Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 4

Phần 208
Phần 208: Tìm Nguồn Gốc Thi Thể

Vương Ba Tán cũng đã nghe nói qua uy danh của Tần Thái Bảo kinh sư, nhìn lại Tần Lâm ngồi ngay ngắn sau công án, ánh mắt lập tức trở nên kinh nghi phiêu hốt.

Tần Lâm không đe dọa giống như hai vị võ tướng, mà cười híp mắt ngoắc ngoắc tay:

– Nào tới đây, ngươi nói mảnh thi thể này là của nhân tình ngươi Hạ Quế Thư, bất quá dường như nàng chỉ cao có bốn thước sáu tấc phải không?
– Dạ… Đúng vậy…

Vương Ba Tán gật đầu một cái, nhìn mấy mảnh thi thể kia, không hiểu Tần Lâm tại sao hỏi như thế. Phải biết từ trước tới nay vẫn chưa mò được thi thể, chỉ có mấy miếng da từ ngực đến bụng như vậy, cho dù là biết được chiều cao thì có thể làm gì?

Tần Lâm cười xấu xa chỉ chỉ mảnh thi thể:

– Vương Ba Tán ngươi nhìn cho rõ ràng, từ ngực đến rốn Hạ Quế Thư làm sao có khoảng cách dài như vậy? Không ngại nói cho ngươi biết, người chết này thân cao có chừng bốn thước chín tấc, thậm chí cao hơn ngươi nhiều, làm sao có thể là Hạ Quế Thư?!

Thanh âm của Tần Lâm dần dần trở nên nghiêm nghị, lúc này đang là mùa Đông giá rét, tuy rằng Phúc Kiến ở phía Nam nhưng dù sao gió biển vẫn còn giá rét. Thế nhưng lúc này mồ hôi Vương Ba Tán toát ra mồ hôi to bằng hạt đậu, nhỏ từng giọt xuống.

– Có muốn gọi những khách làng chơi từng ngủ với Hạ Quế Thư tới hỏi hay không?! Ta nghĩ bọn họ nhìn mấy mảnh thi thể sẽ khó có thể phán đoán, nhưng nếu như cố ý nhắc nhở bọn họ nhớ lại khoảng cách từ ngực đến bụng Hạ Quế Thư, ắt hẳn sẽ có người còn nhớ.

Tần Lâm dứt lời, đột nhiên ánh mắt lạnh lùng quét qua mặt Vương Ba Tán, thanh âm trở nên cực kỳ nghiêm nghị:

– Chuyện này liên quan tới trọng án nhân mạng, nếu như ngươi không cung khai chi tiết, bản quan cũng chỉ có thể dùng đại hình phục dịch!
– Đừng đánh, ta… ta nói!

Vương Ba Tán thoát lực gục xuống, ánh mắt sợ hãi không dám nhìn thẳng vào mặt Tần Lâm.

Đám thủy binh thảy đều kinh ngạc ngây người, ánh mắt nhìn Tần Lâm vô cùng kính sợ. Từ ba mảnh thi thể có thể phân tích ra được chiều cao người chết, quả thật là mắt thần như điện, xét âm đoán dương, chẳng trách nào có thể làm ân chủ của hai vị tướng quân Du, Trầm.

Phòng tuyến tâm lý của Vương Ba Tán bị đánh tan hoàn toàn, nhất nhất kể lại mọi chuyện trước sau.

Thì ra quê Hạ Quế Thư ở rất xa, nàng có đứa bé gửi nuôi ở nhà tỷ tỷ, mỗi tháng sẽ về thăm một lần. Tối hôm xảy ra vụ án, Hạ Quế Thư tiếp xong người khách cuối cùng bèn thừa dịp màn đêm dọn dẹp một chút ra khỏi thành. Dù sao nàng cũng tiếp đủ các loại khách không úy kỵ gì, đi đường ban đêm cũng không sợ bị cướp sắc. Về phần tiền của cũng không có gì để cướp, nửa đường còn có thể ở miếu sơn thần miễn phí.

Người như vậy không coi trọng cả bản thân mình, ai ai cũng chán ghét, ngay cả hảo hán trên giang hồ cũng sẽ không hạ thủ với nàng, tránh cho hạ thấp danh tiếng.

Chính vì vậy, hôm đó màn đêm phủ xuống cũng không ai chú ý tới hành tung Hạ Quế Thư, càng không ai biết nàng lặn lội suốt ba ngày đường, trở về quê cách đó hơn trăm dặm.

Sáng hôm sau dưới biển vớt được mảnh thi thể nữ giới, Vương Ba Tán mới biết chuyện này, vừa đúng tên mặt sẹo tới cửa đòi nợ càng ngày càng hung hãn, nói rằng muốn tịch thu nhà, mang Hạ Quế Thư đi bán. Vương Ba Tán chó gấp nhảy tường, bèn nghĩ ra chủ ý trá thi hoàn hồn.

Y mượn một con la nhanh chân vội vàng đuổi theo Hạ Quế Thư, kể lại đầu đuôi câu chuyện một lần. Hai người bàn mưu tính kế xong xuôi, Hạ Quế Thư trở về quê trốn tránh, còn Vương Ba Tán trở về Hải Trừng huyện báo quan.

Và như vậy người chết hết nợ, Hạ Quế Thư miễn cưỡng xưng là cây tiền lay lay tiền rơi xuống đã chết, trên người Vương Ba Tán không có thứ gì đáng giá, ngôi nhà nát kia cũng không đáng giá bao nhiêu, tên mặt sẹo cho vay nặng lãi không thể làm gì khác hơn là tự nhận xui xẻo.

Mặt khác bọn người Tây Dương La Bố, Ngõa Vi vượt trùng dương tới, tuy rằng nhìn bề ngoài có vẻ xơ xác nhưng tối thiểu bên hông còn có mấy hào bạc, chí ít cũng còn có chiếc thuyền Tây Dương mặc dù không lớn lắm. Nếu như mượn Ngõa Vi đã từng có dây dưa với Hạ Quế Thư, trút vụ án này lên đầu bọn họ, quan huyện vì muốn phá án sẽ rất có khả năng nhục hình bức cung. Đến lúc đó còn có thể moi được một khoản bạc chôn cất Hạ Quế Thư từ trên thân đám người Tây Dương.

Đây quả thật là một kế sách hay một đá hai chim, Vương Ba Tán làm theo kế này quả nhiên thành công hơn phân nửa. Tri Huyện Hải Trừng Tiết Tân Nhan vì muốn mau sớm phá án, một mực đổ vụ án lên đầu đám La Bố, Ngõa Vi. Nếu không phải là có Tần Lâm ngăn lại từ bên trong, thiếu chút nữa đã để cho Vương Ba Tán, Hạ Quế Thư được như ý.

– Khốn kiếp, tên khốn kiếp này dám vu hãm chúng ta, thượng đế sẽ trừng phạt ngươi!

La Bố không kiềm chế được, từ một tòa túc xá bên cạnh binh doanh xông lại, giơ hai quả đấm muốn đánh Vương Ba Tán.

Ngõa Vi cũng giận không kềm được theo sát phía sau:

– Ghê tởm, thật là cực kỳ ghê tởm, nếu không phải nhờ vị Tần tướng quân thông minh cơ trí này, ta sẽ bị tên quan huyện ngu ngốc kia giết chết!

Sắc mặt Tần Lâm trầm xuống:

– Dừng tay! Tạm thời lui ra, bản quan sẽ xử theo luật!

La Bố, Ngõa Vi lập tức dừng bước lại, tay đặt trên ngực cúi người thật thấp chào Tần Lâm:

– Tướng quân vĩ đại, ngài là trí giả Đông phương, chúng ta vĩnh viễn nhớ ân huệ của ngài.

Tần Lâm cười cười, lại gằn giọng hỏi Vương Ba Tán, có biết những mảnh thi thể trôi ngoài biển kia là của người nào hay không.

Lục Viễn Chí, Du Tư Cao, Trầm Hữu Dung… tất cả mọi người đều lóng tai lắng nghe, mong đợi có một đáp án rõ ràng.

Kết quả làm cho người ta vô cùng thất vọng, Vương Ba Tán hoàn toàn không biết gì cả, thật ra thì y cũng là nghe được tin tức vụ án phân thây sau đó mới tạm thời nảy sinh kế hoạch, trước đó cũng không biết nội tình.

– Được, bản quan đánh ngươi tám mươi quân côn, sau đó giao Hải Trừng huyện phát lạc, đợi lùng bắt được Hạ Quế Thư sẽ cùng trị tội!

Tần Lâm ra lệnh một tiếng.

Đám thủy binh lập tức xông lên đè Vương Ba Tán nằm trên mặt đất, quân côn to bằng cổ tay đánh liên hồi, khiến cho thất khiếu y phải bốc khói.

Tiếp theo giao lại Hải Trừng huyện trị tội, còn phải đối mặt tên mặt sẹo trả thù, Vương Ba Tán và Hạ Quế Thư ắt phải chịu khổ, nhưng ai bảo bọn họ ác độc như vậy?! Nếu là kế độc của bọn họ được như ý, số nợ thiếu tên mặt sẹo chỉ là chuyện nhỏ, Ngõa Vi lại phải bị chém đầu.

Tần Lâm xử trí hết sức công bằng, Vương Ba Tán cũng chỉ có thể oán lòng dạ mình quá ác độc, quay đầu lại vu cáo bất thành, tự làm tự chịu.

Vương Ba Tán ký tên lăn tay trên tờ cung trạng, Du Tư Cao tự tay viết một phần hành văn tường trình vụ án tỉ mỉ rõ ràng, sau đó phái mấy tên thủy binh áp giải tên này đi Hải Trừng huyện nha.

Nơi này mới vừa đi không bao lâu, Ngưu Đại Lực vọt trở lại tựa như một trận gió, mắt trợn to như chuông đồng, cao giọng kêu lên:

– Tần trưởng quan liệu sự như thần, quả nhiên rất dễ dàng tìm được. Người một nhà bên ngoài cửa Nam mới mất lão bà, thân cao bốn thước chín tấc.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220