Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 4

Phần 139
Phần 139: Ruột Heo Cuốn Bột Gạo

Không có không có, Tương Triều Sinh lắc đầu quầy quậy:

– Đỗ chưởng quỹ đột nhiên chết, chúng ta đều rất sợ, là Tiểu Trầm đem thi thể ra ngoài, tuy rằng lúc y nói chuyện hay đỏ mặt như cô nương, nhưng lúc ấy lại trở nên hết sức can đảm. Đúng rồi, tiểu nhân đã lạc đề, Tần Thiếu Bảo ngài thấy bốn người chúng ta sợ hãi không ít, làm sao dám ở lâu trong phòng, làm sao dám chạm vào đồ vật trong phòng?

Hàn Hải Chu cũng lấy can đảm chỉ chỉ cửa sổ:

– Tiểu nhân nhớ lúc húc toang cửa xông vào, cửa sổ đang đóng như vậy.

Tần Lâm khẽ gật đầu, đi tới lui trong phòng, sờ cằm chậm rãi nghĩ ngợi.

Chính giữa gian phòng này bày một cái bàn bát tiên, hai chiếc ghế dựa, dưới bàn có một chiếc ghế thấp, bên trái là hai tủ treo quần áo dựa tường, bên dưới cửa sổ nhìn ra đường bày một chiếc giường lớn.

Tần Lâm bước tới mép giường, nhìn kỹ chiều rộng giường, lại giơ tay làm ra động tác đẩy cửa sổ. Bởi vì đầu gối hắn vướng vào cạnh giường, cảm thấy không được tự nhiên. Với chiều cao thân thể và chiều dài cánh tay của hắn vừa đủ đứng ở mép giường chạm tới cửa sổ, nhưng không dễ phát lực.

– Tần ca, huynh muốn mở cửa sổ ư?

Lục Viễn Chí vội vàng chạy tới, quỳ hai gối trên giường đẩy cửa sổ ra:

– Phải leo lên giường mới được…

Cửa sổ bị đẩy ra kêu ken két, không khí trong lành từ bên ngoài ập vào phòng, xua đi rất nhiều mùi ẩm mốc tiết trời mưa trong phòng.

Bên ngoài chính là đường cái ồn ào huyên náo, lúc này đang là phiên chợ, ngoài đường có rất nhiều người bán hàng đủ các màu sắc, nông phu nông phụ bán rau cải quả trái, thợ săn bán da lông dã thú… chen chúc nước chảy không lọt. Tất cả cửa hàng hai bên đường làm ăn tấp nập sinh ý dồi dào, không khí bên ngoài vô cùng tất bật dưới ánh mặt trời chói lọi.

So sánh với nhau, không khí ẩm mốc trong phòng giống như là một thế giới khác, chẳng lẽ chỉ một cánh cửa sổ là có thể đại biểu cho khoảng cách giữa sinh tử?

Tần Lâm quỳ gối trên giường, đeo bao tay bằng lụa sống vào, đóng cửa sổ lại.

Trong phút chốc trước mắt mọi người tối sầm, bên trong phòng trở nên âm u tăm tối, thậm chí cửa sổ dày cộm nặng nề ngăn cách cả tiếng ồn bên ngoài, không khí náo nhiệt bừng bừng sức sống vừa rồi dường như cũng bị ngăn lại bên ngoài cửa sổ.

– Bốn người các ngươi hẳn không phải là người làm lâu năm của Ngũ Phong hải thương phải không?

Tần Lâm nhảy xuống giường, ung dung chậm rãi hỏi.

Tương Triều Sinh không suy nghĩ nhiều liền nói:

– Dạ, đúng vậy, chúng ta đều xuất thân từ một thôn, năm trước Ngũ Phong hải thương tới chiêu mộ, chúng ta bèn đầu nhập. Năm nay lại đi theo Đỗ lão chưởng quỹ, trước tiên tới Kim Hoa phủ thu, thu… Không, làm ăn, sau mới đến Long Du huyện.

Tương Triều Sinh vốn muốn nói thu mua tiền đồng, dù sao Tri Huyện La Đông Nham ở đây, khó mà nói thẳng chuyện này trước mặt y, cho nên mới kịp thời che giấu.

La Đông Nham lại vừa bực mình vừa buồn cười, y cũng biết được đôi chút việc Ngũ Phong hải thương làm. Trong lòng La Tri Huyện, Khâm Sai đại thần Tần Lâm là vì muốn thể hiện mình là chỗ dựa cho Ngũ Phong hải thương, mới đặc biệt tới nơi này. Đây rõ ràng là bới lông tìm vết, xem bệnh mất trở thành án mạng, không phải là vì giở uy phong Khâm Sai đại thần của hắn chèn ép quan phủ địa phương sao?

Đôi mắt nhỏ của Lục Viễn Chí chợt tỏa sáng, sau khi biết được thân phận bốn tên người làm y lại có chút ý tưởng mới, tiến tới bên người Tần Lâm thấp giọng hỏi:

– Tần ca, vì sao huynh biết bọn họ là người làm mới của Ngũ Phong hải thương?
– Rất đơn giản, nếu như bọn họ đã đi theo Đỗ chưởng quỹ rất sớm, ít nhất sẽ không sợ thi thể của lão như vậy.

Tần Lâm cười cười, lại trầm ngâm nói:

– Kỳ quái thật, lão chưởng quỹ ban đêm rất dễ dàng giật mình tỉnh giấc, thế nhưng lại dẫn theo bốn tên người làm đều có tật xấu ban đêm…

La Đông Nham tiến tới một bước, thi lễ nói:

– Tần Thiếu Bảo, án này hẳn không phải là độc hành đạo tặc giết người chứ? Mặc dù bản huyện không dám tự khen mình giáo hóa nhân đức, nhưng địa phương Long Du huyện vắng vẻ này dân phong thuần phác, từ trước tới nay chưa từng nghe nói có hung tặc từ bên ngoài tới.
– Dĩ nhiên không phải cướp tiền.

Tần Lâm vờ như không phát hiện vẻ bất mãn trong lời La Đông Nham.

Tiền vốn mà Đỗ chưởng quỹ mang đến thu mua tiền đồng là sổ chi phiếu của tiền trang, phải ký tên lăn tay, ngoài ra còn thêm một vị chưởng quỹ khác xác nhận mới có hiệu lực, cho dù là bị cướp đi cũng vô dụng. Đương nhiên quyển sổ chi phiếu này cũng không bị mất, vẫn còn nằm nguyên trong hành lý của lão. Tên chưởng quỹ kia ở một khách sạn khác, sau khi biết Đỗ chưởng quỹ chết bàn vội vàng dẫn thủ hạ trở về Hàng Châu báo tin.

Về phần sinh hoạt phí mà Đỗ chưởng quỹ mang theo bên mình tổng cộng cũng chỉ có ba bốn mươi lượng mà thôi, cũng còn nguyên ở chỗ này, không bị trộm đi.

La Đông Nham thân là Tri Huyện bản địa, dĩ nhiên trước đó đã tìm hiểu những tình huống này, cho nên từ đầu đến cuối không xử lý theo như án mạng. Mà Tần Lâm vừa tới đã bới lông tìm vết, tự nhiên khiến cho La Đông Nham không thích, tuy không dám tranh cãi thẳng thắn nhưng trong lời nói luôn mang ẩn ý.

Tần Lâm cũng không cần biết La Tri Huyện nghĩ thế nào, cuối cùng lại hỏi Tương Triều Sinh:

– Các ngươi có biết rốt cục vì sao Đỗ chưởng quỹ mắc bệnh kiết lỵ hay không?

Tương Triều Sinh trả lời có vẻ rất chắc chắn:

– Quá nửa là vì hôm đó ăn một lần mấy chén ruột heo cuốn bột gạo, lão đã cao tuổi như vậy, làm sao tiêu được thức ăn quá béo như vậy? Chỉ có điều không ngờ là tuy lão lớn tuổi, bình thời cũng tráng kiện, rốt cục lại mất mạng vì mấy chén ruột heo cuốn bột gạo, thật là, thật là…

Lão nhân cao tuổi, bình thời nhìn qua tinh thần mạnh mẽ, thế nhưng đột nhiên mắc bệnh gì đó lập tức ngã gục, chuyện như vậy rất thường thấy, thường là cứu chữa ứng phó không kịp.

Chỉ bất quá Ngưu Đại Lực, Lục Viễn Chí cùng chúng cẩm y quan giáo nghe nói Đỗ chưởng quỹ là ăn nhiều ruột heo cuốn bột gạo phát bệnh mà chết, thần sắc liền trở nên cổ quái, mới vừa rồi bọn họ cũng ăn không ít ruột heo cuốn bột gạo ở dọc đường.

– Ăn nhiều ruột heo cuốn bột gạo ư?

Tần Lâm hừ lạnh một tiếng, lẩm bẩm nói:

– Như vậy, thật sự là phải kiểm tra thi thể cẩn thận.

Hắn lập tức căn dặn Ngưu Đại Lực mang hai mươi tên thân binh Hiệu Úy trông chừng hiện trường, trông coi bốn tên người làm Ngũ Phong hải thương ở chỗ này, mình và Lục Viễn Chí mang theo tám mươi tên Hiệu Úy khác chạy tới miếu Thành Hoàng, kiểm nghiệm thi thể Đỗ chưởng quỹ.

La Đông Nham mặt mày ủ rũ theo sau, y thân là quan địa phương, dĩ nhiên không thể nào chống lại được Khâm Sai đại thần, nhưng sắc mặt và tâm trạng đều kém tới cực điểm.

Một vị Thiệu Hưng Sư Gia bên cạnh nhìn ra tâm trạng của chủ nhân mình, bèn thấp giọng nói:

– Đông ông, có cần viết một phong thư cho đồng niên Trương Tuần Án của ngài, nhờ ông ấy nói giùm mấy câu hay không?

Tuần Án Ngự Sử Chiết Giang Trương Văn Hi là đồng niên của La Đông Nham, La Tri Huyện suy nghĩ một chút, không thể làm gì khác hơn là thở ra một hơi thật dài, cảm thấy cũng chỉ có nhờ lão đồng niên ra mặt mới có thể tiễn đi vị đại thần Tần Lâm này, bèn thấp giọng căn dặn đôi câu.

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220