Chinh phục gái đẹp - Chương 3 - Dịch giả Meode

Phần 119
Chương 3 – Phần 119

Trong nhà Triệu Hinh Nhã cũng hết gần buổi sáng, Đinh Nhị Cẩu liền cáo từ, dù sao nếu mình ở chỗ này thời gian càng dài, sẽ càng làm cho người bắt được cái chuôi, có thể đối với Khấu Đại Bằng lại càng thêm bất lợi.

– Thím à.. bây giờ thím phải tỉnh táo xem như là chẳng có chuyện gì phát sinh, cũng không cần nói cho Oánh Oánh biết, cháu sợ ảnh hưởng đến chuyện học tập của oánh Oánh, còn có mấy tuần lễ muốn thi tốt nghiệp cấp ba rồi, bây giờ là giai đoạn quan trọng, không thể để cho oánh Oánh phân tâm.

– Cháu giờ… phải đi sao?

Triệu Hinh Nhã trong thâm tâm không muốn để cho Đinh Nhị Cẩu đi, có người trò chuyện trong nhà thì đầu óc cũng khá lên một chút, nếu Đinh Nhị Cẩu đi rồi, tự mình chỉ một người ở trong nhà chờ đợi các loại tin tức, cái tư vị kia thật sự là cực kỳ khó chịu.

– Vâng, cháu phải đi, cháu mà còn ở chỗ này rất có thể sẽ gây ra bất lợi cho chú, không nói dối thím, cháu cũng mới vừa từ trong ủy ban kỷ luật thanh tra TP Bạch Sơn đi ra đấy, nên thím yên tâm đi, chú không có việc gì đâu, an tâm ở trong nhà chờ, rất nhanh sẽ có tin tức.

– Cháu…cháu.. cũng bị ban kỷ luật thanh tra mang đi?

Triệu Hinh Nhã quả thực là không thể tin vào tai của mình, Đinh Nhị Cẩu trong lòng cô luôn luôn vẫn xem hắn là một đứa trẻ, làm sao hắn biết chuyện tham ô nhận hối lộ, rồi cùng nhau bị ủy ban kỷ luật thanh tra mang đi.

– Cũng là bởi vì liên quan đến vụ án Trịnh Minh Đường, có người nói cháu cùng sự cố tai nạn của công trình có quan hệ, cho nên mới bị ủy ban kỷ luật thanh tra mời đi, nhưng sao khi sự việc làm ra rõ ràng, thì có phải là cháu thật tốt trở về đây sao, cho nên thím cứ yên tâm đi, chú nhất định sẽ không có chuyện gì đâu.

Nói xong hắn đứng lên chuẩn bị ra về, Triệu Hinh Nhã mệt mỏi ngồi im không tiễn hắn, cô hơi gục đầu, hai tay chống cằm đối mắt như vô thần nhìn mông lung dưới sàn nhà.

Một đôi môi ướt át Triệu Hinh Nhã khẽ mím lại, trên mặt trái xoan tràn đầy vẻ u sầu, làm cho người ta khó nhịn được muốn ôm cô vào trong lòng, ôn nhu vì cô mà vuốt lên lên đôi mày liễu đang chau lại mà an ủi, cái cổ áo trước ngực hờ hững võng xuống hiện ra cái nịt ngực màu hồng, lộ ra bên phải một nữa bầu vú, ngay cả màu đỏ của cái quầng vú đều thấy được rõ ràng.

Đinh Nhị Cẩu không dám nhìn lâu, vội vàng bước nhanh ra khỏi cửa nhà.

Lâm Xuân Hiểu được bổ nhiệm đến Huyện Hải Dương làm bí thư huyện ủy hầu như không có ai phản đối, chỉ có duy nhất là phó chủ tịch thành ủy Thành Thiên Hạc có ý kiến:

– Đồng chí Lâm Xuân Hiểu lâu nay chỉ làm việc tại ủy ban kỷ luật thanh tra, đối với việc nắm giữ công tác tại một huyện với nhiều vấn đề cần giải quyết, thì Lâm Xuân Hiểu liệu có đủ kinh nghiệm cùng với năng lực hay không ? Về chuyện này cần phải xem xét đánh giá lại.

Nhưng lúc này đây chủ nhiệm tổ chức cán bộ thành phố Hạ Minh Tuyên không có cho Thành Thiên Hạc bất kỳ một chút mặt mũi nào, trực tiếp liền nói ra lvề vụ việc bản án của Trịnh Minh Đường.

– Đồng chí Lâm Xuân Hiểu công tác tại ủy ban thanh tra kỷ luật tuy rằng chỉ gói gọn trong ngành, nhưng về tính kỷ luật của đảng đã vượt qua rất nhiều thử thách đấy, còn làm tổn hại tổ chức đảng cùng với tính kỷ luật với năng lực và kinh nghiệm càng mạnh, thì việc phá hư đảng lại càng lớn hơn đấy, Trịnh Minh Đường chính là một ví dụ trước mắt, căn cứ vào bước đầu thẩm vấn của ủy ban kỷ luật thanh tra, công ty xây dựng Trường Hà của anh em nhà họ Dương đã trúng thầu được hai hạng mục lớn nhất, thoáng cái liền chung cho Trịnh Minh Đường 500 ngàn khối tiền, đây là hành vi gì ? Nghiệp quan cấu kết tham nhũng, những vấn đề như thế này dân chúng đối với cán bộ của chúng ta đã ý kiến rất nhiều rồi, dân chúng không riêng gì mắng những loại cán bộ như thế này, cũng sẽ chửi lây sang chúng ta là đảng không biết lựa người có đạo đức, bởi vì chính do chúng ta đề bạt đưa những cán bộ này lên ngựa, thế thì dân chúng không chửi chúng ta thì phải mắng ai đây?

Hạ Minh Tuyên nói rất là dõng dạc, khi lời nói này nói ra, thì không thấy ai lên tiếng nữa rồi.

– Được rồi đã không có ai có ý kiến phản đối nữa, đồng chí Lâm Xuân Hiểu sẽ được bổ nhiệm đến Huyện Hải Dương làm bí thư Huyện ủy, đồng chí Hạ, trong hôm nay chắc phải nhờ đồng chí vất vả chút, tiễn đưa đồng chí Lâm Xuân Hiểu xuống dưới huyện, chỉ mong sau này Huyện Hải Dương có thể lọt qua cửa ải đang khó khăn này.

Bí thư thành ủy Đường Bính Khôn nói xong, bí thư ủy ban kỷ luật thanh tra bí thư La Bàn Hạ thở dài nhẹ nhỏm, đến buổi trưa liền trở về nhà ăn cơm cùng với con gái mình.

– Ai ôi… đây là thế nào? Hôm nay có chuyện gì tốt, mà thấy cha cao hứng vậy?

Con gái của La Bàn Hạ là Tư Gia Nghi* đứng bên cạnh bày chén đũa nói.

( La Bàn Hạ cũng là Tư Bàn Hạ…)

– À há… cũng không có gì, hôm nay cha thắng một ván cờ, trông thấy Thành Thiên Hạc là cha đã nổi giận, vừa rồi ăn hắn một quân, đem chủ nhiệm Lâm Xuân Hiểu đưa đi làm bí thư huyện ủy.

– Chủ nhiệm Lâm đi làm bí thư huyện ủy? Huyện nào vậy cha?

– Còn có huyện nào nữa, đương nhiên là Huyện Hải Dương rồi.

La Bàn Hạ không có chú ý tới biểu lộ của con gái mình, tự mình rót một chén rượu uống, hôm nay là thật vui vẻ cao hứng, mới giữa trưa mà đã uống rượu rồi.

– Vâng..như vậy thì thật tốt, làm bí thư huyện ủy so với chủ nhiệm ủy ban kỷ luật thanh tra thì mạnh hơn nhiều, à.. con có người quen ở tại Huyện Hải Dương, muốn nhờ chị Lâm Xuân Hiểu hỗ trợ chiếu cố cho hắn một chút được không hả cha ?

Tư Gia Nghi thận trọng hỏi, dưới tình huống thông thường, La Bàn Hạ rất ghét là người đi cửa sau, nhưng là với người quen của con gái mình lại là một chuyện khác.

– Người quen? Ở Huyện Hải Dương con có người quen? Như thế nào tại sao cha không biết?

– Hì hì…cha à, con đã từng nói qua với cha rồi, chắc cha đã quên, vào năm đó, vào buổi tối con bị người ta định bắt cóc, thì có người đã cứu con, cha còn nhớ không?

– Há, chuyện này thì cha có nhớ, như thế nào ? Đã tìm được người cứu con rồi sao.

– Vâng, mới đầu hắn là cảnh sát, về sau không biết vì lý do gì mà không làm cảnh sát nữa, bây giờ đang là ở dưới một cái trấn nhỏ của Huyện Hải Dương làm chủ tịch trấn, tuổi hắn còn quá trẻ, mà đã làm chủ tịch trấn, chắc cũng có bản lãnh, để con nói với chị Lâm Xuân Hiểu chiếu cố hắn một chút, không có vấn đề gì chứ phải không cha?

– Có việc này à? Vậy con cứ trực tiếp trao đổi cùng Lâm Xuân Hiểu đi.

La Bàn Hạ thả lỏng buông ra lời nói đồng ý với con gái mình.

Về câu chuyện của cái chặn giấy khối ngọc Kỳ Lân, Khấu Đại Bằng khi tiếp xúc Trịnh Minh Đường, đã nói cho Trịnh Minh Đường biết vật này không đáng giá bao nhiêu tiền, chỉ là một khối ngọc thông thường.

Chỉ có Tần Nga Hương là trực tiếp nhờ người thu mua quà tặng mang về, cũng cho nên khi Tần Nga Hương vội vàng chạy đến cửa hàng thua mua này tìm tới ông chủ để tìm cách hủy chứng cứ, nhưng khi đến nơi thì cửa hàng đã sớm cửa đóng then cài không biết đi đâu, bản án của Trịnh minh đường tại Huyện Hải Dương đang lưu truyền sôi sùng sục, ngay cả Trịnh Đoạn Cương ngang tàng một cõi cũng bị bắt lại, cho nên Tần Nga Hương suy đoán, ông chủ cửa hàng thu mau quà tặng này chắc là nghe được phong thanh gì nên đã kịp thời lẩn trốn.

Danh sách chương (195 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195