Chinh phục gái đẹp - Chương 3 - Dịch giả Meode

Phần 46
Chương 3 – Phần 46

– Tam Gia, không hiểu lãnh đạo nghĩ như thế nào nữa, sao lại có thể đáp ứng chuyện như vậy, hay là Tam Gia nói với lãnh đạo lấy cái bổ nhiệm rút lại đi, bằng không đối với chúng ta rất là bất lợi khi thằng đó xuống trấn đấy.

Trương Nguyên Phòng uống chén rượu nói, đừng nhìn lão này hơn 40 tuổi rồi, nhưng là vẫn còn rất chịu chơi đấy, ông thường xuyên đến quán rượu uống với Trịnh Tam Gia, sau đó lại kiếm một cô gái trẻ rồi thuê phòng hành lạc, đương nhiên tất cả đều là miễn phí, bởi vì đây cũng là thủ đoạn mà Trịnh Tam Gia dùng để lôi kéo những người cán bộ này.

– Thằng này, thật sự là âm hồn bất tán, lần này gặp chuyện không may, cũng là bởi vì thằng nhóc này, tôi thật sự là hận không thể giết hắn, lão Trương… hắn lần này xuống trấn thì ở dưới tay lão rồi, lão chú ý đến hắn tìm cách cho hắn chết đi, những thủ đoạn giang hồ không nên dùng, hắn cũng là quan, chúng ta sẽ dùng theo phương pháp của quan chơi chết hắn, tôi cũng không tin hắn không có yếu điểm để mà chúng ta thọc vào.

– Tam Gia, việc này cũng không có gì quá khó lắm, mấu chốt là sợ thằng tiểu tử này vừa xuống quậy nát bét, thì như vậy chúng ta sẽ tổn thất số tiến lớn, với lại trải qua chuyện của Tôn Quốc Cường, ở trấn cũng có những người bắt đầu e sợ, đoán chừng cục diện về sau khống chế không phải là tốt như trước nữa.

– Không dễ khống chế thì coi như xong, hừ.. nếu không có những người kia còn đỡ hơn một chút, Tôn Quốc Cường cũng sẽ không xảy ra chuyện, lão Trương… việc này lão yên tâm, số tiền mà những người kia muốn lấy lại, có thể từ từ trả lại, nhưng không có khả năng một lần trả lại hết được, như vậy thì rất khó khăn cho chúng ta làm việc, lão là bí thư đảng uỷ trấn Độc Sơn vẫn là do lão tự tính toán, cho nên lão không cần lo lắng đến thằng này nhiều quá, cứng rắn không được thì sử dụng đến mềm, đợi đến lúc mềm không được, cứng cũng không xong, thì sẽ dùng thủ đoạn trừng trị hắn, tôi cũng tính toán rồi, cha của tôi ở trên huyện đoán chừng cũng không biết nhiều, cho nên về sau chuyện chủ yếu của chúng ta là kiếm tiền, chuyện dư thừa bớt chọc đi, không phải là tôi sợ chuyện gì, chủ yếu là không muốn lại mất đi những người anh em.

– Tam Gia, ý của cậu, tôi sẽ nói cho các anh em hiểu rõ ràng, tin tưởng bọn họ cũng không có gì để mà nói ra nói vào..

– Ừ, còn việc của Tôn Quốc Cường sao rồi?

– Vâng đều an bài xong, tổng cộng cho 500.000 đồng tiền ém miệng, bọn họ đã đã đáp ứng cũng không quá chú ý đến chuyện của Tôn Quốc Cường nữa.

– Tốt.. cho nhiều tiền là chuyện phải làm, tôi vẫn là câu nói như trước, phàm là chuyện nào xảy nguyên nhân từ tôi, là người trong nhà, tôi nhất định sẽ sắp xếp đối xử thật tốt không tiếc gì tiền bạc, còn đối với những kẻ phản bội.. Hừ.. lão Trương phải nhớ kỹ cho tôi, nhất quyết không nể mặt…..

Trịnh Tam Gia hung hãn nói, thật ra lời nói này mặc dù là để phân phó cho Trương Nguyên Phòng, nhưng trên thực tế cũng là đang cảnh cáo ông ta, Tôn Quốc Cường trước kia là phụ tá đắc lực cho Trương Nguyên phòng, hiện tại Tôn Quốc Cường đã chết rồi, như vậy thì Trương Nguyên Phòng khó tránh khỏi sẽ nghĩ cách phòng thân cho mình, cho nên vừa đánh lại vừa xoa là chiêu của Trịnh Tam Gia học từ cha hắn.

Ngắn ngủn trong thời gian ngắn, vì chuyện mỏ than mà đã chết mất hai người: Cổ Thành Sáng và Tôn Quốc Cường, cho nên bây giờ đối với chuyện mỏ than đá e dè lo ngại nhất đúng là Trương Nguyên Phòng.

Hiện tại Trương Nguyên Phòng cảm giác mình lẫn vào người không ra người quỷ không ra quỷ, chính mình vốn là một quan viên chính phủ, lúc mới bắt đầu là vì muốn mau thăng quan mà cùng với Trịnh Tam Gia thông đồng làm bậy, rồi về sau chính là vì ham tiền nên lún sâu vào, bây giờ thì tiền có được ông ăn cả đời cũng không hết, cho nên lúc này mặc dù đang ngồi uống rượu với Trịnh Tam Gia bàn công việc, nhưng từ sau cái chết của Tôn Quốc Cường, ông đã bắt đầu cân nhắc đường rút lui trốn ra nước ngoài, chỉ có là bây giờ còn chưa phải lúc, còn phải tiếp tục chờ đợi thêm một thời gian….

Sau cái buổi tối có cuộc giao hoan điên cuồng cùng Điền Ngạc Như và Điền Thanh Như, tối nay chị em họ Điền lại hẹn với Đinh Nhị Cẩu đên nhà ăn cơm tối, nhưng khi Đinh Nhị Cẩu vừa xuất hiện ở trước cửa ủy ban, thì trông thấy đối diện bên kia đường đang đứng một người mà hắn rất muốn đập cho một trận, Đinh Nhị Cẩu lắc đầu, xem ra kế hoạch đêm nay sẽ trao đổi với chị em Điền Thanh Như để tìm cách giật dây để cho Trọng Hải hổ trợ từ phía sau cho cô, đẩy lên làm kiểm sát trưởng mà hắn đã nhận lời hứa và đổi lại sau đó hai chị em Điền Thanh Như sẽ lại cùng lúc phục vụ cây dương vật to lớn của hắn đã tan tành thành mây khói.

– Sao anh lại tới đây?

Đinh Nhị Cẩu từ xa đến lại gần hỏi, nhưng khi Đinh Nhị Cẩu chưa kịp chui vào bên trong chiếc xe, thì trong xe lại chui ra một người, rõ ràng đó là Thành Công, đương nhiên, cái người mà hắn rất muốn đánh chính là Kha Tử Hoa rồi.

– Hic.. Thành Công cũng tới, xem ra hôm nay tôi thật sự hao tài rồi, vừa trông thấy anh Kha, tôi có ý định chào hỏi rồi đuổi đi ngay đấy.

– Ha ha ha ha…

Thành Công nhìn Kha Tử Hoa cười ha hả.

– Ai da.. Nhị Cẩu, sao cậu lại nói như vậy, tôi có hảo ý đến đây chúc mừng cậu, còn cậu thì đối xử với tôi thế à, đúng là không có phúc hậu, lần sau cậu có đến thành phố Bạch Sơn, coi chừng tôi đập cậu.

Kha Tử Hoa vừa nói vừa bày ra một tư thế đánh nhau.

– Được rồi.. được rồi, hai vị đại ca, đừng đứng tại đây gây náo loạn nữa, ảnh hưởng mọi người, đi thôi, tìm quán cơm nào thanh tĩnh ngồi.

– Đến địa bàn của cậu rồi, đi chỗ nào thì nói chứ.

Kha Tử Hoa cho xe chạy rồi nói.

– Chạy lên phía trước, quẹo trái, có quán cơm Thanh Hà Uyển ăn cũng tạm được, chúng ta đi đến chỗ đó, tại đây so với thành phố Bạch Sơn các anh chuyện ăn uống đương nhiên là không bằng rồi, nhưng tôi tin tưởng các anh không phải tới đây để mà ăn cơm.

– Ha ha, nếu nói chúng ta không phải đến đây ăn cơm, cậu là một gã đàn ông có cái gì để nhìn, thiệt là ….

Kha Tử Hoa châm biếm nói.

– Ông Kha, nói ít lại mấy câu đi, ý của Nhị Cẩu chúng ta đến đây chủ yếu là tình nghĩa, chuyện ăn cơm chỉ là chuyện nhỏ, phải không Nhị Cẩu ?

Thành Công nói.

– Nhìn xem… nhìn xem, anh Kha cả ngày đi theo bên người anh Thành Công, tài nghệ thành phế vật rồi, một chút cũng không có học được tư tưởng tinh túy của anh Thành Công.

Đinh Nhị Cẩu hiện tại công phu nịnh hót đã cao hơn một bậc…

Danh sách chương (195 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195