Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 4

Phần 165
Phần 165: Thủ Đoạn Cao Cấp

Hoàng Hà, Hoài Hà, Kinh Hàng Đại Vận Hà nuôi dưỡng lê dân bách tính khu vực Trung Nguyên đất đai màu mỡ, nhưng một khi xảy ra lũ lụt sẽ cuốn phăng tất cả trong hàng ngàn dặm, cho nên từ trước đến giờ là trọng điểm trị thủy của triều đình.

Mấy năm trước Phan Quý Tuần đặt trọng tâm trị thủy ở Hoàng Hà, được Trương Cư Chính hết lòng ủng hộ, triều đình cấp cho thật nhiều tiền lương, điều động thật nhiều dân phu, rốt cục sửa xong hoàn mỹ con đê ngàn dặm trên khu vực hạ nguồn Hoàng Hà. Còn thanh lý vét các kênh đào, diện mạo trở nên mới mẻ, mà tiền bạc và lương thực thực hiện chuyện này cũng có mấy phần công lao của Tần Lâm.

Năm nay trọng điểm trị thủy đã dời đến Hoài Hà, vào đầu năm Phan Quý Tuần đã làm chuẩn bị tương ứng, bất quá lúc này nghe Lý Ấu Tư đột nhiên nói tới, y cũng không hiểu lắm:

– Nghĩa Hà huynh, lúc này gần mùa hè, Hoài Hà nước lớn, chúng ta hạ lệnh các phủ châu huyện nghiêm phòng tử thủ là được, Quý Tuần cũng sẽ đích thân chạy tới tiền tuyến những nơi đê vỡ. Về phần chuẩn bị công tác trị thủy, thường là phải đợi đến mùa Thu khô nước mới có thể bắt đầu, nếu bây giờ vội vàng dâng tấu chương… Còn nữa, đại thể sách lược trị thủy Hoài Hà đã định, nhưng còn vài chi tiết Quý Tuần vẫn chưa cân nhắc thỏa đáng.
– Chờ ngươi cân nhắc thỏa đáng, triều đình chưa chắc đã chịu phát tiền lương xuống.

Lý Ấu Tư cười khổ thở dài, thấy trên đường phố trống trải cũng không có người đi đường, lại thấp giọng nói:

– Một khi Thái Nhạc tiên sinh cáo bệnh, ai sẽ thế chỗ Thủ Phụ? Thân Nhữ Mặc (Thân Thời Hành) là hảo hảo tiên sinh, sẽ không làm hỏng chuyện của ngươi, Trương Phượng Bàn (Trương Tứ Duy) cũng được. Nhưng chỉ sợ Hoàng thượng vừa ý Nghiêm Thanh, đến lúc ấy e rằng chuyện trị thủy sẽ không thỏa đáng. Lão ta chỉ cần tìm chút chuyện gì đó mượn cớ ngăn cản ngươi, sẽ khiến cho ngươi không thể làm được chuyện.

Phan Quý Tuần trợn mắt há mồm:

– Như vậy sao được, người nào làm Thủ Phụ cũng phải trị thủy! Chẳng lẽ cũng có thể không coi tài sản tính mạng hàng ngàn hàng vạn dân chúng hai bên bờ Hoài Hà ra gì, cũng có thể lấy ra để tranh chấp với nhau, há đâu có lý như vậy?!
– Phan lão đệ ôi Phan lão đệ!

Lý Ấu Tư cười khổ lắc đầu liên tục:

– Đương nhiên là lão đệ ngươi một tấm lòng son, nhưng chẳng lẽ ngươi cho rằng ai ai cũng quan tâm tới bách tính lê dân như mình sao?

Phan Quý Tuần lặng im không nói, thật ra thì sống hơn nửa đời người, làm được tới Công bộ Thị Lang tam phẩm, y biết rất rõ ràng mình không thích ứng với chốn quan trường. Nếu như không phải là gặp được Trương Thái Sư cầu hiền tài như khát nước và Lý Ấu Tư đối xử chân thành, sợ rằng vĩnh viễn sẽ không có cơ hội đứng vào vị trí Công bộ Thị Lang chủ trì đại kế thủy lợi thiên hạ giống như bây giờ.

– Được rồi, bây giờ Quý Tuần sẽ dâng tấu chương trị thủy.

Phan Quý Tuần vuốt râu đáp.

Lý Ấu Tư cười cười, nghiêng mình trên kiệu tới gần Phan Quý Tuần, thấp giọng nói:

– Chuyện mà ta mới nói bất quá là kế vạn toàn mà thôi, Phan lão đệ cũng đừng để trong lòng. Thái Nhạc tiên sinh Xuân Thu cường thịnh, có lẽ sẽ mau chóng khỏe lại, chúng ta ở trong triều cũng vẫn chiếm thượng phong, Phượng Bàn, Nhữ Mặc ngồi trên địa vị Thứ Phụ, Tam Phụ, cho dù là Thái Nhạc tiên sinh cáo bệnh về hưu, cơ hội hai người bọn họ tiếp chưởng Thủ Phụ cũng lớn hơn xa Nghiêm Thanh.

Phan Quý Tuần suy nghĩ một chút, phấn chấn tinh thần:

– Như vậy, chúng ta mau mau đi Long Phúc tự cầu nguyện cho Thái Sư gia, cầu nguyện thần linh phù hộ cho lão mau khỏe lại.

Dứt lời y liền vỗ vào đòn kiệu thúc giục kiệu phu tăng nhanh bước chân.

Lý Ấu Tư không khỏi dở khóc dở cười, vị trợ thủ này của mình quả thật không hợp với chốn quan trường…

Quan viên tới Long Phúc tự cầu nguyện cho Trương Cư Chính đương nhiên không chỉ có hai vị Lý, Phan, các vị đại thần Giang Lăng đảng cùng một ít kẻ xu viêm phụ thế đều khắc tên lên trên văn bia cầu nguyện cho Trương Cư Chính.

Giám sát Ngự Sử Khâu Tranh tuyệt đối không chịu bỏ qua cho cơ hội tốt này, y không chỉ có ghi tên mình vào mà còn chạy khắp nơi lôi kéo người khác cũng khắc tên lên văn bia. Dường như càng nhiều người khắc tên, lòng thành của y đối với Trương Thái Sư càng lộ ra rõ ràng hơn.

Có lẽ do quá vội vàng sơ suất, y cũng viết cả tên của bọn Cố Hiến Thành lên bia văn. Vì vậy lúc Lý Ấu Tư cùng Phan Quý Tuần đi tới Long Phúc tự, nơi này đang xảy ra một cuộc tranh chấp không lớn không nhỏ.

Cố Hiến Thành trợn trắng mắt, dõng dạc nói:

– Khâu Ngự Sử, vì sao ngươi lại ghi tên ta lên bia văn? Cần phải biết Cố mỗ tuyệt không làm phường xu viêm phụ thế, há chịu làm chuyện khom lưng luồn cúi như vậy?!

Các quan viên tới Long Phúc tự mười người cũng có chín là tới cầu phúc tiêu tai cho Trương Cư Chính, nghe vậy ai nấy nổi giận thất khiếu bốc khói.

Duy chỉ có mấy tên hảo hữu của y như Lưu Đình Lan, Ngụy Doãn Trung vỗ tay khen hay, dường như bằng hữu làm nên một đại sự vô cùng ghê gớm, ai nấy cũng được thơm lây.

Lý Ấu Tư lặng lẽ nói với Phan Quý Tuần:

– Phan lão đệ, ngươi nói người nào làm Thủ Phụ cũng phải trị thủy, hãy xem thử sắc mặt bọn Cố Hiến Thành này. Nếu y làm Thủ Phụ, có thể mang tài sản tính mạng của lê dân bá tránh ra làm vốn liếng đảng tranh hay không?

Phan Quý Tuần im lặng không nói, cho dù đối mặt hồng thủy cuồn cuộn trên Hoàng Hà, cho dù là đứng trên đoạn đê yếu ớt bị hồng thủy công phá không ngừng, y cũng không hề sợ hãi, không hề chùn bước. Thế nhưng nhìn thấy Cố Hiến Thành mặt mũi đỏ bừng, hưng phấn như vậy, tâm trạng y lại trở nên nặng nề trước đó chưa từng có.

Khâu Tranh bị Cố Hiến Thành trách cứ xối xả một trận, trợn mắt ngạc nhiên hỏi:

– Lần trước ta hỏi Cố tiên sinh, ngài, không phải ngài đã gật đầu đáp ứng sao?
– Lúc ấy có vô số đồng liêu ở đây, Cố mỗ có nói chữ nào là đồng ý không?

Cố Hiến Thành nghiêm giọng hỏi, ánh mắt lại lộ vẻ đắc ý vô cùng.

Khâu Tranh bừng tỉnh ngộ, biết mình đã mắc bẫy tên Cố Hiến Thành này. Lúc hỏi y có ghi tên lên văn bia hay không, y ậm ừ mà không lên tiếng, Khâu Tranh bèn cho rằng y bằng lòng. Kết quả sau khi văn bia khắc xong y lại nghĩa chính từ nghiêm nói không đồng ý, mượn hoàn cảnh đông đúc trước cửa Long Phúc tự để dương danh, khiến cho người trong thiên hạ đều biết y ngay thẳng cương trực, không xu nịnh quyền quý.

Khâu Tranh vô sỉ, nhưng Cố Hiến Thành vô sỉ hơn, hơn nữa thủ đoạn cao cấp hơn y nhiều…

– Cố tiên sinh, xin lỗi, là Khâu mỗ càn rỡ!

Khâu Tranh vừa thán phục Cố Hiến Thành vô sỉ hơn cả mình vừa tự nhận xui xẻo, lệnh cho thợ đá xóa tên Cố Hiến Thành trên văn bia đi.

Cố Hiến Thành dương dương đắc ý, cùng mấy vị bằng hữu hớn hở mặt mày giống như vừa thắng trận rời đi. Dù sao bọn họ đã đắc tội Trương Cư Chính hết mức, chừng hai năm qua đã phải chịu ghẻ lạnh, tự nghĩ sống như vậy cũng không có tương lai, bèn dứt khoát mượn cơ hội này lập danh. Thừa dịp Trương Cư Chính bị bệnh mắng xéo lão, cùng lắm là bị bãi quan về nhà, như vậy vẫn còn tốt hơn sống dở chết dở ở kinh sư.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220