Chinh phục gái đẹp - Chương 3 - Dịch giả Meode

Phần 152
Chương 3 – Phần 152

Hạ Hà Tuệ làm gì thì làm, cũng chú ý đến động tĩnh ở bên trong căn phòng, khi vừa trông thấy người phụ nữ này bước vào thì cô đã nổi giận đùng đùng ngay cả cơm cũng không có ăn, trong nội tâm có không nói ra được sự bực bội khó chịu, đợi sau khi La Hương Nguyệt đi ra về, nàng bước vào thì nhìn thấy dưới đất đầy mãnh vỡ của ly thủy tinh, còn Đinh Nhị Cẩu thì rõ ràng đang nhàn nhã tự rót trà uống.

– Như thế nào rồi? Đàm phán không thành hả?

– Chị có nhìn thấy không?

Đinh Nhị Cẩu thản nhiên nói.

– Ly vỡ thì cũng đã vỡ rồi, kiếm một cô gái tốt ở đâu mà không có, việc gì mà để xảy ra như vậy? Có phải là thiếu cô ấy một món nợ phải không?

Hạ Hà Tuệ xoay người lại dọn dẹp những mảnh vỡ thủy tinh, cô không có nghĩ rằng Đinh Nhị Cẩu đã từ ở phía sau lưng ôm cổ nàng:

– Chị nói đúng rồi, các cô gái tốt khắp nơi đều có, đây chẳng phải là có một người sao?

Nói xong, hắn liền đem bờ môi của mình phong bế cái miệng anh đào nhỏ của Hạ Hà Tuệ, đưa nàng chuyển đến trên cái bàn trong phòng.

Hạ Hà Tuệ ỡm ờ đã bị Đinh Nhị Cẩu càn rỡ rồi, cô yếu đuối vô lực hai tay chống lấy cái bàn, vễnh cái mông đít lên, Đinh Nhị Cẩu trực tiếp quỳ gối sau cái mông đít của nàng, hắn đem cái vạt áo nàng đẩy lên trên hông, bàn tay trái nâng cái mông Hạ Hà Tuệ vễnh thêm cao lên, tay phải đem cái quần lót màu tím cỡi xuống mắt cá chân, lộ ra cặp mông lớn trắng như tuyết, đầu Đinh Nhị Cẩu chôn ở trung gian hai chân của nàng, bất kể là Hạ Hà Tuệ chưa có chuẩn bị trước để vệ sinh sạch sẽ bộ phận sinh dục, miệng hắn dính sát vào hai bên mép ngoài đầy đặn của cái âm hộ, đầu lưỡi lên xuống liếm lấy hai bên mép thịt non của nàng.

Hạ Hà Tuệ gục đầu rên rỉ một chút, đem cặp đùi hơi mở rộng ra, hắn mặc kệ cái mùi khai khai ngây ngấy bên trong cái khe thịt hở, đầu lưỡi của hắn tiến quân thần tốc đưa vào liếm quanh cửa miệng âm đạo nàng, một ngón tay Đinh Nhị Cẩu văn vê lấy đầu hạt le của Hạ Hà Tuệ, khi mới bắt đầu thì hai mép nhỏ phấn nộn của nàng luôn thật chặc khép lại, nhưng bây giờ thì đã hơi hở rộng ra, lộ ra bên trong hồng hồng nộn thịt, hơn nữa toàn bộ bộ phận sinh dục đều đã nhanh chóng một loại sung huyết màu đỏ sậm, ẩm ướt núc ních một mảng dịch nhờn đọng ngay nơi đầu huyệt động.

Đầu ngón tay Đinh Nhị Cẩu trêu chọc hạt le Hạ Hà Tuệ nhô lên sưng phồng như hạt đậu bị ngâm làm cho mọng nước, đã rất nhanh từ nơi hạt đậu mọng nước đó biến thành hàng loạt cơn tê dại lan khắp cơ thể của nàng không chịu nổi, Hạ Hà Tuệ chỉ có thể tận lực dãy dụa cái mông đang vễnh lên, nàng không quản được lâu thêm như vậy, khi hắn vừa đứng lên cỡi cái quần dài, nàng cấp bách lấy một bàn tay thò ngược ra sau, nắm lấy cái quần đùi dây thun Đinh Nhị Cẩu kéo xuống, bên trong quần dương vật đã sớm hùng dũng oai vệ, cảm nhận sự cứng rắn to lớn cảu cây dương vật, cơn ham muốn tràn ra nàng không cách nào khống chế, tay cầm lây cây dương vật nóng khuấy động qua lại vài cái, còn dùng đầu móng tay khẽ khều nhẹ nơi đầu lổ tiểu của dương vật…

Đinh Nhị Cẩu cũng bị Hạ Hà Tuệ trêu chọc làm sao mà kiềm chế được, thân thể hắn run rẩy, thở hổn hển đẩy hai bắp đùi tròn trịa của nàng rộng ra, Đinh Nhị Cẩu giống một con dã thú đang đói bụng, thô bạo từ phía sau đem dương vật cắm thẳng vào âm đạo của nàng…

Hạ Hà Tuệ lúc này hai tay giúp đỡ trên viền cạnh bàn, hai chân thẳng tắp đứng trên mặt đất, cái mông lớn trước sau bãi động, mặc kệ cho Đinh Nhị Cẩu phân thân ở sau lưng nàng mãnh liệt va chạm “ phạch…phạch “ trên cái mông thịt của nàng, dương vật từ sau không ngừng ra vào bên trong âm đạo mang theo từng giọt…từng giọt dịch nhờn nhiểu xuống trên mặt đất.

Bên trong âm đạo của Hạ Hà Tuệ bài tiết chất lỏng trơn trợt, Đinh Nhị Cẩu dễ dàng tăng nhanh tốc độ, nơi bộ phận sinh dục hai người giao thoa truyền ra vang dội tiếng nước “ọp…ọp…ọp“ tiếng va chạm truyền đến bên tai không dứt.

Hạ Hà Tuệ phát ra tiếng rên rỉ không kềm chế được, đôi môi đỏ thắm hé mở ra, có thể thấy cái đầu lưỡi hồng hồng ở miệng nàng nhẹ nhàng run rẩy, cả người tại trên cái bàn trước sau cũng di động đẩy tới…

– A… chậm chút… ai..á…..

Hạ Hà Tuệ kêu lên, nhưng nhớ tới đây là căn phòng a, vội vàng đem lòng bàn tay đưa đến miệng cắn lại chỉ còn tiếng “ hừ hừ “ thở dốc.

Sau một trận rút ra đút vào, Hạ Hà Tuệ cả người hưởng thụ sóng sau cao hơn sóng trước, bàn tay dùng sức chận miệng mình lại, bên trong cổ họng rên rỉ, âm đạo đã thật chặc không ngừng co rút bao bọc dương vật Đinh Nhị Cẩu, lúc hắn đến thời điểm cuối cùng xuất tinh, nhấp vài lần thật sâu mạnh, làm cho cả người Hạ Hà Tuệ một trận kịch liệt run run, có vài giọt nước trong suốt từ trong lỗ tiểu của nàng chảy ra, theo hơi thở nặng nề, toàn thân trên người của hắn lấp lánh mồ hôi ướt sũng …

Chẳng được bao lâu kèm theo từng làn một tinh dịch xì ra, bắn thẳng vào cổ tử cung của Hạ Hà Tuệ, khi không còn một giọt tinh dịch, Đinh Nhị Cẩu rút dương vật từ trong âm đạo nàng ra, một đôi mép nhỏ sưng lên đỏ hồng mở rộng ra, một vũng chất lỏng màu trắng sữa ở bên trong cửa miệng âm đạo, chất lỏng đậm đặc từ từ sủi bọt trào ra chảy xuôi, hình thành những sợi tơ kéo dài rồi đứt ngang nhiểu xuống mặt đất…

Lúc này cái váy Hạ Hà Tuệ đã vén lên đến trên lưng rồi, bộ phận sinh dục cứ như vậy mở rộng ra, phía dưới cái quần lót màu tím cuốn tại trên cổ chân, hai bắp đùi của nàng vẫn còn run run trong cơn sướng khoái…

– Chủ tịch Đinh, mấy cái chậu hoa này chính tay tôi mới tạo dáng ra xong, tên gọi Long Phượng Trình Tường, cậu xem qua một chút, mấy cái cành này giống như con Rồng đang giương nanh múa vuốt, đã vậy còn có hình dáng chim Phượng Hoàng, cũng cùng sinh trưởng từ ở một gốc cây hoa Đỗ Quyên tạo thành, cho nên danh tự không có chút nào là tục khí.

Triệu Hoa Sinh chỉ vào một loạt chậu hoa mà mình đã hoàn thành tạo dáng xong nói.

– Anh Triệu à, tên gọi tao nhã như vậy làm sao xem lẫn tục khí vào được, chúng ta có được mấy người tao nhã, đa số vẫn là tục nhân chiếm nhiều..

– Ha ha, nói vậy nghe được lắm, chỉ cần Chủ tịch Đinh nhìn xem thấy không tầm thường, thì nó chính là không tầm thường.

Đinh Nhị Cẩu sau khi rời khỏi trấn Độc Sơn, cũng để cho Triệu Hoa Sinh cảm thấy rất là thất lạc, mất đi phương hướng, chủ yếu vẫn là áp lực lớn, sợ hoa này trồng ra, đến khi tiêu thụ không được, nhưng vừa rồi nhờ Chu Hồng Kỳ nói với Tiếu Hàn một tiếng, Tiếu Hàn lại nhờ mối quan hệ nhận thức được mấy tạp chí chuyên về cây cảnh hoa lá, những tạp chí kia cho người đến thôn Hoàng Thủy Loan khảo sát, khi nhìn thấy Triệu Hoa Sinh với các chậu hoa Đỗ Quyên dung hợp cây cảnh tạo hình ở bên trong, bọn họ cực kỳ khen, hiện tại đã đăng miễn phí về hoa ở thôn Hoàng Thủy Loan mấy kỳ, hiện trong thôn đã bắt đầu lục tục có thương nhân đến thăm thảo luận hợp đồng mua, chờ đến mùa xuân sang năm, là có thể đưa lên thành phố bán, cũng nhờ vậy mà Triệu Hoa Sinh từ tâm trạng đang lo lắng xem như vơi bớt khá nhiều.

Cho nên khi Đinh Nhị Cẩu nói muốn đến để lấy mấy chậu hoa Đỗ Quyên mang đi tặng người, y lập tức lựa ra mấy chậu hoa tạo hình đẹp nhất đem ra ngoài cho hắn.

– Xem mấy chậu hoa này, là dựa theo tư tưởng của cậu làm đấy, theo ý từng bước thăng chức, tôi nghĩ, các vị quan kia nhất định ưa thích loại hoa tạo hình kiểu này, cho nên làm mấy chậu, cậu xem thử nếu còn không có vấn đề gì, thì mang đi.

Triệu Hoa sinh rất rộng rãi nói ra.

– Được rồi, tôi lấy mấy chậu hoa này, luôn cả chậu Long Phượng Trình Tường, à đúng rồi..có chậu nào có hình dáng chỉ riêng là con Phượng Hoàng không?

– Có.. chỉ có một chậu hoa kêu là Phượng Hoàng Triều Dương, xem thử đi.

Triệu Hoa sinh đối với chậu hoa này cũng thật là đắc ý.

– Ừ, khoan hãy nói, thật sự là rất có nghệ thuật, về sau ông cứ tạo ra nhiều chậu hoa kiểu như thế này, giữ lại cho tôi, tôi mua giá cao cho.

– Ai da… Chủ tịch Đinh, tôi cũng đã nói, những chậu hoa loại này, người khác tới, dù có ra giá cao tôi cũng không nhất định là bán, nhưng nếu cậu muốn lấy, dù không có một phân tiền, tôi cũng muốn tặng cho cậu, nếu muốn cùng tôi nói về chuyện tiền bạc, thì thật là không có xem tôi là bằng hữu.

Triệu Hoa Sinh lời nói này rất là chân thành, không có một chút gì giả bộ, làm cho Đinh Nhị Cẩu đã đưa tay vào trong túi quần định lấy tiền thật là khó xử.

Triệu Hoa Sinh phảng phất biết Đinh Nhị Cẩu muốn làm gì, liền đưa tay hướng về tay Đinh Nhị Cẩu giữ lại…

– Chủ tịch Đinh, mặc dù cậu không còn ở trấn Độc Sơn, nhưng tất cả mọi người trong thôn này vẫn mãi mãi xem cậu là chủ tịch trấn này, cậu cứ đi trong thôn này nhìn xem, không có người nào mà không nói tốt với cậu, cậu nhìn lại ruộng đất này, đâu còn đất nào bỏ hoang nữa, hiện tại thôn Hoàng Thủy Loan này đất đai đã toàn bộ trồng hoa Đỗ Quyên, không chừng rất nhanh sẽ đổi tên thành thôn Đỗ Quyên, cách đây mấy ngày có đến mấy thương gia người Nhật, bọn họ muốn trước tết của họ đặt hàng 5 vạn chậu hoa Đỗ Quyên, hiện tại toàn thôn đều ở đây tăng thêm giờ làm việc cho kịp, thậm chí còn hận hoa Đỗ Quyên còn lớn lên chậm nữa… ha ha.

– Được, mọi người làm như vậy cũng rất tốt, tuy tôi không còn ở đây nữa, nhưng nếu các hương thân ở đây nếu có chuyện gì trở ngại, cứ gọi điện thoại cho tôi, chuyện nào tôi giải quyết được thì tôi giải quyết, chuyện nào tôi không giải quyết được, thì tôi sẽ đi tìm người giúp đỡ giải quyết, tóm lại, ngàn vạn lần không nên bởi vì tôi không có ở trấn Độc Sơn, mà xem tôi như là người ngoài.

Đinh Nhị Cẩu nói với Triệu Hoa Sinh như vậy, một người nông dân chất phác, không có cách nào mà không động lòng xúc động.

Danh sách chương (195 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195