Chinh phục gái đẹp - Chương 3 - Dịch giả Meode

Phần 127
Chương 3 – Phần 127

Đinh Nhị Cẩu khi nhìn thấy Tiếu Chấn Phàm, cũng là lúc ông ta đang vò đầu về vấn đề kiếm thư ký cho bí thư Lâm Xuân Hiểu, trong cơ quan huyện ủy, hầu như tất cả các nhân viên nữ đều đã giới thiệu, nhưng không có một người nào làm cho bí thư mới hài lòng, cho đến bây giờ Tiếu Chấn Phàm cũng không biết là bí thư mới đối với mình không hài lòng, hay là đối với việc chọn lựa thư ký chưa có người phù hợp…

– Xin chào chủ nhiệm Tiếu, tôi là Đinh Trường Sinh chủ tịch trấn Độc Sơn…

– À..chủ tịch Đinh, ngồi xuống đây, tới gặp bí thư sao?

Tiếu Chấn Phàm cũng biết đây là người hiện giờ đang nổi tiếng ở bên ngoài nên rất là nhiệt tình, thái độ của ông không hề giống trước đây là rất khó bắt chuyện, làm cho Đinh Nhị Cẩu có một loại cảm giác, trước kia thường thấy là một khuôn mặt lạnh, hôm nay vì sao lại nhiệt tình như thế đây này?

– Vâng đúng vậy, bí thư bảo tôi hôm nay tới, không biết bây giờ lãnh đạo có rảnh chưa?

– Hiện tại có lẽ không có việc gì, cũng mới vừa đến, văn phòng nằm ở phía trước kia.

Tiếu Chấn Phàm đứng lên đi tới cửa chỉ đến căn phòng ở hành lang trước mặt, làm cho Đinh Nhị Cẩu cảm thấy rất kinh ngạc, nhưng sau khi nghĩ lại, văn phòng của Trịnh Minh Đường rất bề thế, nhưng cũng rất xúi quẩy, bây giờ nhìn lại thấy rất âm trần, huống chi bản án cũng chưa có kết thúc, cho nên Lâm Xuân Hiểu lại càng không tình nguyện chuyến đến cái vũng nước đục đó, cô quyết đoán ở trên lầu hai tìm một văn phòng mà bắt đầu làm việc.

– Cảm ơn chủ nhiệm Tiếu, để tôi tự mình đi được rồi.

Đinh Nhị Cẩu rất khiêm tốn cười cười nói.

Tiếu Chấn Phàm không nói thêm, khoát khoát tay, ra hiệu Đinh Nhị Cẩu tự mình đi tới.

Gõ cửa.. bên trong nói vọng ra “Vào” gọn lỏn một tiếng, không khỏi làm Đinh Nhị Cẩu nhớ tới ngày hôm qua, lúc ở thôn Hoàng Thủy Loan cũng sinh ra loại cảm giác như thế này, một người đàn bà có quyền thế ở trước mặt đàn ông, đến cùng là dạng gì?

Có người nói nam nhân thì thường bỉ ổi, bỉ ổi thì bỉ ổi, vì luôn nghĩ đến một số trường hợp không hợp thực tế, ví dụ như Đinh Nhị Cẩu hiện tại là trong đầu lại có một loại trong ý dâm, mà đối tượng là ai đây này? Dĩ nhiên là chính mình đang ảo tưởng muốn leo được lên người nữ bí thư huyện ủy này.

– Xin chào bí thư Lâm.

Cái áo âu phục màu xanh đậm mặc ngoài, bên trong là cái áo sơmi màu trắng, cái nút thứ nhất không có cài vào, cho nên một vòng da thịt trắng nõn hiện ra ở trước mặt của Đinh Nhị Cẩu, càng thêm mê người có thể là áo sơmi vừa vặn ôm sát người, trước ngực của cô như bị chen lấn căng phồng lên, cũng bời vì bầu vú bị đè ép mà đem hai cái nút áo sơmi ở trước ngực ở giữa chống lên hình thành một khe hở rộng, lanh mắt Đinh Nhị Cẩu thoáng cái nhìn thấy cái áo nịt vú của bí thư là màu vàng nhạt, khảm lên trên nhiều viền hoa, mặc dù không có nhìn thấy là nhãn hiệu gì, chỉ là một cái liếc nhìn sơ qua, thì cũng biết là nội y của nữ bí thư là loại đắt tiền và có lựa chọn kỹ càng.

Lâm Xuân Hiểu nhìn qua Đinh Nhị Cẩu, trong tay buông bút rồi nói ra:

– Ngồi đi, chú Đinh.

Bởi vì Lâm Xuân Hiểu không có đứng lên, cho nên Đinh Nhị Cẩu cũng không biết được là nữ bí thư mặc váy hay là quần, làm hắn cũng hơi tiếc nuối.

– Em đứng đây là được rồi, lãnh đạo có dặn dò gì cứ việc nói.

Đinh Nhị Cẩu biểu lộ ra đầy đủ sự kính trọng, đương nhiên trong nội tâm hắn nghĩ như thế nào lại là một chuyện khác.

– Cứ tự nhiên đi đừng khách sáo, ngày hôm qua chủ nhiệm Hạ sau khi đi thị sát rất hài lòng, không ngờ cậu còn trẻ như vậy, lại trong thời gian ngắn ở tại trấn Độc Sơn làm ra thành tích lớn đến như vậy.

Lâm Xuân Hiểu khích lệ nói.

Đinh Nhị Cẩu cũng là ở quan trường lăn lộn qua thời gian đã dài rồi, biết rõ phương thức lãnh đạo nói chuyện, trọng yếu không phải là nghe khen ngợi trước mặt, mà là lắng nghe trọng điểm ở phía sau như là câu nói… “nhưng là..”. giờ phút này Đinh Nhị Cẩu đang chờ đợi câu nói đó, tiếp theo sau của Lâm Xuân Hiểu.

– Nhưng là… trấn Độc Sơn trước đó đã xảy ra vấn đề Tôn Quốc Cường, tiếp theo lại là chuyện Trương Nguyên Phòng, nói thẳng ra là trấn Độc Sơn bây giờ, cán bộ trong mắt dân chúng, uy tín đã không còn, uy tín cán bộ đánh mất, đồng nghĩa là uy tín đảng đánh mất, cậu có thể cải tạo lại được hình tượng người cán bộ, tôi rất vui mừng, hôm nay gọi cậu tới đây, chỉ là muốn biết một chút, cái vị trí thư ký này không thể để trống kéo dài quá lâu, tôi đã từng rà soát lại hết tất cả nhân viên nữ ở trong ủy ban và cả bên đảng ủy cũng không có người phù hợp, cậu có ý kiến gì không? Có thể cứ nói thẳng ra.

– Bí thư Lâm, em cũng vừa xuống trấn Độc Sơn, thời gian ngắn quá, nên cũng không có ý kiến gì.

– Ừ, cậu bây giờ trên thực tế là lãnh đạo cao nhất của trấn Độc Sơn, đối với những người khác, cậu cảm thấy ai so sánh có thể phù hợp vị trí này, bất luận là ai làm thư ký, các ngươi về sau cũng sẽ là một ê kíp, dù sao cậu cũng phải có một ý kiến chứ.

Lâm Xuân Hiểu vẻ mặt ôn hòa nói, sóng mũi cao cao xinh xắn, phía dưới là bờ môi có lớp son môi phớt mỏng gợi cảm, hàm răng trắng noãn cho thấy vị nữ bí thư này có tính cách yêu thích sự sạch sẻ….

– Chuyện này.. bí thư Lâm, đối với những khác, em cũng không phải là hiểu rỏ, cho nên không dám phát biểu ý kiến lung tung, bất cứ là ai làm, em cũng làm tốt công tác của mình, sẽ không gây chuyện làm ảnh hưởng đến uy tín của lãnh đạo.

– Ha ha, như thế nào vậy? Đây coi như là tỏ thái độ với tôi sao?

Đinh Nhị Cẩu cười cười không nói, Lâm Xuân Hiểu trong lòng thầm mắng, tên tiểu hoạt đầu này, thật đúng là khó đối phó.

– Cậu có biết Tư Gia Nghi sao?

– Tư Gia Nghi? Hình như là có nhận thức a.

Đinh Nhị Cẩu Bất không hiểu vì sao bí thư Lâm Xuân Hiểu lại phải nhắc tới cô gái này, vấn đề này có chút đột ngột, nhưng vấn đề kế tiếp lại càng thêm bất ngờ hơn.

– Chỗ này của tôi thiếu một thư ký? Cậu có hứng thú không? Dù là theo qui định không cho nữ lãnh đạo có thư ký là nam, nhưng tôi sẽ có cách đề nghị.

Lâm Xuân Hiểu hỏi tiếp.

Cái gì? Nữ lãnh đạo tìm kiếm thư ký nam? Chuyện máu chó như vậy cũng có thể đến đổ lên trên đầu mình sao? Vào lúc này Đinh Nhị Cẩu đã không còn muốn quay trở lại làm tiếp vị trí thư ký nữa, bởi vì hắn đã nếm được độc chưởng cái tư vị mỹ diệu này rồi.

– Bí thư Lâm, không phải là em không muốn, thật sự là trấn Độc Sơn kế hoạch làm vườn hoa vừa mới cất bước, đúng lúc này nếu đi lên huyện, thôn dân nếu không tiếp tục làm nữa cũng khó nói, tại vì bọn họ còn trông cậy vào sau này nếu hoa không có đầu ra ngoài thị trường, thì còn có em bảo đảm, chị nghĩ xem nếu thời điểm này mà em đi.. ….

– Thôi được rồi, vừa rồi tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi, tốt rồi.. cậu đi đi, có chuyện gì thì cứ kịp thời báo cáo.

Lâm Xuân Hiểu cầm bút lên, khoát tay, để Đinh Nhị Cẩu đi ra.

Danh sách chương (195 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195