Chinh phục gái đẹp - Chương 3 - Dịch giả Meode

Phần 145
Chương 3 – Phần 145

Đinh Nhị Cẩu thật sự không muốn đi, hắn ở trấn Độc Sơn vừa mới làm ra kế hoạch phát triễn nhà vườn trồng hoa ở thôn Hoàng Thủy loan, từ sau đó mấy cái thôn khác cũng cố gắng dần dần lục lọi tìm ra được một dạng thích hợp tự phát triển sản nghiệp cho thôn mình, đúng lúc này mà đi thật sự là tiện nghi cho người kế nhiệm rồi, nhưng cũng hết cách rồi, hắn cũng không có khả năng đem cái chỗ này biến thành địa bàn của mình, hắn là một quan viên chính phủ, chứ không phải là thổ phỉ chiếm núi làm vua.

– Có phải là vẫn suy nghĩ chưa thông?

Vô luận hắn là nghĩ như thế nào, Khấu Đại Bằng cũng là người dẫn dắt cho hắn trên con đường làm quan thuở ban đầu, cho nên lần này Khấu Đại Bằng được đề bạt làm phó chủ tịch huyện, còn hắn thì lại trở về thị trấn Lâm Sơn, mà trước khi về thị trấn Lâm Sơn nhận nhiệm vụ, hắn vẫn phải đến tìm Khấu Đại Bằng để hỏi ý kiến.

– Vâng, cháu vẫn có chút không nghĩ ra, tại trấn Độc Sơn cháu đang làm rất tốt công việc của mình đấy, việc gì mà phải đem cháu điều tới nơi này, bây giờ chỗ này hiện tại không có thứ gì, nghèo rớt mồng tơi, cháu phải làm lại từ đầu rồi.

Đinh Nhị Cẩu cằn nhằn nói.

– Cháu phải đưa ánh mắt nhìn xa hơn một chút, khi con đường cái này lưu thông, tiềm lực thị trấn Lâm Sơn có thể không cần nói ai cũng biết, ai nấy đều thấy được, đây là lãnh đạo tin tưởng mới dùng đến cháu, chú không biết là ai đề cử cháu, nhưng chú cảm thấy hình như bí thư Lâm đang rất là thưởng thức cháu, với lại lúc cháu ở trấn Độc Sơn làm khá tốt, ít nhất mấy cái thôn khác đã bắt đầu có phương hướng phát triển của riêng mình rồi, điểm này thật không đơn giản, cháu có biết rõ vì sao không? Hiện tại nông thôn bất ổn, đủ các loại vấn đề xảy ra va chạm với chính quyền, làm cho mối quan hệ với chính quyền vơi dân chúng rất là khẩn trương, nhưng khi cháu ở tại trấn Độc Sơn biểu hiện làm cho lãnh đạo rất cao hứng, ít nhất bọn họ cũng nhìn thấy cháu là một người có thể làm công tác động viên khích lệ quần chúng, hơn nữa cháu còn tuổi trẻ như vậy, hiện tại không giống như xưa rồi, sử dụng đề bạt vượt cấp là chính phủ cho phép, bởi vì trước kia quá bảo thủ, cứ đem công tác làm bao nhiêu năm mà phân năng nhẹ, làm nhuệ khí quan viên bị mài thành toàn là những ông lão già đời, lời nói của chú, cháu có hiểu chưa?

– Vâng cám ơn chú, cháu sẽ cố làm tốt công tác mới này.

– Ừ, điểm này chú tin tưởng, tiểu tử ngươi là cái loại người có năng lực lại nhanh nhẹn, từ lần đầu tiên nhìn thấy cháu là chú đã biết ngay, lúc trước khi cháu nói không cần tiền là chú biết ngay cháu toan tính không nhỏ. À.. chú nghe nói bởi vì chuyện của chú tại ủy ban thanh tra kỷ luật, cháu có tìm Lý Kế Ngũ để nhờ giúp đỡ?

– Ai dà…Lý Kế Ngũ làm sao nghe lời của cháu, chẳng qua là cháu tìm đến Thành Công con trai của thường vụ phó chủ tịch TP Thành Thiên Hạc, Lý Kế Ngũ là dượng của y, kỳ thật mấu chốt vẫn là do bản thân của chú không có vấn đề gì cả, chứ nếu có liên can, chỉ sợ Lý Kế Ngũ cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho chú.

– Ừ, chú biết rồi, thật ra lần này chú không lo lắng là cháu đến thị trấn Lâm Sơn thì có thể mở ra cục diện mới hay không, mà sự lo lắng của chú là những người cán bộ kia có thể không phục cháu, dù sao bọn họ cũng đều là nhìn thấy cháu từ lúc khởi đầu thì ra sao, cháu đến thị trấn, nhất định phải làm cho giỏi về chuyện đoàn kết các lão đồng chí cán bộ, mặc dù không hy vọng bọn họ có thể giúp gì cho cháu, nhưng ít nhất thì không ngáng lại chân cháu.

– Vâng cháu biết, đường cái sắp đã làm xong, trước khi thị trấn Lâm Sơn nghênh đón một vòng cơ hội phát triển mới, cháu cũng tin tưởng, bọn họ cũng sẽ không đấu đá lẫn nhau hình thành lực cản sự phát triển của thị trấn Lâm Sơn, nếu làm ngược lại thì bọn họ sẽ trở thành những cán bộ đắc tội trước nhân dân thị trấn Lâm Sơn, ai cũng sẽ không tha thứ bỏ qua cho bọn họ.

Đinh Nhị Cẩu nói những câu này lúc, thần sắc rất nghiêm túc và trang trọng, trong lúc mơ hồ hiển lộ ra một bộ khí thế uy nghiêm đáng sợ, cũng làm cho Khấu Đại Bằng nên trong nội tâm, vốn còn muốn nói nhờ hắn chiếu cố đến chủ nhiệm văn phòng Tần Nga Hương, cuối cùng cũng nhịn mà không có nói ra.

Chính ông được điều lên trên huyện, duy nhất không có cách nào giải thích là đối với Tần Nga Hương, chính ông ta lại không thể mang nàng đi theo, cho nên chỉ là có thể để từ từ suy nghĩ tìm biện pháp, hiện tại thế y nghiêm đáng sợ, cũng làm cho Khấu Đại Bằng cảm giác mình có chút mua dây buộc mình rồi, vì chuyện Tần Nga Hương đút lót đưa cho Trịnh Minh Đường, đó cùng là một chuyện uy hiếp ông, thật sự là nếu biết vậy thì chẳng có nên làm.

Khi thấy một một người trước đây cũng chưa là cái gì cả, bây giờ hiện tại bình tĩnh ngồi đối diện với chính mình trong nhà, Vương Bạch Lệ trong lòng cũng có cảm giác khó chịu, vì cái gì mà tiểu tử này vận khí tốt như vậy, ngắn ngủi thời gian leo nhanh như vậy, hiện tại thì thị trấn Lâm Sơn chuẩn bị đón cơ hội phát triển mới, thì tiểu tử này lại tới hái đào, điều này làm cho trong lòng bất kỳ ai cũng đều có cảm giác khó chịu.

Mối quan hệ của Vương Bạch Lệ và Đinh Nhị Cẩu cũng như đối với Hồ Giai Giai chỉ đơn thuần là thỏa mãn nhu cầu xác thịt lẫn nhau, đều có chung một quy tắc ngầm, không ai mắc nợ dây dưa với ai, đây là chuyện tư, thích thì đến không thì thôi, không bao giờ bắt quàng sang chuyện công, chuyện công là ích lợi bản thân về tiền đồ của mỗi người, cũng có cạnh tranh sòng phẳng, cũng có hớp tác vì lợi ích chung, đó mới là vấn đề mấu chốt, vì thế không có gì lạ khi nữ bí thư thị trấn Vương Bạch Lệ cảm thán.

– Bí thư Vương, cháu là từ thị trấn Lâm Sơn lớn lên, cho nên lúc nào cũng nhớ về xuất thân về cội nguồn của mình là từ nông thôn đi ra, cho nên hôm nay trước khi đến đây nhậm chức, ghé qua nhà dì để xem dì có lời gì dặn dò hay không?

Lần này trở lại thị trấn Lâm Sơn, Đinh Nhị Cẩu tư thái hạ mình rất thấp, hắn biết rõ, mình còn tuổi trẻ gặp phải hầu như toàn bộ cán bộ lãnh đạo ở đây đều thuộc hàng cha chú, nhất định là sẽ có người không phục, vì thế Đinh Nhị Cẩu tận lực mềm mỏng với mọi người, có như vậy thì mới tranh thủ được một ít hảo cảm của các cán bộ lão đồng chí, ít nhất để cho bọn họ biết rõ hắn Đinh Nhị Cẩu Bất không phải là thứ người càn rỡ chi nhân, hắn có kế hoạch chậm rãi chờ làm ra thành tích, cho đến lúc đó dựng nên uy tín của mình cũng không muộn….

– Ừ, Trường Sinh, vốn là trước đây dì cùng với bí thư Khấu nhập gánh hợp lực cũng rất tốt, bây giờ cháu có thể lại quay trở về, dì càng cao hứng hơn, nói như thế nào đây, cháu đã từng làm thư ký cho lãnh đạo huyện, lại đang ở trấn Độc Sơn một mình đảm đương một phía trải qua, làm được rất nhiều chuyện, dì hy vọng, cháu quay lại quê hương của mình, cũng có thể làm tốt như tại trấn Độc Sơn, dẫn đầu làm tốt kinh tế tại thị trấn Lâm Sơn, dì nắm giữ đại cục, sẽ hết sức phối hợp cùng cháu làm tốt kinh tế, có yêu cầu gì, có đề nghị gì, cháu cứ việc nói, chúng ta thì dễ thương lượng rồi, mấu chốt là chúng ta sẽ hợp lực đoàn kết làm tốt, cháu thấy dì nói có đúng hay không?

– Vâng cháu sẽ nghe theo lời bí thư Vương nói, nếu không có chuyện gì khác, cháu chuẩn bị ngày mai sẽ đi xuống thị trấn xem một chút.

Vương Bạch Lệ đứng lên, khách sáo đem Đinh Nhị Cẩu đưa ra tận cửa, nhưng lúc này Vương Bạch Lệ lại có hàm ý khác, cái gì gọi là nắm giữ đại cục, cái gì gọi là mấu chốt là làm tốt đoàn kết, là ai là ai đoàn kết? Ta xem, chỉ cần ngươi cùng ta ngay bây giờ đoàn kết là đủ rồi…

– Ừ, có chuyện gì chúng ta sẽ cùng nhau liên hệ…

Vương Bạch Lệ lời còn chưa nói hết, Đinh Nhị Cẩu đã thuần thục tìm được vị trí đôi môi anh đào, hai bàn tay cách cái áo nắn bóp, Vương Bạch Lệ lập tức đôi mi thanh tú nhíu lại, cái miệng nhỏ nhắn hơi hé mở thở hổn hển.

Danh sách chương (195 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195