Chinh phục gái đẹp - Chương 3 - Dịch giả Meode

Phần 63
Chương 3 – Phần 63

Đang lúc Dương Thánh Quân cảm thấy không còn kiên nhẫn nữa, Đinh Nhị Cẩu mới đứng dậy đến mở cửa ra, mấy tên cảnh sát đứng ngoài cửa đều cảm thấy rất kinh ngạc, mới vừa rồi còn không cho vào, hiện tại lại tự mình mở cửa, đây là thế nào? Nhưng sự kinh ngạc mấy tên cảnh sát còn chưa qua, thì đã cảm thấy phẫn nộ rồi, bởi vì Đinh Nhị Cẩu nói:

– Các người muốn đùa giỡn với tôi đấy à? Tôi nói với đồn trưởng Dương ra ngoài gõ cửa rồi hãy vào, thì các người gỏ cửa xong lại không chịu tiến vào, phải để cho tôi đứng lên mở cửa cho các người, các đồng chí cảnh sát, cái giá đỡ của các đồng chí cũng không nhỏ đấy.

Ngoài cửa mấy tên cảnh sát nghe xong nhìn nhau ngơ ngác, Tôn Hải Anh cảm thấy hành vi của Đinh Nhị Cẩu vô lại như thế rất là bội phục, bất quá bây giờ cô đang cùng Đinh Nhị Cẩu đứng chung ở trong một chiến hào, cho nên không có thể vạch trần Đinh Nhị Cẩu.

– Nói đi, chuyện gì?

Đinh Nhị Cẩu lại quay trở lại ngồi trở lại trên cái ghế dựa sau bàn làm việc.

– Chủ tịch Đinh, là như thế này, vừa rồi có người báo án nói tại cổng ủy ban trấn có người đánh nhau, có mấy người bị đả thương…

– Ai báo án? Tôi nhớ ra hình như là chính chúng tôi báo án đấy, đúng không trưởng ban Dương?

Đinh Nhị Cẩu ngước ra bên ngoài Dương Hòa Bình đang đứng hỏi.

– Vâng, đúng vậy là chúng ta báo án, mấy thằng côn đồ kia quá càn rỡ, lại muốn đánh ngay cả chủ tịch trưởng.

Dương Hòa Bình lúc này làm chứng nói ra.

– À.. như vậy sao? Xem ra không phải là vụ án này, mà vừa rồi người báo án lại nói là có một cô gái liên quan đến việc bọn họ bị thương, còn nói trông thấy cô gái này đi vào bên trong ủy ban trấn cho nên chúng tôi mới tới đây.

Dương Thánh Quân ngụy biện nói.

– Thật thế à? Đồn trưởng Dương, ông nói đến cô gái nào đó thì tôi chưa từng gặp qua, bất quá tại đây cũng có một cô gái, không biết ông có biết không? Đó là con gái của Tôn Quốc Cường chủ tịch trấn trước đây, có lẽ ông nhận thức được, tôi có nghe nói Tôn Quốc Cường trước khi gặp chuyện không may, có an bài cho ông một nhiệm vụ, chỉ có điều ông không có hoàn thành được, cho nên mới xảy.. …

Những lời này vốn là bí mật của ban kỷ luật thanh tra phá án, nhưng khi Dương Đại Chí đến văn phòng Trọng Hải báo cáo, Đinh Nhị Cẩu ở một bên ghi chép, câu chuyện Tôn Quốc Cường sắp xếp Dương Thánh Quân đi bắt Ngưu Khương Sinh, nhưng bị hắn chạy thoát, sau đó Ngưu Khương Sinh mới đem chuyện của Tôn Quốc Cường bẩm báo cho ban kỷ luật thanh tra, từ đó mới có chuyện Tôn Quốc Cường bị điều tra, còn chưa có kịp thẩm vấn, thì đã tự sát, đây cũng là điều Dương Đại Chí cảm thấy nghi ngờ nhưng phẫn hận không làm được gì.

Đinh Nhị Cẩu lựa lúc đến bây giờ mới nói ra, Dương Thánh Quân nghe xong choáng váng cảm giác trên người mình huyết dịch như là bị rút hết, hắn không biết vì sao Đinh Nhị Cẩu lại biết những việc này, bây giờ giống như là bị lột sạch trấn truồng ở trước mặt mọi người vậy, hắn phảng phất bí mật chất chứa trong lòng mình căn bản là không thể qua mặt được thằng chủ tịch trấn trẻ tuổi này.

Đinh Nhị Cẩu nói lập lờ nước đôi như vậy, càng làm cho Dương Thánh Quân cả kinh, cho nên trong vụ ẩu đả này hắn thấy mình đang bị Trương Nguyên Phòng đùa bỡn, chính mình không có liên quan gì đến chuyện vừa rồi, vừa nghe Trương Nguyên Phòng thông báo liền vội vàng chạy đến, cho tới bây giờ thì kết cuộc như thế nào đây?

– Chủ tịch Đinh, trong việc này có chút hiểu lầm, để tôi trở về xác minh lại rồi tính sau.

Xem xét tình huống hôm nay, hắn tuyệt đối là không chiếm được điều gì tốt ở đây, vì vậy lùi lại một bước, trước trở về đồn cành sát rồi hãy nói, dù sao mình là cảnh sát, cấp trên trực tiếp của mình là công an huyện chứ không phải bí thư Trương Nguyên Phòng.

– Ừ, tôi thấy chuyện này cũng có chút hiểu lầm, đồn trưởng Dương về điều tra lại xem, xem ai là người báo án giả, còn nữa, vừa rồi mấy thằng côn đồ kia, làm phiền đồn trưởng Dương báo về cho công an huyện, điều tra xem là có người nào ở phía sau chỉ thị hay không? Tôi đây mới ngày đầu tiên nhậm chức liền gặp được có người muốn ra oai phủ đầu với tôi, rỏ ràng nhìn thấy tình hình trị an của trấn Độc Sơn không thể nào lạc quan được rồi..

– Chủ tịch Đinh, tôi sẽ cố hết sức, nhưng mấy người kia vừa rồi…

Hắn muốn nói vừa rồi mấy người kia đã được hắn thả đi, nhưng lời còn chưa kịp nói hết đã bị Đinh Nhị Cẩu nhảy vào chẹn họng trở về.

– Đồn trưởng Dương, tôi là chủ tịch trấn, chứ không phải là thủ trưởng của ông, ông thụ lý vụ án như thế nào thì không cần phải báo cáo cho tôi, đương nhiên tôi có quyền nói rõ tình huống với thủ trưởng của ông, với lại đội trưởng hình sự Miêu có lẽ rất ưa thích những vụ án hình sự giống như thế này đấy.

Đinh Nhị Cẩu nửa đùa nữa thật uy hiếp Dương Thánh Quân, sau đó chờ hắn rút đi ra về thì đóng cửa lại.

– Cô nhìn thấy chưa? Bây giờ cô ở lại huyện Hải Dương đã không còn an toàn rồi, tốt nhất ngay trong đêm nay hãy rời khỏi huyện Hải Dương, khi nào bản án của cha cô chưa có hết thúc rỏ ràng thì tốt nhất cô không nên trở về, nói không chừng lúc đó đem cô bắt đi diệt khẩu đó là còn may cho cô, đáng sợ nhất là đem cô bán ra nước ngoài, đến lúc đó ở nước ngoài bắt cô cả đời làm kỹ nữ cũng chưa yên.

Đinh Nhị Cẩu không muốn tiếp tục cho Tôn Hải Anh có cơ hội lải nhải, đem khả năng kết cục của cô, nói ra cho cô biết, không để cho cô tự mình lựa chọn nữa, cô gái trẻ tuổi như vậy, chưa từng có có trải qua đại sự, không biết phải ứng đối nên thế nào, thường hành động theo cảm tình, lúc này căn bản là không được, với lại Tôn Hải Anh còn ở lại chỗ này, chỉ có thể là làm đảo loạn trình tự đang bố trí, ngoài ra không có một chút tác dụng nào khác.

– Anh đang hù dọa tôi phải không?

Trên trán Tôn Hải Anh bắt đầu có mồ hôi rịn chảy ra, theo tình huống tối nay đã thấy trước mắt, cô thật sự sợ hãi, không khỏi hối hận mình đã lỗ mãng, nếu như không phải đêm nay gặp được gã họ Đinh này, tiếp đó sẽ xảy ra chuyện gì thật là rất khó nói.

– Tôi hù dọa cô? Hù dọa thì tôi và cô có được chỗ tốt gì? Tôi dám đánh cuộc, ngay tại trước cửa ủy ban trấn, hiện giờ đã có người đang đứng chờ cô đi ra đấy.

Đinh Nhị Cẩu nhìn ra ngoài cửa sổ nói, cho đến bây giờ hắn cũng có chút không hiểu rỏ, nếu thật là Trương Nguyên Phòng đứng ở đằng sau lưng điều binh khiển tướng những việc này, như vậy ông ta muốn giấu diếm điều gì ? Vì cái gì mà lại vội vàng không chờ đợi nổi, dù nói thế nào thì Tôn Hải Anh cũng là con gái của đồng sự, có cần phải đuổi tận giết tuyệt như vậy sao?

– Còn chuyện cha của tôi thì làm sao bây giờ?

Tôn Hải Anh mặc dù không cam tâm, nhưng trong lòng thừa nhận Đinh Nhị Cẩu nói rất đúng sự thật.

– Trước bảo trụ bản thân mình cái nữa, mọi việc còn có luất pháp lo, tôi tin là vụ án cha của cô sớm muộn gì cũng sẽ có lời giải thích thỏa đáng, bây giờ cô gấp gáp như vậy cũng đâu có được gì? Nhưng nếu cô lại xảy ra chuyện, cha của cô dưới đất sẽ an tâm sao?

– Chủ tịch Đinh, tôi biết anh có thể giúp tôi, đúng không?

– Tôi giúp cô? Tôi dựa vào cái gì mà giúp cô, trong khi tôi mới quen biết cô không quá một tiếng đồng hồ? Tôi tại sao phải giúp côi?

– Chủ tịch Đinh, tôi thấy anh nghĩ một đằng, nói một nẻo, bằng giác quan của một người phụ nữ tôi cảm giác được, anh là người tốt, chỉ có điều nói chuyện hơi ác một chút, thái độ cũng không tốt mà thôi.

– Được rồi, tôi là hạng người gì không cần cô đánh giá, chuyện cô cần là tính toán đường lui của mình đi.

Đinh Nhị Cẩu nói.

– Chủ tịch Đinh, chúng ta có thể thương lượng về một vụ giao dịch, tôi muốn anh giúp tôi tìm ra lý do cha tôi đến cùng là chết như thế nào? Là người nào đã bức tử cha tôi, sau đó báo thù giùm tôi, tôi sẽ đem thân thể mình bán cho anh, tôi năm nay 20 tuổi, tôi bán thân cho anh 10 năm, anh thấy thế nào?

Danh sách chương (195 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195