Chinh phục gái đẹp - Chương 3 - Dịch giả Meode

Phần 76
Chương 3 – Phần 76

Đêm nay tại nơi đây thổ lộ tâm tình nói chuyện khiến cho Kim Minh Hà nhận định Đinh Nhị Cẩu là một người có thể đi theo, ít nhất người này thật sự là vì dân chúng mà làm việc, không giống như Tôn Quốc Cường cùng Trương Nguyên Phòng, một lòng chỉ biết kiếm tiền, đương nhiên nếu kiếm được tiền thì cũng chia cho Kim Minh Hà một chút, không giống như Đinh Nhị Cẩu bây giờ nói.

Thời gian không còn sớm, hai người rời khỏi bờ sông quay trở về trong thôn, Đinh Nhị Cẩu được sắp xếp ở trong một gian phòng của nhà Vương Kiến Quốc, mà Kim Minh Hà thì lấy cớ là có người quen trong thôn, bứt ra đi tìm đến người đàn bà quả phụ của ông ta.

Trước khi đi, Kim Minh Hà với nụ cười nham nhở, chỉ chỉ phía tây gian phòng vẫn còn sáng đèn:

– Chủ tịch, đàn ông mà, lúc nào thả lỏng thì thả lỏng, yên tâm đi, tuyệt sẽ không có hậu hoạn gì đâu.

Nói xong Kim Minh Hà không đợi Đinh Nhị Cẩu trả lời, đã bước đi ra, đồng nhất với lời ông ta nói, bên dưới đũng quần Đinh Nhị Cẩu quả thật nhiều ngày đã không có đàn bà thăm hỏi, cái tư vị này cũng không dễ chịu, suy nghĩ một chút rồi cuối cùng hắn cũng vào gian phòng để ngủ, hắn cũng không muốn gây nên chuyện phiền toái không cần thiết, lãnh đạo của mình vừa mới rồi cũng bởi vì đàn bà nên mới xảy ra chuyện, hắn cũng không muốn bước theo gót chân của Trọng Hải.

Vào gian phòng thì thấy kế bên giường có để một chậu nước, trên thành ghế phủ một tấm khăn lông trắng, gần kề trên mặt đất có một cái phích nước nóng, xem ra đây là chuẩn bị sẵn nước rửa chân, Đinh Nhị Cẩu quay đầu hướng ra phía ngoài nhìn, cũng chỉ còn có phía tây đèn sáng, còn trong phòng Vương Kiến Quốc tắt đèn đã ngủ.

Đinh Nhị Cẩu xem đồng hồ, cũng đã mười giờ rưỡi khuya, không ngờ mình và Kim Minh Hà đi ra bờ sông hàn huyên lâu như vậy.

Vì vậy hắn tranh thủ thời gian rửa ráy xong thì đi ngủ, sau khi tắt đèn, một lát sau thì gian phòng phía tây đèn cũng tắt đi, vốn định là một đêm này cứ như vậy trôi qua, nhưng nào ai biết đây chỉ là mới lúc bắt đầu yên lặng, đây là sự yên lặng tạm thời để đón chờ gió bão sắp đến.

Đinh Nhị Cẩu bị nghẹn nước tiểu cho nên tỉnh giấc, cầm quá điện thoại di động nhìn thì mới hơn một giờ sáng, chắc chắn là không thể nín nhịn đến hừng đông được, vì vậy hắn liền đứng dậy đi đến nhà toa-lét, trước kia ở tại nhà mình trần truồng đi ngủ tạo thành thói quen, đứng dậy khoác cái áo liền đi ra ngoài, ngoại trừ cái áo khoác, còn lại thì toàn thân bên trong không một mảnh vải che chắn..

Sân nhà của Vương Kiến Quốc khá rộng, WC nằm dựa vào bức tường phía góc tây nam, khi đến thì Đinh Nhị Cẩu cũng không biết công tắc đèn ở nơi nào, vì vậy đi đến bên cạnh dưới đáy chân tường nhà cầu mà mò mẩm, đồng thời cùng lúc này phóng thì tiếng cửa của gian phòng phía tây một tiếng kẽo kẹt, Dương Tỷ Yên mặc bộ đồ ngủ, phủ lên cái áo khoác cũng đi ra, nhìn dáng điệu cũng là muốn đi nhà vệ sinh, do vội vã nên cũng không có chú ý tới Đinh Nhị Cẩu, mà ngược lại thì Đinh Nhị Cẩu nghe thấy được tiếng bước chân đến gần sau lưng, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Dương Tỷ Yên cấp thiết đi nhanh đến, cô đi nhanh đến mức đến trước mặt Đinh Nhị Cẩu, thì mới nhìn thấy trong bóng tối một dáng người, cô bị bị dọa sợ đến mức định hét to một tiếng, nhưng Đinh Nhị Cẩu nhanh trước một bước, thoáng cái bịt lại miệng Dương Tỷ Yên.

– Đừng lên tiếng, là tôi…tôi.. đi vệ sinh.

Đinh Nhị Cẩu nhỏ giọng nói.

– Tôi thả chị ra rồi, thì chị chớ có hét to.

Đinh Nhị Cẩu nói lần nữa.

Dương Tỷ Yên gật gật đầu, không có lên tiếng, nhận ra là Đinh Nhị Cẩu, tinh thần vừa buông lỏng, một tay hướng phía về dưới, bỗng nhiên cảm giác đụng phải một cái đồ vật khổng lồ, ngay lúc Đinh Nhị Cẩu buông miệng cô ra, trong nháy mắt, nàng cúi đầu xem xét, mẹ ơi … chủ tịch Đinh không có mặc quần áo, vì vậy lại muốn ngẩng đầu nhìn Đinh Nhị Cẩu, nhưng đúng lúc này thì cô không còn chủ động được nữa rồi…

Đinh Nhị Cẩu đã trò chuyện với Kim Minh Hà đã hiểu khá nhiều chuyện, biết rõ Dương Tỷ Yên này đã từng là tình nhân của Tôn Quốc Cường, hiện tại Tôn Quốc Cường đã bị chết, không chỉ như thế, chính hắn còn chiếm được vị trí chủ tịch trấn của Tôn Quốc Cường, vì vậy hắn mỉm cười dâm đãng thoáng qua, ấn chặt bả vai Dương Tỷ Yên đè xuống quì trên mặt đất, đúng lúc này Dương Tỷ Yên lại ngẩng đầu, cô nhìn thấy trước mắt một cây vật đen thùi lùi to lớn, như là mãng xà xuất động, Đinh Nhị Cẩu không có chút nào thương hương tiếc ngọc, một tay nắm lấy tóc của Dương Tỷ Yên, một tay đè tại trên ót cô, đem cây dương vật đưa tới trước bên miệng Dương Tỷ Yên.

Nhưng mà có một điều mà Đinh Nhị Cẩu không biết, Dương Tỷ Yên cũng là đang đợi một cái cơ hội như vậy, chỉ là cô không có ngờ tới là cơ hội lại tới nhanh như vậy, vì vậy không cần phải ra vẻ rụt rè, đàn ông mà …ai cũng chỉ cần được phục vụ thư thái, thì những chuyện khác thì đều dễ nói, thấy Dương Tỷ Yên không có phản kháng gì cả, Đinh Nhị Cẩu cũng cảm giác được Kim Minh Hà trước khi rời khỏi nhà Vương Kiến Quốc nói là sự thật, người đàn bà này thật đúng là mình có thể leo lên mà không sợ hậu hoạn, chỉ là không biết, mình là người đàn ông thứ mấy của cô ấy mà thôi.

Dương Tỷ Yên hôn lên cây dương vật hắn rất là cẩn thận tựa như người yêu hôn lên gò má đối phương vậy, cô tựa hồ kinh ngạc với cây dương vật to dài của Đinh Nhị Cẩu, lập tức hân hoan mút vào đầu khấc dương vật, một tay nắm chặt thân cây dương vật bắt đầu sáo động cao thấp, đầu lưỡi không ngừng trêu chọc trước cái đầu khấc mẫn cảm, đồng thời trong lỗ mũi phát ra tiếng rên rỉ bị đè nén…

Động tác bắt đầu nhanh hơn, từ mút nhẹ đã biến thành bú mạnh, cái miệng anh đào ngậm chặt bao lấy dương vật hắn, với tiết tấu quen thuộc sáo động, đồng thời dùng răng khẽ cắn…

Có lẽ là ganh ghét, có thể là cố ý, mỗi một lần Đinh Nhị Cẩu đều đem cây dương vật tận lực hẩy về phía trước duỗi sâu vào trong miệng của Dương Tỷ Yên, trong đêm tối yên tĩnh Dương Tỷ Yên tận lực đè thấp từng tiếng ho khan.

Gần 5 phút trôi qua, Đinh Nhị Cẩu không thỏa mãn cứ như vậy quan hệ, hắn kéo mạnh Dương Tỷ Yên, để cho cô xoay người vịn lấy lấy cái vách tường, cái mông đít vểnh lên, nhưng lần này thì làm Dương Tỷ Yên bị dọa sợ, cô vội vàng nói với Đinh Nhị Cẩu.

– Chủ tịch Đinh, đừng có ở chỗ này được không? Để chốc nữa tôi đi đến gian phòng của cậu còn hiện tại tôi…muốn…đang mắc tiểu…

Đinh Nhị Cẩu vừa nghe qua thấy cũng hợp lý, hơn nửa đêm ở ngoài nhà WC làm chuyện này, nếu nhỡ Vương Kiến Quốc thức giấc đi nhà vệ sinh, coi như không có lời gì để giải thích, nếu như người đàn bà này đi tới gian phòng của hắn, như vậy việc này có gì thì chiếm lý hơn nhiều, đó là con dâu của ông chủ động tìm đến trong gian phòng của tôi, là cô ấy dụ dỗ câu dẫn tôi, lời nói này mặc dù nghe qua thật vô liêm sỉ, nhưng chí ít có gì cũng còn có thể giải thích nghe được

Danh sách chương (195 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195