiếng cho qua chuyện.

Nha hoàn người ở huyện nha thấy Tần Lâm thức giấc liền bưng nước tới mời hắn rửa mặt, sau đó mang ra ba hộp đựng thức ăn dọn ra bữa ăn sáng.

Chân giò nướng mật, thịt nướng, váng sữa, anh đào non… Từng món ăn ngon được đựng trong dĩa sứ trắng Đức Hóa, toàn là những món đặc sản nổi tiếng của Chiết Giang, được nấu hết sức cầu kỳ tinh xảo, thật nhiều dĩa lớn dĩa nhỏ bày ra đầy cả chiếc bàn bát tiên.

Tần Lâm khẽ mỉm cười, kêu Ngưu Đại Lực, Lục Viễn Chí cùng ngồi xuống ăn điểm tâm, lại nói:

– Quá nhiều, La Tri Huyện thật quá khách sáo.

Một tên quản gia áo xanh mão trắng đứng xuôi tay, nghe vậy vô cùng cẩn thận cười nịnh nói:

– Tần Thiếu Bảo làm quan thanh liêm như nước, lưỡng tụ thanh phong (hai ống tay áo gió lùa trống rỗng), có thể coi là cực kỳ khắc kỷ tiết kiệm. Những ngày qua lấy khách sạn sung làm hành dinh Khâm Sai, vừa không muốn trang trí hoa lệ lại không muốn cung ứng ăn uống, đã tiết kiệm cho tệ đông ông một khoản không nhỏ, chút điểm tâm này đã đáng kể gì.

Tần Lâm cười ha hả, cảm thấy quản gia kia nói chuyện thật sự thú vị, khiến cho mình ăn cũng cảm thấy ngon miệng hơn.

Thể chế triều Đại Minh chính là tôn ti trật tự, thiên tử xuất tuần phải ngồi cửu long trầm hương liễn, Kim Ngô Vệ, Cẩm Y Vệ, Kỳ Thủ Vệ tiền hô hậu ủng, văn võ bá quan theo sau, ngự yến vô số sơn hào hải vị nhiều không đếm xuể. Thái Sư Trương Cư Chính ngồi đại kiệu ba mươi hai người khiêng, quan địa phương tiếp đãi lão một bữa cơm phải dọn lên trăm món ăn, đây đều là quy củ triều đình, quan trường.

Giống như Khâm Sai đại thần giá lâm, quan địa phương chuẩn bị hành dinh Khâm Sai sẽ phải dùng thảm nhung đỏ trải dưới đất, bàn ghế dùng loại gỗ thượng hạng chạm trổ điêu khác, sơn hào hải vị đủ cả.

Tần Lâm đến Long Du huyện ở tại khách sạn, ăn cơm mình bỏ tiền, thật là chuyện từ trước tới nay chưa từng có. Cho nên bên trong Long Du huyện nha, từ quản gia, người làm đến bộ khoái, nha dịch đều nói Tần Thiếu Bảo lưỡng tụ thanh phong, e rằng còn hơn Hải Thụy Hải Bút Giá một bậc. Năm xưa Hải Thụy lên kinh dọc trên đường đi còn mang theo xe chở lương thảo, trưng dụng ba bốn dân phu, Tần Thiếu Bảo lại bỏ tiền túi của mình hết thảy.

Chỉ có hai người Lục Viễn Chí cùng Ngưu Đại Lực nghe quản gia nói bốn chữ “lưỡng tụ thanh phong” suýt chút nữa phun thức ăn ra đằng mũi. Rốt cục Tần trưởng quan có bao nhiêu tiền có thể ngay cả chính hắn cũng không biết rõ ràng, nhưng dường như Ngũ Phong hải thương phú khả địch quốc sắp đổi sang họ Tần…

Một tên người làm dùng chậu nhỏ thay mâm bưng thức ăn tới, những mâm dĩa khác đều bằng sứ trắng Đức Hóa, duy chỉ có chậu này là sứ Thanh Hoa Cảnh Đức trấn thời Nguyên, lập tức liền hấp dẫn lực chú ý của Tần Lâm.

Lục Viễn Chí cùng Ngưu Đại Lực đang cắm đầu ăn đương nhiên không chú ý tới sứ Thanh Hoa gì, nhưng thức ăn trong chậu nhỏ kia ập vào mũi bọn họ mùi hương thơm ngát, nhất thời khiến cho hai người ngẩng đầu lên.

Cháo trong chậu có màu lục biếc, hạt nhỏ dài hơn hạt gạo thường, từng trận mùi thơm ngát toát ra khí tức của rừng trúc. Chỉ ngửi mùi này thôi đãn cảm thấy như vừa dấn thân vào biển trúc vạn khoảnh, bóng trúc chập chùng gió mát thổi tới, có cảm giác như cỡi gió mà đi.

– Đây là gạo gì vậy?

Tần Lâm tò mò hỏi.

Chuyện này đúng như mong muốn, quản gia kia vội vàng nịnh hót thay chủ nhân mình:

– Khải bẩm Tần Thiếu Bảo, đây là hạt trúc, phượng hoàng không phải là ngô đồng không đậu, không phải là hạt trúc không ăn, Tần Thiếu Bảo là nhân vật như phượng hoàng trên trời, hẳn nên hưởng dụng loại cháo nấu bằng hạt trúc này.

Quản gia vuốt mông ngựa thật kêu, Tần Lâm bèn mỉm cười, để cho thị nữ múc cho mình hơn phân nửa chén.

Lục Viễn Chí muốn lộ ra bản lĩnh, phô trương nói:

– Hạt trúc, còn gọi là trúc mễ, cây trúc nở hoa hẳn phải chết, mới có thể kết ra hạt trúc, vị ngọt, bình, chát, nhập tỳ, vị kinh có thể ích khí bổ hư, kiện tỳ tiêu tích.
– A, thì ra cũng là vị thảo dược.

Tần Lâm không cho là kỳ quái, Trung y Trung dược vốn là dược liệu và thực phẩm cùng nguồn, cũng có thể coi là món ăn nên thuốc.

Quản gia lại khom lưng cười bồi:

– Đúng đúng đúng, dưới tay tướng mạnh không có binh hèn, vị Lục trưởng quan dưới quyền Tần Thiếu Bảo này quả nhiên kiến thức uyên bác, ngay cả đạo lý y gia cũng hiểu.

Y vẫn tưởng rằng Tần Lâm, Lục Viễn Chí, Ngưu Đại Lực đều là xuất thân Cẩm Y Vệ, không biết Lục mập vốn chính là môn đồ y quán, được thần y chân truyền.

Ba người cười cười nói nói, Tần Lâm dùng muỗng từ từ múc cháo ăn, cau mày tựa hồ đang suy nghĩ chuyện gì, hai tên thủ hạ thần giữ cửa không hề nho nhã như hắn, há to miệng húp cháo soàn soạt.

– Tần Thiếu Bảo, cháo này ngon lắm, ngài ăn nhiều một chút đi.

Ngưu Đại Lực hảo tâm thúc giục hắn.

Lục Viễn Chí toét miệng cười vui, Tần ca chúng ta trở nên nho nhã như vậy từ khi nào vậy, đừng giả bộ nữa, bưng chén lên ngửa cổ húp đi thôi.

Tần Lâm đột nhiên cầm chén để lên bàn, hỏi:

– Tên mập, đệ mới vừa nói cây trúc nở hoa hẳn phải chết, mới có thể kết ra hạt trúc, như vậy nói cách khác, rừng trúc kết ra hạt trúc sẽ khô vàng mà chết sao?
– Đúng vậy, hạt trúc rất hiếm thấy, chỉ cần trúc nở hoa sẽ chết.

Lục Viễn Chí không hiểu vì sao Tần Lâm hỏi tới chuyện này, ngẩn người ra, sau đó đôi mắt nhỏ sáng lên, đang muốn nói gì đột nhiên sặc lên một trận.

Ngưu Đại Lực vuốt lưng giúp y, vất vả lắm mới bình phục lại, y ngồi thẳng người lên nhìn chằm chằm Tần Lâm.

Ngày hôm qua đem hoa các loài thực vật tới, chỉ cần là hoa mùa Xuân có thể nở đều tìm tới, duy chỉ không có cây trúc!

Có rất ít người thấy cây trúc nở hoa, nhưng quả thật nó có thể nở hoa, chẳng qua là cần có thời gian rất lâu. Ngoại trừ rất ít loại trúc nở hoa hàng năm, đại đa số cây trúc phải sinh trưởng ba mươi năm trở lên mới nở hoa, có loại thậm chí tới trăm năm, tỷ như quế trúc cần một trăm hai mươi năm mới nở hoa, lão nhân trường thọ tới mức nào cũng không thể thấy quế trúc tự tay mình trồng nở hoa.

Cho nên trong tiềm thức mọi người thường sẽ không cho trúc là loài thực vật nở hoa.

Càng thêm dễ dàng mê hoặc người ta là, sau khi cây trúc nở hoa sẽ khô vàng tử vong từng mảng, thử hỏi cẩm y quan giáo đi ra ngoài thu thập phấn hoa thấy một mảnh rừng trúc khô vàng tử vong, làm sao có thể nghĩ đến nó cũng từng nở hoa, sợ rằng theo bản năng chắc chắn sẽ không để ý tới.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220