Chinh phục gái đẹp - Chương 3 - Dịch giả Meode

Phần 38
Chương 3 – Phần 38

– Lão Dương, lão phụ trách ban kỷ luật thanh tra công tác cũng phức tạp không dễ dàng, điểm này tôi cũng rất ủng hộ lão, từ khi lão tới đến huyện Hải Dương đến nay, có lúc nào mà tôi không phối hợp với công tác của ông?

Mặc dù biết chuyện này nhất định bên trong là có quỷ, nhưng thân đang làm một bí thư huyện, nên phải có mặt mũi, phải đem Dương Đại Chí loại tiên trảm hậu tấu này bóp chết từ lúc manh nha, nếu không sẽ vô cùng hậu hoạn về sau, cho nên Trịnh Minh Đường giọng nói mặc dù không lớn, nhưng ai cũng đều nghe được.

– Bí thư Trịnh, chuyện lần này là trách nhiệm của tôi, chủ yếu là chúng tôi cũng không muốn một đồng chí tốt oan uổng, sau khi nhận được có người tố cáo, trước hết tiến hành điều tra lặng lẽ, nhưng rất là tiếc, chủ tịch trấn Tôn Quốc Cường đã không còn là cán bộ hợp cách, ông ta vi phạm nghiêm trọng pháp luật, cho nên theo kỷ luật của Đảng, phải áp dụng biện pháp, đến bây giờ mới xin chỉ thị của bí thư.

Dương Đại Chí nói rất nhún nhường, thâm ý chuyện đã làm thì cũng đã làm, cũng không sợ bị lật ngược thế cờ, với lại tên Tôn Quốc Cường này nghe nói rằng cùng đứa con thứ ba của Trịnh Minh Đường rất thân cận, điều này phải có chút ý tứ, ngược lại tôi thật ra muốn nhìn xem trước mặt người khác thì ông đóng vai rất mạnh mẽ, cứng rắn bí thư Trịnh nên xử lý chuyện này như thế nào.

– Lão Dương đã nói như như vậy rồi, tôi mặc dù là bí thư huyện ủy, nhưng khi ban kỷ luật thanh tra phá án lại là ngươi cầm lái, thì cứ theo theo kế hoạch của lão thôi.

Trịnh Minh Đường phất tay biểu thị việc này mình cũng đồng ý, nói dứt lời ông đi thẳng về văn phòng của mình, thư ký Tưởng Minh Kiệt ở bên trong phòng làm việc chờ ông.

– Lãnh đạo, không xong rồi, vừa rồi trấn Độc Sơn gọi điện thoại thông báo chủ tịch trấn Tôn Quốc Cường bị ban kỷ luật thanh tra mang đi, việc này nên làm cái gì bây giờ?

– Ừ, việc này tôi biết rồi, vừa rồi Dương Đại Chí nói phải áp dụng biện pháp ngăn chặn, xem như là đã chém trước tấu sau rồi.

Trịnh Minh Đường nâng chung trà lên uống một ngụm, tâm trí phiền não…

– Nhưng còn chuyện….

– Minh Kiệt … còn chuyện gì xảy ra, sao lại ấp a ấp úng, Tôn Quốc Cường cùng ông có quan hệ sao?

– Không.. không.. lãnh đạo là Tam Thiếu Gia vừa rồi gọi điện thoại nói … nói…

– Thằng súc sinh này nói cái gì?

Trịnh Minh Đường nghe được lại là con mình gọi điện thoại, trong lòng cả kinh, đem tách trà để mạnh trên mặt bàn, hai mắt dồn thẳng vào mặt Tưởng Minh Kiệt.

Tưởng Minh Kiệt lại càng hoảng sợ, nhưng cố tỉnh táo lại, hắn phải đem lời nhắn nhủ của Trịnh Đoạn Cương (Tam Thiếu Gia) sự tình từ đầu đến đuôi kể lại cho bí thư Trịnh, còn sẽ xử lý như thế nào đó là chuyện nhà người ta, mình không xen vào, nhưng tại thời khắc mấu chốt này, nếu như mình không đem lời nhắn nhủ đưa đến, nếu xảy ra chuyện, hắn đảm đương không nổi.

– Lãnh đạo, Tam Thiếu Gia chủ yếu chỉ là nói nhờ ông suy nghĩ tìm biện pháp tìm cách cứu Tôn Quốc Cường ra, nếu không thì có thể là sẽ đến lượt hắn.

Trịnh Đoạn Cương thằng mất dạy này, cũng dám hạ thông điệp cho cha hắn.

– Quả là đồ nghiệt súc, hừ.. chuyện này ai cũng không được biết, ông ra ngoài trước đi.

– Vâng.. tôi biết rồi, lãnh đạo ông không sao chứ.

Nhìn thấy dáng vẻ Trịnh Minh Đường chán chường, Tưởng Minh Kiệt cũng không biết nên như thế nào khuyên bảo, chỉ có thể lđơn giản ân cần thăm hỏi thoáng một chút, kỳ thật hắn cũng không muốn tham dự vào những chuyện hư hỏng trong nhà của Trịnh Minh Đường, nhưng không có cách nào, thời đại này đâu có thư ký nào chỉ chú tâm công tác nghiệp vụ chuyên môn còn những chuyện khác thì bất kể, xác thực mà nói, thư ký bây giờ so với đại gia thần ngày xưa không khác biệt lắm, chẳng những quản đến công tác, mà còn phải chiếu cố đến gia đình quan viên mọi mặt, đôi khi còn phải trợ giúp người trong nhà quan viên đi làm một số chuyện nguy hiểm thậm chí là có cả chuyện phạm pháp.

Sau khi giải lao xong, cuộc họp tiếp tục lại nhưng đã vô vị hết ý nghĩa rồi, ít nhất là cảm giác của Trịnh Minh Đường là như thế, Trọng Hải nhiều lần liếc nhìn thấy được Trịnh Minh Đường thất thần, tuy nhiên Trọng Hải lại không có biết được nhiều tin tức hơn, nhưng từ trên nét mặt Trịnh Minh Đường có thể nhận thấy được, đối với ông ta đã bị đả kích không nhẹ.

Danh sách chương (195 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195