Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 4

Phần 168
Phần 168: Phùng Đốc Công

Chỉ có trong lòng Tần Lâm có cảm giác bất an mãnh liệt, hắn nhớ cực kỳ rõ ràng, cuối cùng triều chính mới của Trương Cư Chính rơi vào kết cục người mất chính sách mất theo, mà bản thân lão Thái Sơn cũng bị Vạn Lịch và đám quan liêu thủ cựu thanh toán.

Bây giờ còn chưa có dấu hiệu như vậy, chẳng lẽ là những gì mình làm đã thay đổi lịch sử trong một mức độ nào đó?

Tần Lâm lắc đầu một cái, không dám gửi gắm hy vọng vào chuyện hư vô mờ mịt như vậy. Đặc biệt là từ rất sớm tới nay hắn đã quan sát thấy, Vạn Lịch có bất mãn rất lớn đối với chuyện Trương Cư Chính chuyên quyền.

Nghĩ đến triều chính mới, nghĩ đến Khảo Thành pháp và dân chúng Chiết Tây, nghĩ đến ánh mắt tha thiết của Thích Kế Quang, lần đầu Tần Lâm cảm thấy trọng trách trên vai mình nặng nề như vậy, chuyện mà hắn cần làm lại nhiều như vậy.

Đưa đón tân khách cũng chỉ là hao sức lực mà thôi, hắn bận rộn lo đủ các loại chuyện khác, thậm chí có thể nói là bận rộn đầu óc choáng váng…

Khâm Thiên giám ghi rằng vào đêm Hai Mươi tháng Sáu năm Vạn Lịch thứ mười, có ngôi sao sáng rực như đuốc lướt qua hoàng đạo sa xuống Tây Nam. Ánh trăng mờ tối, Bắc Đẩu ảm đạm, quần tinh như khóc, Thiên Quyền không ánh sáng.

Đệ nhất danh tướng mấy trăm năm của triều Đại Minh Trương Cư Chính triển khai toàn diện cải cách triều chính mới, Nhất Điều Tiên Pháp đi vào thực tế, mang theo nỗi lo cho bách tính khắp thiên hạ, mang theo công lao hùng vĩ trong hơn mười năm chấp chính, đã đột ngột qua đời.

Trong khoảnh khắc chết đi lão vô cùng bình tĩnh mà thỏa mãn, mặc dù không thể thấy triều chính mới do tự tay mình lập ra hoàn toàn đại công cáo thành, nhưng lão tin chắc mình sẽ được thấy viễn cảnh triều Vạn Lịch trung hưng thịnh thế dưới cửu tuyền. Không chỉ học trò Vạn Lịch Hoàng đế Chu Dực Quân của lão chính miệng hứa hẹn sẽ tiến thêm một bước đẩy mạnh triều chính mới, mà Giang Lăng đảng một tay lão cất nhắc cũng đã trải rộng khắp cả trong ngoài triều.

Những danh thần Trương Tứ Duy, Thân Thời Hành, Tằng Tỉnh Ngô, Vương Triện, Thích Kế Quang… sẽ thừa kế di chí của lão, đo đạc ruộng đất, chỉnh đốn lại trị, khai hải thông thương… thực hiện dân giàu nước mạnh, dân chúng trong thiên hạ ắt sẽ được hưởng một thời thịnh thế huy hoàng.

Nửa đời lo nước nhăn vầng trán, một ánh sao soi tấm lòng trung, ân oán hết mặc người luận định, biên cương nguy ngập mới hay tài.

Bất kể đời sau khen chê thế nào cũng không thể thay đổi một sự thật: Lúc Trương Cư Chính nhập nội các bái Đại Học Sĩ là cuối đời Gia Tĩnh đầu Long Khánh, phía Nam Đại Minh có giặc Oa, Bắc có Thát Lỗ, kho phủ hàng năm trống rỗng, quan lại người thừa việc thiếu, địa phương hào cường lộng hành. Mà lúc lão nhắm mắt xuôi tay đã bình định xong giặc Oa, phong cống Yêm Đáp Hãn, quốc khố hàng năm thu dư hơn hai trăm vạn, cắt giảm đám quan viên tham nhũng bất tài, đo lại ruộng đất mà hào cường gian lận, triều Vạn Lịch đã có khí tượng trung hưng.

Trong quãng thời gian cuối cùng trong đời, là nữ nhi Trương Tử Huyên phụng bồi lão. Nhìn vẻ ăn ý giữa nữ nhi và Tần Lâm mà chỉ có phu thê ân ái mới có, Trương Cư Chính rất hài lòng về tầm nhìn của mình, không chỉ có lựa chọn một vị hôn phu tốt cho nữ nhi, cũng tìm được người kế thừa tương lai sự nghiệp triều chính mới của mình.

Sau khi Trương Cư Chính chết hết sức quang vinh, theo Khởi Cư Chú ghi lại, ngay đêm đó Vạn Lịch Hoàng đế Chu Dực Quân lo lắng về bệnh tình của Thái Sư, trằn trọc trở mình không thể ngủ ở Càn Thanh cung. Sau khi y nhận được tin dữ từ Thái Sư phủ lập tức khoác áo thức dậy, đứng trên thềm rồng nghiêm nghị rất lâu, nhớ lại công đức Thái Sư dạy dỗ y từ khi còn nhỏ, trung can nghĩa đảm phụ tá y mười tuổi kế vị, là vị Tể tướng có tài kinh bang tế thế, trong lúc nhất thời “buồn bã mất mát”.

Sau đó bệ hạ đích thân chạy tới Từ Ninh cung báo tin, Lý Thái hậu khoác áo rời giường, nhớ lại chuyện xưa lúc còn gian nan chật vật buổi ban đầu, toàn là do Thái Sư dốc hết toàn lực phò tá, hai mẹ con nhìn nhau mà khóc.

Sau khi Vạn Lịch ra Từ Ninh cung lập tức triệu kiến Phùng Bảo, lệnh cho lão truyền chỉ dụ xuống, tuyên bố văn võ bá quan đình chỉ vào triều một tháng, lại truyền dụ Lễ bộ Thượng Thư Phan Thịnh chiếu theo quy cách quốc táng, lập ra chín đàn cúng tế. Ân ấm phong cho con trai thứ tư Trương gia Trương Giản Tu là Chỉ Huy Thiêm Sự Cẩm Y Vệ (hư hàm), con trai thứ năm Trương Doãn Tu là Thiếu Khanh Quang Lộc Tự, con thứ sáu Trương Tĩnh Tu giám sinh Quốc Tử giám.

Sau đó Vạn Lịch triệu tập Lục bộ Cửu khanh đình nghị, bởi vì Thái Sư Trương Cư Chính nhiếp chính trong triều công lao to như trời biển, cho nên đặc biệt truy phong thụy hiệu là Văn Trung.

Tài hoa trùm thiên hạ là Văn, một dạ trung thành là Trung, đây là thụy hiệu cực tốt, nhưng kẻ có lòng lại nhìn ra có vấn đề trong đó.

Trong thư phòng Tần phủ, trong đôi mắt híp của Từ Văn Trường toát ra vẻ tức giận như có như không, ra sức vuốt râu:

– Trương Giang Lăng trọn đời vất vả vì nước, phụ tá thiên tử lên ngôi khi còn nhỏ, mười năm qua ra sức cách tân, bài trừ tệ nạn, trong hai trăm năm qua cả nước chỉ có duy nhất một người, chẳng lẽ không được thụy hiệu Văn Chính?
– Xem ra thủy chung bệ hạ vẫn có gút mắc trong lòng.

Tần Lâm dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, nghĩ ngợi hồi lâu.

Thụy hiệu Văn Trung không thể nói là không tốt, nhưng thủy chung vẫn còn kém Văn Chính một chút.

Âu Dương Tu đời Tống có thụy hiệu Văn Trung, Âu Dương Tu cũng là một đời danh thần, Trương Cư Chính cũng có thụy hiệu như y, dường như là không tệ. Nhưng như vậy phải xem so sánh với ai, triều Đại Minh trước đó chỉ có hai người được thụy hiệu cao nhất Văn Chính, một vị là Lý Đông Dương năm Hoằng Trị, Chính Đức, vị kia là Tạ Thiên trải qua ba triều Hoằng Trị, Chính Đức, Gia Tĩnh. Hai vị này cũng có thể xưng là hiền tướng, nhưng nếu so sánh với Trương Cư Chính về công lao cả đời, vậy thì có vẻ không bằng.

Nói cách khác, theo như tiền lệ hai vị danh thần trước đó đạt được thụy hiệu Văn Chính Trương Cư Chính hoàn toàn có tư cách lấy được thụy hiệu tối cao này. Nhưng kết quả là lão chỉ được thụy hiệu Văn Trung kém hơn một bậc, chuyện này khiến cho Tần Lâm không thể không cảnh giác.

Hướng gió đã đổi… Tần Lâm hoàn toàn hiểu rõ chút tâm tư nho nhỏ của Vạn Lịch. Đương nhiên tin tức nhận được từ Trương Thành không giống với ghi chép trong Khởi Cư Chú, làm sao có chuyện Vạn Lịch lo lắng cho bệnh tình Trương Cư Chính, thực tế là vô cùng nôn nóng chờ đợi tin Trương Cư Chính chết đi. Làm sao có chuyện “buồn bã mất mát”, thực tế là sau khi mất đi ràng buộc mừng rỡ như điên.

– Bất quá tạm thời bệ hạ sẽ không động thủ nhắm vào Giang Lăng đảng, thứ nhất Vương Cung Nhân mới vừa sinh Thái Tử, thứ hai y còn phải đối phó người khác, cho nên chúng ta còn có cơ hội xoay chuyển tình thế.

Ánh mắt Từ Văn Trường lóe lên, lấy tay chấm nước trà viết trên bàn một chữ Phùng thật to.

Phùng Bảo!

Danh sách chương (220 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220