Chinh phục gái đẹp - Chương 3 - Dịch giả Meode

Phần 31
Chương 3 – Phần 31

Tất cả các vị khách quý lục tục đến, đến 9 giờ đã bắt đầu có người ngồi người dưới khán đài, 10 giờ vừa đến, bí thư thành ủy Đường Bính Khôn và Trịnh Minh Đường cùng Trọng Hải đi lên đài chủ tịch.

Trên đài đã ngồi sẵn 9 người, ngoại trừ các lãnh đạo chính quyền, còn có 1 người đại biểu cho những người vừa trúng thầu các hạng mục, người này là tổng giám đốc Dương Tuệ An công ty xây dựng Trường Hà, đây là do bí thư huyện Trịnh Minh Đường đặc biệt sắp xếp, bởi vì công ty xây dựng Trường Hà trúng thầu được được 2 khu vực trọng yếu nhất của còn đường quốc lộ chẩn bị làm này.

Vừa đi vào hội trường, sắc mặt bí thư thành ủy Đường Bính Khôn đã cau mặt, nhưng nơi này có quá nhiều người, ông không tiện phát tác, chỉ có thể ráng nhịn cơn bốc hỏa để mọi việc êm xuôi, bởi vì hôm nay trong nghi lễ khởi công này, ông là nhân vật chính, vì thế thản nhiên quay đầu lại thấp giọng hỏi hai người:

– Trọng Hải, Minh Đường, bộ huyện của các ông có nhiều tiền lắm sao? Trên thành phố trợ giúp tiền không phải để cho các ông làm những chuyện phù phiếm như thế này, buổi lễ này tổ chức long trọng để làm gì, chỉ là nghi thức đặt móng thôi mà, việc gì phải mời nhiều người như vậy, các ông cho rằng đây là ăn mừng lễ hội à, đa số những người đến dự buỗi lễ này có giúp ích được gì? Quả là làm ẩu tả hết sức….

Sau khi nghe Đường Bính Khôn nói, hai người trợn mắt há hốc mồm, nhưng không thể để cho đoàn người nhìn nhận ra được, bọn họ đành nhìn tình huống trước mắt rồi sẽ ứng phó sau vậy.

Đinh Nhị Cẩu cùng Hồ Giai Giai đứng khuất bên trong lễ đài không xa, đối với chuyện mới phát sinh vừa rồi xem sơ qua thì hiểu ngay có vấn đề rồi, chỉ là không biết bí thư thành ủy Đường Bính Khôn nói gì đó với bí thư và chủ tịch huyện, thế cho nên hai người mới tỏ ra lúng túng như vậy .

– Chị Giai Giai , nhìn cách nói chuyện của các lãnh đạo em thấy có chút gì không đúng. – Đinh Nhị Cẩu nhỏ giọng.

– Ừ, đừng lên tiếng, cứ chú ý xem thái độ của lãnh đạo rồi tính.

Hồ Giai Giai cũng đã nhìn ra, trong nội tâm cô nếu so với Đinh Nhị Cẩu thì lo lắng hơn nhiều, bởi vì toàn bộ nghi lễ này đều là do cô một tay bày mưu tính kế, một khi nếu xảy ra chuyện gì, cô là người phải chịu trách nhiệm chính.

– Con đường quốc lộ này được các giới lãnh đạo quan tâm trên dưới cùng ủng hộ, cuối cùng thì hôm nay sẽ bắt đầu xây dựng, tôi đại diện ủy ban huyện Hải Dương sẽ đặt tên là quốc lộ 1, xin mời bí thư thành ủy Đường lên phát biểu, chỉ thị cho chúng tôi …

Có thể nói Trịnh Minh Đường lời nói nóng bỏng giống như là nước sôi vậy, thanh tịnh mà không có dinh dưỡng, đẹp mắt nhưng không có hương vị, Đường Bính Khôn vốn không muốn cho Trịnh Minh Đường mặt mũi, nhưng thời điểm lúc này cảm giác mình hình như là bị đưa vào tình thế chuyện đã xong, không thể không bước lên phát biểu.

– Về điều tầm quan trọng của con đường quốc lộ này, tôi cũng không muốn nói nhiều, trong thành phố cũng là ủng hộ mạnh mẽ đấy…

Đường Bính Khôn dự định không có nói nhiều, cho nên không có chuẩn bị bài viết, chỉ phát huy ngẫu hứng tài nói chuyện mà thôi.

Đinh Nhị Cẩu hai mắt nhìn chằm chằm vào nhất cử nhất động của chủ tịch Trọng Hải, trong lúc bí thư Đường Bính Khôn phát biểu, Trọng Hải quay đầu lại nhìn thoáng qua hắn, sau đó dùng tay nhè nhẹ đụng trong tay cầm cái ly, Đinh Nhị Cẩu lập tức hiểu ý, mang theo phích nước nóng tiến lên châm trà cho ông, bấy giờ Trọng Hải mới cúi đầu bên tai Đinh Nhị Cẩu nói:

– Nói cho Hồ Giai Giai biết, đãi tiệc đổi thành bữa ăn công tác thông thường, tối đa không thể vượt qua bốn món ăn và một món canh, ngay lập tức đi xử lý. – Đinh Nhị Cẩu sững sờ, lập tức gật đầu rời khỏi.

– Cái gì? Hủy bỏ bữa tiệc đổi thành bữa ăn công tác? Có lầm hay không vậy? Hiện giờ các món ăn đoán chừng đã làm xong rồi, vậy làm sao bây giờ?

Hồ Giai Giai nghe xong Đinh Nhị Cẩu truyền đạt lại lời nhắn chủ tịch Trọng Hải, lập tức ngây người.

– Chị Giai Giai … nhanh đi làm đi, chị còn nhìn không ra sao, chủ tịch Trọng vừa rồi chắc là vì chuyện nghi lễ mà bị giáo huấn, đây là tìm cách chữa lửa, nếu nghi lễ sau khi kết thúc mà chúng ta còn đãi tiệc lớn, đoán chừng là lãnh đạo thành phố sẽ nổi đóa, cho nên mau chóng tìm cách đi.

Đinh Nhị Cẩu nhỏ giọng nó với Hồ Giai Giai.

Hồ Giai Giai giờ mới hiểu được chuyện vừa mới phát sinh là vì cái gì, không khỏi lạnh cả người đổ mồ hôi, nói cho cùng cũng vì lãnh đạo huyện nói muốn đem nghi lễ chiêu đãi làm tốt nhất đó là vì sĩ diện của huyện Hải Dương, bây giờ bí thư thành phố nổi giận, việc này không xong chẳng phải là toàn bộ tính toán đổ trên đầu mình?

Nhưng bây giờ việc cấp bách là tranh thủ thời gian hủy bỏ bữa tiệc đổi thành bữa ăn công tác, nhiều người như vậy đổi thành bốn món ăn cùng một món canh cũng không phải là chuyện dễ dàng, Hồ Giai Giai quả thực muốn điên rồi.

Nhóm người đeo bao tay trắng, cầm trong tay cái xẻng mới tinh xúc đất vùi vào ở bên trong, đây là chương trình động thổ cuối cùng, làm xong chuyện này thì nghi lễ đã xong.

– Thưa bí thư Đường, đã đến trưa rồi, xin mời đến trong huyện dùng cơm.

Trọng Hải cười nhẹ nói, lúc này là không còn trông cậy được vào Trịnh Minh Đường rồi, nếu Trịnh Minh Đường tới mời Đường Bính Khôn, việc này nhất định hỏng bét, vì mặt mũi của huyện Hải Dương, Trọng Hải không thể không thò đầu ra mặt.

– Ăn cơm? Làm sao tôi còn tâm tư ăn cơm, nhìn xem tiền của thành phố bị các ông lấy ra làm những chuyện hại não như thế này, các ông nhìn lại mình chút đi.

– Thưa bí thư, việc này là chúng tôi làm không đúng, cam đoan sẽ không có lần sau nữa.

– Hừ, nếu có lần sau xem tôi thu thập các ông như thế nào.

Đường Bính Khôn cũng bất đắc dĩ vì nể mặt chú của Trọng Hải mà cho hắn mặt mũi, nên mới chấp nhận đi dùng cơm trưa.

Khi Đường Bính Khôn cùng các người tham gia nghi lễ đi tới căn tin của ủy ban huyện, nhìn thấy bữa ăn công tác theo thông lệ là bốn món ăn và một món canh, sắc mặt của ông mới dễ nhìn hơn rất nhiều, kỳ thật nguyên bản đãi tiệc là sắp xếp ăn uống ở bên ngoài nhà hàng, vì tình huống bất ngờ nên Hồ Giai Giai quyết định thay đổi địa điểm đổi thành căn tin của ủy ban huyện, nhưng toàn bộ những thức ăn này không có một món nào là do đầu bếp căn tin làm, đều là từ bên ngoài quán ăn mang tới, không hề nghi ngờ, Hồ Giai Giai đã cứu được 1 bàn thua trông thấy trước mắt…

Sau khi đứng ở công ủy ban huyện tiễn đưa mọi người tới tham gia nghi lễ ra về, các lãnh đạo của huyện Hải Dương đều kiệt sức, vì vậy cũng không có làm cuộc hộp tổng kết, mạnh ai lặng lẽ về nhà nấy.

Danh sách chương (195 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195