Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 4

Phần 148
Phần 148: Truy Tìm Nguồn Gốc

Trong vụ án Lương Bang Đoan lừa gạt cưới Trưởng Công chúa, kiểm nghiệm thi sáp của Tằng Xuân Đào, Lục Viễn Chí và các huynh đệ quan giáo khác không có ở hiện trường, nhưng có Thị Kiếm ở đó. Sau khi trở về nàng bèn kể lại với nữ binh Giáp, may là Thị Kiếm cũng thường phụng bồi Từ Tân Di đi săn, thường thấy máu, nhưng nhớ lại mùi thối đáng sợ kia vẫn không rét mà run.

Nữ binh Giáp biết, dĩ nhiên Lục Viễn Chí cũng biết, cho dù là thần kinh tên mập hết sức vững vàng nhưng tưởng tượng mùi thối của thi sáp moi lên từ lòng đất, cũng cảm thấy sống lưng lạnh toát một phen.

Không trị được tên mập ngươi sao… Tần Lâm thấy Lục Viễn Chí co đầu rụt cổ không dám nhiều lời nữa, trong lòng vô cùng vui vẻ.

Mấy ngày kế tiếp, Tần Lâm phân phái cẩm y quan giáo giả trang thành khách thương ngoại địa dò xét tin tức, trong lúc nhất thời Long Du huyện thành nho nhỏ ở sơn khu Chiết Tây phảng phất biến thành yếu đạo thông thương ba tỉnh, khắp nơi toàn là thương khách từ Nam chí Bắc.

Đương nhiên hành động này của cẩm y quan giáo không gạt được kẻ có lòng, nhưng tựa hồ Tần Lâm cũng không quan tâm. Hắn ẩn trong khách sạn hiện tại đã trở thành hành dinh Khâm Sai tạm thời, thỉnh thoảng nghịch mấy món di vật Đỗ chưởng quỹ lưu lại, thỉnh thoảng nhìn về phía bản đồ Long Du huyện ngưng thần suy nghĩ sâu xa.

Hôm ấy có mười mấy con khoái mã từ phương hướng Hàng Châu chạy vào địa phận Long Du huyện. Trên con ngựa dẫn đầu, gương mặt đầy bụi của Tuần Án Ngự Sử Chiết Giang Trương Văn Hi có vẻ buồn rầu.

Sau khi y nhận được thư của lão đồng niên La Đông Nham, từ Hàng Châu vội vã chạy tới.

La Đông Nham kể khổ trong thư, nói Tần Lâm ỷ vào thân phận Khâm Sai liên tục bức bách như thế nào, vô cớ sinh sự xem bệnh mất bình thường thành giết người hại mạng. Y không có cách nào khác, không thể làm gì khác hơn là cầu xin lão đồng niên chạy tới thuyết phục, xin Tần Thiếu Bảo bớt giận.

Sau khi Trương Văn Hi nhận tin vạn phần kinh ngạc, theo hiểu biết của y về Tần Lâm, hẳn là không đến nỗi nào, hơn phân nửa là La Tri Huyện và Tần Thiếu Bảo có hiểu lầm.

Vì vậy Trương Tuần Án vội vã chạy tới, hy vọng trợ giúp lão đồng niên giải thích rõ trước mặt Tần Thiếu Bảo, hòa giải hiềm khích lúc trước.

Dẫn người đi tới Long Du huyện nha, La Đông Nham mặt đầy gió Xuân ra đón:

– Trương niên huynh, quả thật là khách quý. Đến Long Du huyện ta đây, quan dân dân chúng được hưởng đạo đức giáo hóa, chính là cái may của bản huyện.

Trương Văn Hi lại ngẩn người ra, thấy dáng vẻ La Đông Nham cười vui vẻ như vậy, trong lòng không thể nào hiểu được. Theo y suy đoán nếu La Đông Nham đắc tội Tần Lâm, nhất định là phải có dáng vẻ khổ sở, sớm không giữ được đến tối, vì sao lại có vẻ mặt tươi cười như vậy?

– Lão đồng niên đệ cũng đừng đóng kịch với ta.

Trương Văn Hi lập tức kéo lấy La Đông Nham:

– Biết đệ không đắc ý trước mặt ở Tần Thiếu Bảo, ngu huynh mới khoái mã ra roi chạy tới giảng hòa. Đệ không nên xem thường Tần Thiếu Bảo kia, tuy hắn còn trẻ tuổi nhưng thủ đoạn vô cùng lợi hại!

La Đông Nham nở một nụ cười khả ái:

– Ôi chao, trước khác nay khác, sau khi gửi lá thư kia cho Trương niên huynh được nửa ngày, tiểu đệ đã hối hận không ngừng. Thì ra Tần Thiếu Bảo quả thật tuệ nhãn như đuốc, khả năng có xét âm đoán dương, tiểu đệ xem hắn xử án quả thật được lợi không nhỏ.

Trương Văn Hi chỉ cảm thấy dở khóc dở cười, biểu lộ trên mặt trở nên hết sức cổ quái, vốn tưởng rằng sau khi gặp mặt La Đông Nham sẽ kể khổ liên hồi. Không ngờ rằng y lại luôn miệng tán dương Tần Lâm, không hề có chút gì là bất mãn.

Sau khi nghe từ đầu đến cuối quá trình vụ án Đỗ chưởng quỹ, Trương Văn Hi cũng phải buông lời khen ngợi:

– Tần Thiếu Bảo không chỉ có xử án như thần, còn thâm nhân hậu nghĩa, làm cho tử tội bị xử phải cảm tạ ân đức, chẳng phải là giống như Tây Bá Hầu Cơ Xương vẽ đất cầm tù, để tù nhân tự do…

Nói tới chỗ này, Trương Văn Hi liền dừng lại không nói tiếp nữa.

Đương nhiên La Đông Nham biết lão đồng niên muốn nói gì, Tây Bá Hầu Cơ Xương pháp độ nghiêm minh, vẽ đất cầm tù mà phạm nhân không dám rời đi, lại được tiếng nhân nghĩa, cho tử tù kỳ hạn trở về nhà thăm thân nhân, đến kỳ hạn, tử tù đều tự động trở lại thọ hình.

Chuyện mà Tần Lâm đã làm cũng có chỗ tuyệt diệu chẳng khác nào Cơ Xương. Nhưng Vũ Vương phạt Trụ, Tây Bá Cơ Xương trở thành Chu Văn Vương, là một đời thánh quân, Trương Văn Hi thân là minh thần, lấy Chu Văn Vương so với Tần Lâm ắt có hiềm nghi mạo phạm.

Hai người đang nói chuyện phiếm ở huyện nha, chợt bên ngoài nha dịch thông truyền, Khâm Sai Tần Thiếu Bảo giá đáo.

La Đông Nham vội vàng đứng lên đi ra ngoài, Trương Văn Hi cũng theo sát phía sau, tiến ra bên ngoài huyện nha nghênh đón.

Chúng quan giáo Lục Viễn Chí, Ngưu Đại Lực tiền hô hậu ủng, Tần Lâm áo xanh áo vải cỡi ngựa tới, trước tiên chắp tay đáp lễ La Đông Nham đang cúi người chào, sau đó nhìn về phía Trương Văn Hi cười nói:

– Ngọn gió nào thổi Trương Tuần Án tới Long Du huyện như vậy?

Trương Văn Hi vô cùng khách sáo:

– Nghe Tần Thiếu Bảo còn nấn ná ở chỗ này, hạ quan đặc biệt chạy tới, nguyện ra chút sức mọn vì Thiếu Bảo.

La Đông Nham giật thót mình, Trương Văn Hi không nghĩ tới y lại khen ngợi Tần Lâm như vậ cũng không nghĩ tới Trương Văn Hi lại tỏ ra kính cẩn trước mặt Tần Lâm như hiện tại.

Chế độ triều Minh đại tiểu tương chế, mặc dù chức Tuần Án của Trương Văn Hi này chỉ là quan thất phẩm, nhưng quyền lực cũng không nhỏ hơn Bố Chính Sứ, Án Sát Sứ một tỉnh. Y có quyền giám đốc Tuần Phủ, thời chiến giám đốc Tổng Đốc, cũng có quyền nhất định tạm thời xử trí, tục xưng Bát Phủ Tuần Án, uy phong cực lớn.

Tuy rằng Tần Lâm là đại quan nhị phẩm, nhưng dù sao xuất thân quan võ, trong quan trường thông thường sẽ không cho là hắn lớn hơn Tuần Phủ Chiết Giang. Trương Văn Hi là người dám ra oai ngay cả trước mặt Tuần Phủ, vì sao lại tỏ ra cung kính với Tần Lâm?

La Đông Nham chỉ có thể thầm kêu may mắn trong lòng, còn tưởng rằng bằng vào thân phận địa vị của lão đồng niên, ước chừng có thể sánh ngang cùng Tần Lâm, cho nên trước đó mời y chạy tới điều giải, không nghĩ tới căn bản không phải có chuyện như vậy, may là mình điều chỉnh thái độ đối với Tần Thiếu Bảo, nếu không lần này bêu xấu không nhỏ.

Sau khi tân chủ ngồi xuống, La Đông Nham thử thăm dò hỏi:

– Bản huyện cũng phái ra nha dịch bộ khoái, đáng tiếc không thu hoạch được gì, không biết Tần Thiếu Bảo có có đầu mối gì hay không?

Tần Lâm quét mắt nhìn đám bộ khoái nha dịch đứng hai bên, những sai dịch này lập tức biết điều rút đi, lúc này hắn mới hỏi:

– Quý huyện có chỗ nào bí ẩn có thể chứa được một số đông người mà không ai hay biết hay không? Ta nghi ngờ điểm đúc tiền thông bảo Vạn Lịch giả đang ở trong địa phận quý huyện!

Sắc mặt của La Đông Nham nhanh chóng biến đổi, ấp úng nói:

– Tần Thiếu Bảo, ngài… ý của ngài là? Hạ quan có hơi… có hơi không hiểu…

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220