Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 4

Phần 121
Phần 121: Tìm Xuân Đào

Lương Bang Đoan chất vấn, phảng phất theo lời y, Triệu Hòa Phủ bất quá chỉ là con gà con có thể giết chết bất cứ lúc nào. Dù là trong ba năm qua, nhờ có vị Triệu đại phu này hết lòng chữa trị y mới có thể sống đến bây giờ.

Lương phụ cười khổ:

– Phụ thân cũng nghĩ tới chuyện này, nhưng suy nghĩ lại vẫn là mua chuộc sẽ tốt hơn. Dù sao Triệu Hòa Phủ trị bệnh lao đã nổi danh kinh sư, mặc dù bí mật ra vào phủ chúng ta nhưng không có giấy nào gói được lửa. Nếu như y đột ngột bị giết vào thời khắc mấu chốt này, khó bảo đảm sẽ không có ai liên tưởng tới chúng ta. Triệu Hòa Phủ cao bay xa chạy, tự nhiên sẽ không nói lung tung chuyện của chúng ta.

Lương Bang Đoan còn muốn nói điều gì, nhưng thở hồng hộc, rốt cục không nói nên lời.

– Con ta đừng có gấp, ngồi xuống nghỉ ngơi, uống chút Lục Đậu Bách Hợp Nhuận Phế thang đi.

Lương mẫu là một nữ nhân phúc hậu, nhìn con trai với vẻ trìu mến, miệng vẫn lâm râm tụng niệm:

– Con ta phúc lớn mạng lớn, trường mệnh trăm tuổi…

Lương Bang Đoan hậm hực ngồi xuống, uống nửa chén Nhuận Phế thang, cảm giác nóng như lửa đốt trong ngực hơi giảm đi một chút, lại lên tiếng thúc giục:

– Hồ tiên sinh nói bệnh của con là do Tiên Thiên bất túc từ khi còn trong bụng mẹ, có được khí chân long mới có thể khỏi bệnh. Cha, mẹ, hai người muốn cứu mạng của con thì phải nhanh lên!

Hồ tiên sinh là một vị bằng hữu ăn xài rộng rãi, không biết vì sao Lương Bang Đoan đối với y là nói gì nghe nấy. Lương phụ khôn khéo hơn người, cũng cảm thấy Hồ tiên sinh này nói rất có lý, đặc biệt là y còn nhắc tới phía Nam sắp sửa mở ra hải mậu, cố ý hợp tác mật thiết cùng Lương gia sau khi trở thành hoàng thương.

Nếu như nói Lương Bang Đoan trẻ tuổi kiến thức nông cạn, Lương phụ lại là người làm ăn tinh minh khôn khéo, Y cũng không mấy tin tưởng cái gọi là khí chân long xung hỷ, nhưng y biết trở thành hoàng thương sẽ chiếm được ưu thế lớn tới mức nào trong việc buôn bán trên biển sắp tới.

Cho nên Lương gia lấy ra một số bạc kinh người, hối lộ từ chưởng ấn Ty Lễ Giám, Đốc Công Đông Xưởng Phùng Bảo cho đến các thành viên liên quan như Dung ma ma, giúp cho Lương Bang Đoan qua ải chém tướng một mạch trở thành tân tấn Phò mã.

– Được, được rồi, phụ thân sẽ mau chóng nghĩ biện pháp.

Lương phụ ôn tồn an ủi con trai, bất kể y làm ăn khôn khéo dường nào, dù sao phụ tử tình thâm, giờ khắc này nhìn sắc mặt con trai đỏ thắm rõ ràng đã đến thời kỳ cuối, nên cũng toát ra vẻ trìu mến yêu thương.

Nhưng thương yêu con trai tới mức phải dùng tới thủ đoạn hạ lưu gạt cưới, thậm chí còn hy sinh hạnh phúc cả đời một người vô tội sao?

Lương Bang Đoan sợ chết vô cùng, muốn kết hôn với một Công chúa chảy huyết mạch Hoàng gia để xung hỷ, dường như cũng rất đáng thương. Nhưng có ai hỏi qua cảm giác của Chu Nghiêu Anh sắp sửa làm vật hy sinh cho y hay không?

Hẳn là Chu Nghiêu Anh bị Lương phủ sắp kế lừa gạt như vậy, chắc chắn tâm trạng không tốt lành gì.

Sai rồi, lúc này Trưởng Công chúa giống như một con chim non vui vẻ, tay ngọc cầm một cây bút vẽ nắn nót từng nét trên giấy ngọc bản của Trừng Tâm đường ở Hồ Nam. Đôi mày thường hay cau lại của nàng lúc này giãn ra hết cỡ, đôi mắt cong như vành trăng, miệng anh đào nhỏ cũng đang khẽ mỉm cười.

Cho dù là vẫn còn tồn tại nguy cơ bị gả cho Lương Bang Đoan, cho dù là nàng và ý trung nhân gần trong gang tấc xa tận chân trời, cho dù là chưa chắc Tần Lâm đã biết tình cảm của nàng dành cho hắn, nhưng nghĩ tới Tần Lâm đang ở kinh sư, đang nghĩ trăm phương ngàn kế giúp cho tiểu cô nương đáng thương là mình, trái tim Vĩnh Ninh Trưởng Công chúa như ngâm trong hũ mật, lúc nào cũng cảm thấy hết sức ngọt ngào.

Có lẽ vĩnh viễn không có cơ hội cuối cùng thành quyến thuộc, nhưng một thiếu nữ đang độ Xuân thì vẫn có quyền mơ ước.

Tiểu cung nữ Tích Họa đang dùng chặn giấy đè trên bức họa là tâm phúc của Chu Nghiêu Anh, cũng là người mạo hiểm ra ngoài đưa phong thư cầu cứu, để cho Tần Lâm từ Giang Nam chạy như bay hồi kinh.

– Trưởng Công chúa, người vẽ càng ngày càng giống!

Tích Họa mím môi cười khanh khách.

– Giống ư, giống ai?

Vĩnh Ninh lấy làm kinh hãi, rời khỏi giấc mơ ngọt ngào trở lại thực tế, theo ánh mắt của Tích Họa nhìn xuống bức Hàn Giang Độc Điếu Đồ, nhất thời khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

Hình ông già câu cá trên sông trẻ tuổi vô cùng, đúng ra sắc mặt phải lão thành trầm ổn, hiện tại lại cực kỳ giảo hoạt gian trá, rất giống Tần Lâm.

– Trưởng Công chúa vẽ tranh gì vậy, đưa cho lão thân xem thử?

Dung ma ma tựa hồ không thích Trưởng Công chúa vui vẻ, vác gương mặt thoa phấn dày cộp tiến tới.

Chu Nghiêu Anh vội vàng cuốn tranh lại:

– Không có gì, ta chỉ vẽ loạn tùy tiện, ma ma đừng để ý tới.
– Trưởng Công chúa vẽ chắc là cực đẹp, cứ để lão thân xem thử cũng không sao sao!

Dung ma ma tuy tươi cười nhưng lại tiến tới giơ tay định giật bức tranh. Mới vừa rồi bà nghe được đôi câu đứt quãng ở ngoài cửa sổ, không khỏi nổi lên lòng nghi ngờ.

Chu Nghiêu Anh không ngờ rằng Dung ma ma lại to gan lớn mật như vậy, nàng còn đang sững sờ, Dung ma ma đã cướp được bức tranh vào tay, dọa cho nàng sợ hãi tới mức tim muốn nhảy ra ngoài lồng ngực.

Tích Họa phản ứng rất nhanh, xông tới giằng lấy bức tranh. Thế nhưng nàng tuổi nhỏ sức yếu, kéo không lại Dung ma ma, nhất thời tức giận dứt khoát đưa tay xé loạn, xé tan bức tranh thành từng mảnh, cũng không thể nhìn ra vẽ ai nữa.

– Con nhãi này muốn chết!

Dung ma ma tức giận há miệng mắng to, đưa tay ra chộp, bấu, véo… lấy những chỗ thịt mềm trên người Tích Họa.

Tích Họa cũng khôn lanh, xoay vòng tròn xung quanh Chu Nghiêu Anh tránh né, Dung ma ma chộp mấy cái chỉ trúng vào người Trưởng Công chúa. Bà ỷ mình cao tuổi không coi ai ra gì, miệng còn kêu lên oai oái:

– Con nhãi này, để xem ta có trị được ngươi không!

Vốn lá gan Vĩnh Ninh cực nhỏ, vào lúc này cũng tức giận:

– Dung ma ma, rốt cục là bà là dạy dỗ Tích Họa hay là dạy dỗ bản Công chúa?

Dung ma ma mặt liền biến sắc, không hề véo nữa, tay chỉ Tích Họa ngoác miệng cười lạnh:

– Ngươi dám xúi giục làm hư Trưởng Công chúa, hừ, lão thân sẽ đi bẩm báo Phùng công công, chờ vào Đông Xưởng đi!
– Ai sợ bà?

Tích Họa gân cổ quát tháo, bất quá Dung ma ma mới vừa đi, nàng liền quỳ xuống dưới chân Chu Nghiêu Anh:

– Trưởng Công chúa cứu mạng, tỳ tử vào Đông Xưởng coi như mất mạng còn gì…
– Ta… để ta cầu xin Phùng Đại Bạn cho ngươi.

Chu Nghiêu Anh cũng vô cùng nôn nóng, Phùng Bảo đối với Vạn Lịch là bằng mặt mà không bằng lòng, làm sao chịu nghe lời cầu xin của nàng?

Những cung nữ khác đều bị Dung ma ma lôi kéo khống chế, thấy vậy âm thầm cảm thấy may mắn. May là mình sớm ngả theo chiều gió, bằng không sợ rằng kẻ bây giờ xui xẻo chính là mình.

Dáng vẻ vui mừng trước tai họa của kẻ khác của bọn họ càng khiến cho trong lòng Chu Nghiêu Anh thêm đau buồn. Nàng nhìn Tích Họa đang quỳ dưới chân, chỉ cảm thấy sinh ly tử biệt đang ở trước mắt, nhất thời nước mắt lăn dài trên má: Tần Lâm, Tần Lâm ngươi đang ở đâu? Nếu như ngươi không mau mau trở lại, Tích Họa sẽ bị bọn họ bắt đi…

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220