Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 4

Phần 163
Phần 163: Thánh Chỉ Tới

Trương Văn Hi ngồi trên lưng ngựa sau khi thấy thành Hàng Châu biến hóa như vậy cảm khái vô cùng, chắp tay một cái về phía Bắc, phương hướng kinh sư:

– Khảo Thành pháp của lão Thái Sơn ân chủ Giang Lăng Thái Sư quả thật am tường đạo quan trường.

Tần Lâm cười cười, Trương Văn Hi không phải là phường a dua nịnh nọt, lời khen này rất có đạo lý. Trương Cư Chính biết rõ tập tính của quan viên Đại Minh, cho nên đặt ra Khảo Thành pháp thưởng công phạt tội. Thưởng có thể thăng quan, giống như một củ cà rốt treo trước mắt quan viên các cấp. Phạt có thể phạt bổng, giáng chức thậm chí cách chức, giống như một cây gậy đặt bên cạnh củ cà rốt. Phàm là địa phương thi hành nghiêm chỉnh Khảo Thành pháp, lại trị đều có cải biến khả quan.

Thấy chỉ còn cách hành dinh Khâm Sai có ba tầm tên, Tần Lâm bèn giật cương ngựa từ biệt Trương Văn Hi rời đi.

Tiểu Đinh đứng ở đại môn hành dinh, tay che trán nhìn về phía này. Tần Lâm nhảy xuống lưng Chiếu Dạ Ngọc Sư Tử, cười khanh khách nói:

– Thế nào, không nhận ra ta sao?

Tiểu Đinh không trả lời mà là lui về phía sau bỏ chạy như một làn khói, Tần Lâm còn đang kinh ngạc đã nghe thấy nàng vừa chạy vừa mừng rỡ kêu:

– Lão gia đã về rồi, lão gia đã về rồi!

Ta già lắm sao? Tần Lâm buồn bực xoa xoa mũi, sao nàng không gọi công tử gia, đại quan nhân vân vân, oai phong biết bao nhiêu, gọi lão gia giống như một lão già quê mùa.

Giữa tiếng kêu to của Tiểu Đinh, cả tòa hành dinh náo động, Tần Lâm vừa đi vào cửa chính, ba vị phu nhân liền tiến ra nghênh đón.

Vừa nhìn thấy Tần Lâm, trên gương mặt kiều diễm của Thanh Đại lập tức nở một nụ cười tươi tắn, đôi mắt trong suốt cong thành vầng trăng ngọt ngào nói:

– Tần ca ca, huynh về rồi sao, thời gian qua Thanh Đại rất nhớ huynh…

Từ Tân Di cùng Trương Tử Huyên đều dở khóc dở cười, cả ngày Thanh Đại đắm chìm trong thế giới y học, trái tim hết sức trong trắng thuần khiết, dường như vĩnh viễn không trưởng thành. Có lẽ cũng chỉ có kẻ tâm không tạp niệm như nàng mới có được thành tựu y học cực cao khi tuổi còn trẻ.

Tần Lâm cũng cười lên, Thanh Đại của hắn giống như một con chim non vui vẻ, khẳng khái san sẻ niềm vui cho tất cả mọi người.

Bất quá sau khoảnh khắc hắn đã không cười được nữa, bởi vì Thanh Đại giật mình trợn to hai mắt, quan sát cẩn thận mặt hắn:

– Ủa, vì sao mặt huynh bị thương như vậy, Tần ca ca huynh có đau không?

Mặc dù thuốc bôi của Lục Viễn Chí rất hữu hiệu, nhưng cũng không nhanh tới mức chỉ trong vòng vài ngày đã giúp cho vết thương trên mặt Tần Lâm lành hẳn. Hiện tại còn lại vết hồng hồng kéo mày đen, rõ ràng là chuyển biến tốt nhưng nhìn bề ngoài lại rất ghê sợ.

– Ặc, chuyện này…

Tần Lâm đỏ mặt lên, chuyện này không tiện trả lời, chẳng lẽ nói cho nàng biết là bị Bạch Liên giáo chủ Bạch Sương Hoa dùng móng tay cào rách mặt, hắn vội vàng đưa mắt ra hiệu cho Lục mập.

Lục mập lập tức trung thành hộ chủ, đi ra dõng dạc nói:

– Tần ca cùng giáo chủ Ma giáo quyết chiến ba trăm hiệp, rốt cục đánh lui được ả. Đây là bị giáo chủ Ma giáo dùng Cửu Thiên Thập Địa U Ảnh Độc Long Trảo gây thương tích, may nhờ sư huynh ta hết lòng bôi thuốc dọc trên đường đi, mới khôi phục như cũ.

Thanh Đại đau lòng đến cơ hồ rơi lệ, tay mềm mại nhỏ bé nhẹ nhàng vuốt ve trên mặt Tần Lâm:

– Nhất định rất đau, Tần ca ca thật đáng thương, giáo chủ Ma giáo cũng quá xấu xa!
– Cũng không đau, bị tiểu Thanh Đại sờ ngược lại có hơi ngứa.

Tần Lâm cười khan hai tiếng, có hơi chột dạ, sau đó chửi mình đôi câu: Ngu ngốc, mình không có gì với Bạch Sương Hoa, cần gì phải chột dạ?

Lục mập đặt chuyện hoang đường cũng chỉ có thể lừa gạt được Thanh Đại, A Sa dắt Đại Hoàng ở bên cạnh nghe vậy cười lạnh không ngừng: Không biết Tần đại thúc này bị vị hồng nhan tri kỷ nào cào cho gương mặt nở hoa, quá nửa là muốn ép liễu nài hoa mới có kết cục như vậy. Bây giờ lại dám đổ lên đầu sư phó ta, hừ hừ, nếu thật sự là do sư phó đích thân xuất thủ chắc chắn sẽ tạo ra năm cái lỗ to trên đầu, đâu chỉ là mấy vết trầy mờ nhạt như vậy?

A Sa không biết lần này nó đã sai lầm lớn, kẻ cào Tần Lâm bị thương không phải là ai khác, chính là Bạch Liên giáo chủ.

Sắc mặt Từ Tân Di lộ vẻ vô cùng nghi hoặc, bĩu môi hỏi Trương Tử Huyên bên cạnh:

– Này, dường như giáo chủ Ma giáo là một nữ tử phải không?
– Đúng vậy!

Thiên kim tướng phủ mỉm cười, trả lời rất khẳng định.

Từ Đại tiểu thư híp mắt hạnh lại:

– Mặc dù nàng ta mang mặt nạ bạc, chưa từng có ai nhìn thấy dung nhan nàng, nhưng nghe nói dường như vóc người cũng không tệ lắm.
– Há chỉ không tệ, mà là giống như tiên nữ!

Trương Tử Huyên vô cùng khoa trương phóng đại lên, trong bụng cũng đang cười trộm.

Từ Tân Di siết chặt quả đấm:

– Tên Tần Lâm này nhất định đã gạt chúng ta làm chuyện xấu gì đó, hừ hừ, không thể tha hắn!

Đại tiểu thư đảo tròn mắt hạnh, vẫy vẫy tay với nữ binh Giáp, hai người nói nhỏ mấy câu. Lúc đầu nữ binh Giáp có vẻ hơi khổ sở, sau đó ra vẻ căm phẫn bừng bừng, không ngừng gật đầu.

Trương Tử Huyên đưa tay ngọc che miệng nhỏ nhắn cười thầm không dứt, những chuyện xấu như quạt gió thổi lửa e sợ cho thiên hạ bất loạn không liên quan gì tới bản tiểu thư…

Lục Viễn Chí mới vừa trở lại gian phòng của mình liền bị nữ binh Giáp nắm lấy lỗ tai tra gạn xem rốt cục Tần Lâm bị thương lúc nào, bị thương trong tay người nào.

Vốn tên mập vẫn muốn chịu mấy dao bên hông giùm cho bằng hữu, đánh chết ta cũng không nói, kết quả nữ binh Giáp dùng đại hình phục dịch, cù lét đống thịt nung núc của y một trận, rốt cục tên này lại làm phản đồ, công khai bán đứng Tần Lâm.

– Tần ca, huynh đệ có nỗi khổ, huynh đệ thật có lỗi với huynh!

Lục mập nhìn theo bóng lưng lão bà vội vã rời đi, trong lúc nhất thời tâm trạng vạn phần đau khổ, không thể làm gì khác hơn là mặc niệm ba phút vì Tần Lâm.

Không lâu sau, trong phòng của Tần Lâm, Tần Thiếu Bảo uy phong bát diện ngã xuống giường, Từ Tân Di ngồi trên ngực hắn, đôi chân dài đè chặt, tay cầm chiếc roi da dê nhỏ quất vào không khí bốp bốp liên hồi, nở một nụ cười vô cùng đắc ý.

Thanh Đại nằm ở bên cạnh, cầm đuôi một con chó rơm khẽ chọc vào tai hắn, cười duyên dáng:

– Tần ca ca, ai bảo huynh không ngoan, ngoan ngoãn chịu phạt đi!
– Ta đây trong sạch kia mà…

Tần Lâm khóc không ra nước mắt, nhưng lúc này ai chịu nghe hắn giải thích đây? Nhìn đôi chân dài đang đè trên ngực, không cần phải nói, lần này là nhất định sẽ bị đè thành dấu vết hình chữ Bát ngược.

Bên trong căn phòng cách vách, Trương Tử Huyên đang cầm Phản Kinh vừa uống trà vừa đọc, tai nghe thanh âm phòng bên cạnh, trên mặt treo một nụ cười như có như không.

Bất quá rất nhanh nàng không cười được nữa, bởi vì cách vách truyền tới thanh âm càng ngày càng làm cho nàng mặt đỏ tới mang tai…

Hai ngày sau, Trương Tử Huyên cùng Kim Anh Cơ đều gia nhập trận doanh chinh phạt Tần Lâm, Tần Lâm bị bốn vị mỹ nhân thay phiên hành hạ, có thể nói vừa khổ sở vừa khoái lạc.

Trở lại Hàng Châu ngày thứ ba, rốt cục chỉ ý triều đình cũng xuống, trung sứ truyền chỉ chính là người quen cũ Trương Tiểu Dương, còn có Thiêm Đô Ngự Sử Vương Triện. Tần Lâm không quen người này, nhưng cũng biết y là người trong Giang Lăng đảng, môn sinh Trương Cư Chính.

Quan viên lớn nhỏ Chiết tỉnh ra Hàng Châu thành mười dặm nghênh đón thánh chỉ, trước mặt nha môn Tuần Phủ đã sớm bày hương án, long đình. Bố Chính Sứ Tôn Triều Nam đại chưởng ấn Tuần Phủ vui mừng hớn hở, sắc mặt Ngô Thiện Ngôn thân đợi tội khó coi nhưng vẫn miễn cưỡng cười vui, giả vờ như bình thản không vui không buồn, đàm đạo mấy câu trên trời dưới đất với các vị đồng liêu.

Đám quan viên cũng đối đáp qua loa với lão. Hiện tại thánh chỉ đã xuống coi như lão trở thành người qua đường, Ngô Đại Tuần Phủ không thể làm gì khác hơn là về nhà lục cơm nguội, quá nửa sẽ không còn có ngày gặp lại.

Tần Lâm cũng không ở trong đội ngũ tiếp chỉ, mà là trốn ở xa xa. Không những hắn không thuộc về quan viên Chiết tỉnh, bản thân còn là Khâm Sai đại thần phụng chỉ đi làm việc, đương nhiên không nên tới nhận đạo thánh chỉ phát cho quan viên Chiết tỉnh này, Chỉ vì dù sao cũng có liên quan với mình cho nên tới cho có mặt, đợi lát nữa sẽ hàn huyên với Trương Tiểu Dương.

Nhưng quan viên lớn nhỏ từ Tôn Triều Nam trở xuống nào có ai dám không để ý sự hiện hữu của hắn. Một kẻ dễ dàng lật đổ một vị phong cương đại lại một phương, dẹp yên binh loạn Hàng Châu thành, dẹp yên Bạch Liên giáo khởi nghĩa há phải là người tầm thường?!

Trương Tiểu Dương tuyên đọc thánh chỉ trước mặt mọi người, Tuần Phủ Chiết Giang Ngô Thiện Ngôn hồ đồ mê muội làm nhục chức thủ, bị cách chức hồi hương, vĩnh viễn không được dùng nữa. Bố Chính Sứ Tôn Triều Nam làm việc chuyên cần, thăng Tuần Phủ bản tỉnh, các quan viên Án Sát Sứ, Thủ Phủ theo thứ tự thăng lên thế chỗ. Chiết binh La Mộc Doanh là công thần năm xưa bình Oa, hôm nay có trọng trách hải phòng, phát ra lương hướng không được khấu trừ.

Đạo thánh chỉ này cơ hồ thực hiện ý tưởng của Tần Lâm trăm phần trăm, quan viên văn võ Chiết tỉnh tràn đầy hâm mộ nhìn Tần Lâm, âm thầm cảm thán quả nhiên là trong triều có người dễ làm quan. Có vị Giang Lăng Thái Sư một tay che trời tương trợ, Tần Thiếu Bảo muốn làm gì mà không được.

– Khâm Sai tuần sát sự vụ duyên hải, Đô Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ Tần Lâm tiếp chỉ…

Trương Tiểu Dương đột nhiên kéo dài thanh âm kêu lên.

Lần này cũng khiến cho Tần Lâm lấy làm kinh hãi, tấu chương đại phá Bạch Liên giáo ở hang đá Long Du vẫn còn đang trên đường đưa tới kinh sư, theo dự liệu cũng sẽ không có thánh chỉ cho mình, nhưng hắn không có thời gian suy nghĩ quá nhiều, cũng đành dâng hương tiếp chỉ.

– Bọn Đồ Môn Hãn, Đổng Hồ Ly bộ rục rịch muốn động, có khả năng muốn xâm lược biên giới phía Nam, Kế Trấn bắt được mật thám giải tới Binh bộ. Tần Lâm hổ khiếu ưng dương, nhiều lần diệt địch, tỏ rõ hoàng uy Đại Minh nơi Tái Ngoại. Lệnh Tần Lâm đình chỉ tuần sát phía Nam, lập tức về kinh thành làm việc, chuyện bốn tỉnh khai hải chờ sau này tính lại!

Tần Lâm tung hô tiếp chỉ, trong lòng kinh ngạc không dứt, Đồ Môn Hãn, Đổng Hồ Ly đã bị trọng thương, không có mấy năm là không khôi phục được. Chưa kể còn có Tam Nương Tử trung thành với Đại Minh ở bên cạnh kiềm chế, vì sao hiện tại lại hưng binh xuôi Nam? Mấy chữ “có khả năng” trong thánh chỉ cũng quá mức mơ hồ, không giống như giọng điệu mà triều đình quen dùng.

Quan viên Chiết tỉnh không ai hiểu được điều ngoắt ngoéo này, ai nấy cười tươi chắp tay thi lễ Tần Lâm, khen hắn là rường cột nước nhà, kiến công lập nghiệp nơi biên giới còn hơn cả đám người kém cỏi chúng ta trong nước.

Duy chỉ có Thiêm Đô Ngự Sử Vương Triện từ kinh sư tới thủy chung có vẻ buồn rầu, chờ Tần Lâm nhận thánh chỉ xong bèn nháy mắt liên tục với hắn.

Tần Lâm thuận miệng đối đáp qua loa với quan viên Chiết tỉnh mấy câu, sau đó theo Vương Triện sang bên. Vị khách từ kinh sư tới này lấy trong ống tay áo ra một phong thơ:

– Tần thế huynh, đây là tin nhà của lệnh nội huynh Trương Đại công tử.

Là cho Tử Huyên sao? Tần Lâm tiện tay nhận lấy, lại thấy phía trên rõ ràng viết cho mình, vội vàng mở thư ra, bên trong là bút tích hơi dối của Trương Kính Tu: Phụ thân bệnh, về mau!

Sau khi Tần Lâm nhận được thư đầu tiên là giật mình không nhỏ, tiếp theo liền cười lên như không có chuyện gì xảy ra, hạ thấp giọng hỏi Vương Triện:

– Gia nhạc có tin khác nhờ Vương Đô Đường mang tới hay không?

Vương Triện nhìn Tần Lâm vô cùng kỳ quái, không hiểu tại sao hắn hỏi như vậy, ngẩn ra một lúc mới nói:

– Thái Sư bệnh nặng, mời Tần Thiếu Bảo và phu nhân về kinh xem sao. Mặc dù hạ quan được liệt vào môn tường của Thái Sư nhưng dù sao cũng là người ngoài, dù Thái Sư có tin miệng cho tôn phu nhân, tựa hồ cũng không tiện để hạ quan mang tới.

Dứt lời y liền nhìn sang Trương Tiểu Dương, ý là nếu như Trương Cư Chính có tin miệng khác cho nữ nhi, nhờ thái giám mang đến cũng thích hợp hơn mình.

Tần Lâm thấy thần sắc Vương Triện không giống giả bộ, giữa hai lông mày ẩn hàm vẻ lo âu, nhất thời thất kinh.

Bởi vì có tiền lệ Trương Cư Chính giả bộ bệnh gả con gái, lúc Tần Lâm mới vừa nhận được thư còn tưởng rằng lão Thái Sơn giở lại trò cũ. Dù sao vị Thái Sư gia này mới hơn năm mươi tuổi, thân thể cao lớn cường tráng, da thịt sáng bóng đỏ thắm, có thể nói xuân thu cường thịnh.

Mặc dù Thanh Đại cùng Tử Huyên đều nói qua lão không nên lạm dụng thuốc bổ, nhưng trong lòng Tần Lâm, lão Thái Sơn giống như trung niên khỏe mạnh cường tráng mà không phải lão đầu tử tóc bạc hoa râm, hẳn sẽ không đột ngột mắc bệnh nặng.

Vương Triện lại hiểu sai ý, thấy Tần Lâm trầm ngâm không quyết chỉ cho rằng hắn không bằng lòng vì về thăm nhạc phụ mà buông bỏ chuyến đi Giang Nam công danh thành tựu, luôn miệng thúc giục:

– Lần này ân sư bệnh khác với trước kia, trong cơn bạo bệnh lão nhân gia nhớ mong ái nữ, mong rằng Tần Thiếu Bảo thể xét nhân tình, cấp tốc thương nghị với tôn phu nhân, hiền khang lệ sớm cùng nhau về Bắc.
– Đa tạ, đa tạ!

Tần Lâm vội vã trở về thương nghị cùng Trương Tử Huyên, nói vài ba lời từ biệt cùng Vương Triện, sau đó nhảy lên Chiếu Dạ Ngọc Sư Tử chạy như bay.

Vương Triện nhìn bóng lưng hắn, vung ống tay áo lên lẩm bẩm nói:

– Thời này lòng người đen bạc, nhạc phụ bị bệnh nhớ con gái, con rể còn thoái thác chẳng chịu về… Ân sư hồ đồ, lúc trước cho dù là hắn cứa chữa, báo đáp bằng vàng bạc của cải cũng đủ rồi, vì sao lại gả tiểu thư cho tên này, quả thật là bông hoa lài cắm bãi phân trâu…

Vương Đô Đường không biết sau khi Tần Lâm giục ngựa ra roi trở lại hành dinh Khâm Sai, lập tức lớn tiếng ra lệnh dọn dẹp hành trang, ngay hôm nay sẽ động thân về Bắc.

Kim Anh Cơ mang theo thật nhiều kỳ trân hải ngoại tới, Thanh Đại, Từ Tân Di cùng Trương Tử Huyên ở trong phòng chọn lựa sơ qua. Thanh Đại muốn trân châu, san hô, bong bóng cá… cũng có thể làm thuốc. Từ Tân Di lấy một tấm da cá mập nói làm vỏ cho bảo kiếm, Trương Tử Huyên lại muốn bàn cờ bằng thạch anh quý.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220