Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 4

Phần 164
Phần 164: Lặn Lội Kinh Sư

Bên ngoài nhộn nhịp dọn dẹp hành trang, các nàng bị kinh động đi ra cửa phòng, lại đụng vào Tần Lâm mồ hôi nhễ nhại, đôi mày thanh tú của Trương Tử Huyên khẽ cau:

– Vì sao phu quân vội vã về Bắc như vậy, chẳng lẽ kinh sư có biến?

Khá khen thiên kim tướng phủ, không ngờ rằng một câu nói trúng!

Tần Lâm nháy mắt bảo các nàng trở về phòng, đóng cửa lại, lấy trong ngực ra thư của Trương Kính Tu.

– A, phụ thân Đại nhân…

Trương Tử Huyên run rẩy đôi môi, không tự chủ được đỏ ngầu đôi mắt.

Biết cha không ai bằng con, nàng biết rất rõ ràng phụ thân mình mạnh yếu thế nào, ý chí lão như thép như sắt, tính tình kiên cường thậm chí gần như ngoan cố, cho dù có chút ít bệnh cũng nhất định sẽ cố gắng chịu đựng. Hiện tại lại bệnh tới mức Đại ca Trương Kính Tu phải viết thư nói “phụ thân bệnh, về mau”, sợ rằng bệnh tình đã tương đối nghiêm trọng.

– Vì sao đột nhiên bị bệnh như vậy, Trương lão tiên sinh bình thời rất kiện vượng!

Từ Tân Di trợn to hai mắt không dám tin tưởng.

Thanh Đại là người khác rơi lệ nàng cũng thương tâm, thấy Tử Huyên tỷ tỷ đỏ hồng đôi mắt, tiểu nha đầu lo lắng hơn bất kỳ ai khác:

– Tử Huyên tỷ tỷ đừng có gấp, chúng ta mau chóng chạy trở về, muội xem bệnh cho phụ thân tỷ, nhất định có thể trị hết. Cho dù là y thuật muội kém vẫn còn có Tam thúc, còn có gia gia.

Đúng, Tần Lâm gật đầu một cái, không chỉ có Trương Tử Huyên phải về kinh sư, an ủi phụ thân nàng bị bệnh, mình và Thanh Đại cũng sẽ đồng hành, phụ tử Lý Thời Trân và Lý Kiến Phương ở Nam Kinh cũng sẽ mau mau tới kinh sư.

Theo Tần Lâm thấy mặc dù cải cách triều chính mới của Trương Cư Chính có hơi sai lệch, nhưng rất nhiều biện pháp đã đánh trúng vào tệ nạn xã hội đương thời. Hiện tại cải cách đã đến thời khắc mấu chốt, lão không thể nào bệnh không dậy nổi như vậy. Huống chi cho dù là bản thân Tần Lâm, kể từ sau khi lão Thái Sơn giả bệnh gả con cho mình, càng ngày hắn càng hiểu được vị nhạc phụ bề ngoài nghiêm túc này thật ra hết lòng thương con.

Kim Anh Cơ biết được Tần Lâm phải đi, trong bụng không khỏi buồn bã. Lần này tiểu oan gia đi rồi không biết lúc nào mới có thể gặp mặt, nhưng phụ thân Trương Tử Huyên bệnh nặng, cũng không thể ép hắn ở lại.

Xoay chuyển tâm niệm sinh ra kế hay, nàng khẽ cắn môi nhu tình mật ý nguýt Tần Lâm một cái:

– Không biết các ngươi chuẩn bị đi đường bộ hay là đường thủy?

Đương nhiên Tần Lâm phải hỏi đi đường bộ hay là đường thủy nhanh hơn.

– Từ Giang Nam đến kinh sư có đường bộ ngồi ngựa ngồi xe, có Kinh Hàng Đại Vận Hà đi tào vận, còn có một con đường thủy từ Hàng Châu ra biển, đi về phía Bắc tới Đại Cô Khẩu lên bờ, đi qua Thiên Tân Vệ vào kinh.

Kim Anh Cơ dừng một chút, mặt trái xoan có hơi hồng:

– Bình thời tất nhiên cỡi ngựa nhanh nhất, nhưng bây giờ đang lúc giao giữa hai mùa Xuân Hạ, đang có gió Đông Nam, nếu hải thuyền không chở hàng có thể chạy băng băng như tên rời cung. Hơn nữa thiếp thân có thể đích thân lái thuyền chạy cả ngày lẫn đêm.

Đây chính là ưu thế cực lớn, ngồi ngựa đi đường bộ cho dù là biên quân tinh nhuệ có thể không ngủ không nghỉ chạy được bao lâu? Ban ngày phải dừng lại ăn cơm uống nước, buổi tối cũng phải nghỉ ngơi. Mà đi đường thủy, Ngũ Phong hải thương điều động thủy thủ kinh nghiệm phong phú dưới quyền lái thuyền, có thể đi liên tục cả ngày lẫn đêm, khoảng cách càng xa càng chiếm ưu thế.

Huống chi Tần Lâm có thể chạy ngựa cấp tốc nhưng hai vị mỹ nhân yếu ớt Trương Tử Huyên và Thanh Đại không chịu nổi hành trình qua mấy ngàn dặm trên lưng ngựa.

– Được, vậy chúng ta ngồi hải thuyền!

Tần Lâm quyết định.

Mắt Kim Tuyên Úy chợt nheo lại, tỏ vẻ vui mừng hớn hở, trên hành trình đưa Tần Lâm lên phía Bắc mấy ngàn dặm trên biển này, có thể chung sống thêm mấy ngày nữa.

– Kim tỷ tỷ, đa tạ, đa tạ!

Trương Tử Huyên đỏ mắt vái chào thật sâu.

Mặt tròn của Kim Anh Cơ hơi ửng hồng, nàng không phải là hoàn toàn giúp Trương Tử Huyên, mà có tính toán của riêng mình.

Từ Tân Di buồn bực ở bên cạnh, nàng không có giúp được gì, Đại tiểu thư từ trước tới nay không cam lòng tụt lại phía sau người suy nghĩ hồi lâu, sau đó mới nói:

– Nhà mẹ ta còn có Cửu Chuyển Hoàn Đan do Võ Đang Trương Tam Phong luyện hai trăm năm trước, thiên niên linh chi, nhân sâm năm trăm năm, sẽ đi lấy tới chữa bệnh cho Thái Sư.
– Hay lắm!

Tần Lâm lập tức gật đầu:

– Vậy nàng hãy cỡi Chiếu Dạ Ngọc Sư Tử chạy về Nam Kinh lấy thuốc, thuận đường đón gia gia cùng Tam thúc, sau đó đi thuyền xuôi dòng xuống đến cửa Trường Giang, hội hợp cùng hải thuyền chúng ta Bắc thượng.
– Ừ!

Từ Tân Di gật đầu thật mạnh một cái, sải bước hấp tấp rời đi.

Trong đôi mắt xinh đẹp của Trương Tử Huyên chứa đầy lệ nóng, mấy vị tỷ muội bình thời cãi vã tranh nhau, đến thời khắc mấu chốt tỷ muội tình thâm, không có chút hàm hồ. Mà những gì Tần Lâm làm càng làm cho nàng hết sức vui mừng…

Ngày hôm sau vừa rạng sáng, Thiêm Đô Ngự Sử Vương Triện đi tới hành dinh Khâm Sai, chuẩn bị thúc giục Tần Lâm mau sớm dẫn Trương phu nhân Bắc thượng, thế nhưng ngoại trừ mấy lão bộc quét sân, hành dinh đã không có một bóng người.

– Kỳ quái thật, ngày hôm qua họ Tần còn thoái thác lần lửa, vì sao hôm nay đi mất như vậy…

Vương Triện không hiểu vì sao, vuốt râu hậm hực rời đi.

Kinh sư vào mùa hè, không khí nóng nực mà trầm muộn, dưới ánh mặt trời chói chang, bụi đất trên đường tung bay cuốn theo mùi nước đái ngựa chui thẳng vào lỗ mũi người ta. Ngay cả đám quan lão gia cỡi ngựa cao to hoặc ngồi trên kiệu cũng cảm thấy khó có thể chịu được.

Công bộ Thượng Thư Lý Ấu Tư béo tròn dùng khăn tay bưng kín lỗ mũi, đôi mày thật cao nhăn tít lại. Cỗ kiệu mùa hè lão đang ngồi thật ra chẳng khác nào cáng tre, trên là một cái ghế lưng tựa, bên dưới xỏ hai đòn tre cho kiệu phu khiêng, trên đầu che một chiếc tán, dĩ nhiên không ngăn được bụi đất bốn phương tám hướng bốc lên.

Nhưng chuyện khiến cho lão lo âu hơn nữa là bệnh tình của lão đồng hương, bạn cũ Trương Cư Chính. Bắt đầu từ khi Thái Sư gia bị bệnh không thể vào triều, không khí trong kinh sư lập tức trở nên càng ngày càng cổ quái, văn võ bá quan giống như bầy ruồi bay tứ tán loạn xạ, nhờ vả, thăm viếng, dò xét… Lúc bị người khác hỏi tới cố làm ra vẻ cao thâm, thật ra thì trong lòng ai nấy cũng không nắm chắc.

Công bộ Thị Lang Phan Quý Tuần bên cạnh cũng ngồi kiệu, bốn tên kiệu phu khiêng y có vẻ dễ thở hơn nhiều. Bởi vì vị Đại nhân này quanh năm suốt tháng lo việc trị thủy Hoàng Hà, Hoài Hà, thân thể gầy còm tới mức đáng thương. Hơn nữa còn bị ánh mặt trời làm cho mặt mày đen nhẻm, bởi vì vô cùng vất vả mà trên mặt đầy nếp nhăn, Phan Quý Tuần chỉ cần cởi quan phục ra quả thật chẳng khác nào lão nông làm ruộng.

– Lão Phan, ngươi phải mau mau dâng tấu chương trị thủy Hoài Hà.

Lý Ấu Tư đột nhiên nói một câu không đầu không đuôi như vậy.

Phan Quý Tuần nghe vậy sững sờ, có vẻ không hiểu lắm.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220