Chinh phục gái đẹp - Chương 3 - Dịch giả Meode

Phần 71
Chương 3 – Phần 71

Đinh Nhị Cẩu lúc này đang nhìn tấm bản đồ toàn cảnh trấn Độc Sơn treo trên tường, có thể nói trấn Độc Sơn vẫn rất có ưu thế, những thứ khác không nói, vẻn vẹn thôn Hoàng Thủy Loan này nếu phát triển tốt, thì sẽ có ưu thế rất lớn, bởi vì về phía nam của thôn không phải là địa giới của thành phố Bạch Sơn, mà là thuộc về tỉnh Chiết Giang, tiếp giáp ở đây là thành phố Hồ Châu so với thành phố Bạch Sơn thì giàu có hơn nhiều lắm, bởi vì nơi này có những mỏ than đá lớn, tập đoàn khai thác mỏ than cũ ngày trước ở trấn Độc Sơn thuộc về thành phố Chiết Giang.

Mà nhờ vào thành phố Hồ Châu phát triển kinh tế, đường xá giao thông cũng mạnh hơn nhiều so với thành phố Bạch Sơn, hơn nữa không đơn thuần là trên đường giao thông, bởi vì là vì do vận chuyển than đá, lãnh đạo thành phố Hồ Châu đã mở rộng bờ sông, bây giờ đây là một vùng vận chuyển sông nước nhộn nhịp thông đến Trường Giang, cho nên vừa mới rồi Đinh Nhị Cẩu nói với người bán hoa có thể đem hoa bán được ngay cả ở Thượng Hải, đó cũng không phải là lời nói chơi, không chừng có thể thực hành được.

Phát triển mô hình nông thôn hiện đại chính là từng thôn đều có ưu thế của địa phương mình, từng thôn phát triển sản nghiệp theo đặc thù, cũng có thể đầu tư quy mô lớn, liên hợp lại, tạo thành hợp tác xã, hình thành hợp lực, như vậy mới có thể đủ sức cạnh tranh, đây là con đường phát triển hiện đại hóa nông nghiệp duy nhất.

Hắn dùng bút máy trên bản đồ vẽ vài vòng tròn, thỉnh thoảng dừng lại suy tư, đúng lúc này, truyền đến tiếng gõ cửa.

– Cứ vào.

Đinh Nhị Cẩu tưởng rằng nhân viên của ủy ban trấn, cho nên vẫn như cũ đứng nhìn chăm chú trên tấm bản đồ, không có ngẩng đầu để ý tới người vừa bước vào cửa.

– Chủ tịch Đinh, anh bận rộn dữ vậy, đang vẽ cái gì đấy ?

Một giọng nữ rất dễ nghe duyên dáng hỏi.

– Ồ..cảnh sát Tào, là cô ấy ư? Vụ án kia có đầu mối mới rồi hả?

Vừa nhìn thấy đó là Tào Bạch Phượng, Đinh Nhị Cẩu liền nghĩ tới vụ án của Cổ Thành Lượng bạo tạc nổ tung, vụ án kia đến bây giờ vẫn chưa kết thúc, thủ phạm chính ở sau tấm màn đen vẫn chưa có lộ diện, nhân vật mấu chốt Ngưu Nhị Đản sống không thấy người, chết không thấy xác, khiến cho việc xử lý vụ án này Miêu Chấn Đông một mực canh cánh trong lòng, cho nên vừa nhìn thấy Tào Bạch Phượng, hắn cho rằng vụ án Cổ Thành Lượng đã có tiến triển mới.

– Ui trời.. chủ tịch Đinh cũng chu ý đến vụ án này thế, tôi có thể ngồi xuống nói chuyện được không ?

Tào Bạch Phượng cười cười nói.

– Mời ngồi … mau ngồi, xin lỗi đã quên mời cô, uống trà hay uống cà phê?

Đinh Nhị Cẩu hỏi.

– Nước lọc là được rồi.

Tào Bạch Phượng nói ra.

– Các cô gái bây giờ đa số cũng không là ưa thích các loại đồ uống khác, ai cũng cứ đòi uống nước lọc không à..

– Hì hì, nhìn không ra Chủ tịch Đinh cũng chú ý đến thói quen của các cô gái nha, nước lọc thì sao, trên đời tốt nhất đồ uống vẫn là nước lọc.

Đinh Nhị Cẩu cười cười không nói gì, bên máy đun nước lấy một ly nước lọc đưa cho Tào Bạch Phượng, cô nói tiếp.

– Chủ tịch Đinh, co chuyện này tôi muốn nói với anh, nghe xong anh nhất định là rất thất vọng đấy.

– Há, có chuyện vậy sao ? Nói…nói chuyện gì?

– Người mà anh muốn đến đây là Trương Cường, anh ta tới không được rồi.

– Trương Cường ? Làm sao cô biết tôi muốn Trương Cường đến trấn Độc Sơn này?

– Việc này là bí mật sao? Người khác có biết hay không thì tôi chẳng quan tâm, dù sao thì tôi cũng đã biết.

Đinh Nhị Cẩu cười ha hả, thuận tiện che dấu sự thất vọng cũa mình, từ khi Trọng Hải gặp chuyện không may, hắn cũng biết trước những kế hoạch đều phải thay đổi cải biến, thế sự khó liệu đối với chuyện này, nghe nói Trần Quân Vĩ đã đồng ý đem Trương Cường điều tới trấn Độc Sơn, nhưng khi Trọng Hải vừa xảy ra chuyện, đương nhiên là chuyện này sẽ kéo dài không có hồi kết, tuy Đinh Nhị Cẩu thấy tiếc nuối, nhưng cũng không có cách nào, một đời vua một đời thần, đây là quy củ, Đinh Nhị Cẩu hiểu đạo lý này.

– Tôi báo cho anh một tin tức tốt, tôi đến đây để giúp anh ! Tôi biết, anh cũng hoài nghi về vụ án Cổ Thành Lượng có ẩn khuất ở bên trong, nhưng anh là một quan viên chính phủ, có một số việc anh không tiện ra mặt, cho nên cũng phải dựa vào cảnh sát chúng tôi, cho nên chúng ta có thể liên thủ, như thế nào đây? Được không ?

– Cô giúp tôi? Có ý gì đây?

– Tôi đã được điều tới đến trấn Độc Sơn làm đồn trưởng công an, phụ trách về những tình huống trị an ở đây ! Chủ tịch Đinh, nhưng bây giờ anh phải trợ giúp công tác của tôi, đồn công an đến bây giờ chỉ có hai xe chiếc xe máy cà tàng không thể nào nói nổi, đã vậy còn thường xuyên bị hỏng hóc, nếu có vụ án xảy ra thì làm sao chạy xuống kịp..

– Ha ha…cảnh sát Tào, cô được điều đến trấn Độc Sơn này công tác, tôi rất hoan nghênh, nhưng chuyện này là… hoá duyên, hình như cô đên đây hơi sớm, cái ghế chủ tịch trấn này tôi ngồi chưa có ấm mông nữa, thì tôi làm sao có thể giúp được cô, hơn nữa, nếu tôi ký duyệt tiền, về thủ tục cô có thể đi rút được tiền sao?

– Chủ tịch Đinh, chuyện này không cần anh lo lắng, chỉ cần anh ký duyệt tiền tại đây, tự tôi có biện pháp đi lấy số tiền này, thế nào ? Làm giao dịch chứ?

Lúc này Tào Bạch Phượng nghiễm nhiên biên thành một thương gia, đang cùng nhà bán sỉ cò kè mặc cả.

– Giao dịch? Tiền lãi bắt đầu từ đâu?

– Tôi biết anh có ý để cho Trương Cường tới nơi này ! Ăn ngay nói thật, Trương Cường có thể làm được cái gì, tôi cũng có thể làm, hơn nữa đảm bảo làm so với hắn ta còn hơn ! Được chưa ? Đây coi như là một giao dịch đi ! Chủ tịch Đinh, anh ủng hộ tôi…tôi cũng ủng hộ lại anh… ! Hai chúng ta đều là người ngoài địa phương đến đây, nếu muốn trụ vững ở trấn Độc Sơn này, thì phải đoàn kết lại, chuyện gì cũng có khả năng làm thành, anh có tin không?

Đinh Nhị Cẩu ký duyệt năm vạn nguyên, đây cũng là hạn mức cao nhất của chủ tịch trưởng được quyền ký, Tào Bạch Phượng cũng biết vậy, cho nên cầm lấy tờ giấy đi ngay tìm đến phòng tài chánh để đòi tiền.

Từ trong nhìn ra ngoài cửa sổ, Tào Bạch Phượng mặc bộ thường phục, dưới chân một đôi giày cao gót, đi đường với tư thế hiên ngang, tóc thắt bím đuôi ngựa ở phía sau lãng đãng lắc qua lắc lại, cô thuộc kiểu người đầy đặn, nhưng hoàn toàn không có sự thừa thãi hay có chút gì thái quá, mà là sự đầy đặn vô cùng khêu gợi và hoà hợp với phong cách cũng như trang phục, đặc biệt là sự nảy nở ở bộ ngực, vùng hông, cặp đùi căng đầy và nhất là bộ mông no tròn tạo thành đường cong tuyệt vời dưới cái quần ôm sát, thân hình cô được cân bằng một cách hoàn hảo bởi vòng eo thon và cái cổ cao cao đài các, nhìn không chán mắt, cũng nhìn ra được, đây là một cô gái tràn đầy năng lượng, Tào Bạch Phượng chạy đến đây vì muốn chứng tỏ khả năng phá án của bản thân mình…

Vừa rạng sáng ngày hôm sau, Đinh Nhị Cẩu cùng Kim Minh Hà lên chiếc Santana, hai người cùng đi đến thôn Hoàng Thủy Loan, bất quá không phải đi tìm Vương Kiến Quốc, mà lần này là đi tìm đến nhà của người đàn ông bán hoa.

Danh sách chương (195 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195