Chinh phục gái đẹp - Chương 3 - Dịch giả Meode

Phần 159
Chương 3 – Phần 159

Giữa người và người phải chăng là có duyên phận? Đây cũng là một dạng cũng rất huyền bí lạ lùng, giống như Đinh Nhị Cẩu và Vương Gia Sơn đồng dạng, ông lão vốn là một là người đi khiếu oan, Đinh Nhị Cẩu là một nhân viên nhà nước, nhưng đến cuối cùng lại trở thành quan hệ thân thiết như vậy.

Cho nên khi biết được Vương Gia Sơn bệnh không nhẹ, Đinh Nhị Cẩu vừa muốn thực hiện đúng như lời hứa của mình với ông, về phương diện khác cũng là thật lòng muốn tận lực chữa trị cho ông, hắn hiện tại đã không còn có thân nhân nào mà có thể để cho hắn chăm sóc được như vậy, cái gọi là là con muốn báo đáp cha mẹ cũng không có cơ hội.

Vốn là hắn định đến thôn Hắc Thủy Loan để khảo sát, nhưng kẹt phải chuyện của Vương Gia Sơn, dù sao chữa bệnh cũng quan trọng hơn, cho nên sau khi cơm nước xong, vừa lừa vừa dụ, cuối cùng cũng đem được Vương Gia Sơn đưa lên lên trên xe hơi chạy lên trên tỉnh thành.

Đúng ra thì Phương Lệ Hồng cũng muốn cùng đi theo đấy, nhưng nàng còn phải đi làm, cho nên chỉ có thể là khi nào sắp xếp được thời gian thì mới đi lên tỉnh thành vấn an Vương Gia Sơn được, trong thời gian vừa rồi, Vương Gia Sơn không lưu giữ lại chút nào dạy cho Phương Lệ Hồng không ít y thuật, trong đó có một số y thuật bí truyền từ thời xưa để lại, cho nên Phương Lệ Hồng trong lòng rất là cảm kích ông, muốn có thể làm chút gì đó để báo đáp ân tình Vương Gia Sơn, phải biết rằng, có những bác sĩ chỉ cần có một cái toa thuốc bí truyền là có thể ăn cả đời, huống chi Vương Gia Sơn lại chỉ dẫn cho nàng nhiều như vậy, có thể nói tổ tiên Vương Gia Sơn là dựa vào những phương thuốc bí truyền để nuôi sống gia đình, sinh sôi nảy nở đến ngày nay, nhưng là từ khi con của ông tự sát, Vương Gia Sơn cũng mới buông xuôi.

Đinh Nhị Cẩu thấy mình đến tỉnh thành mà đem Vương Gia Sơn ném tới bệnh viện mặc kệ ra sao thì ra thì cũng không phải là chuyện tốt, vì vậy hắn báo cho bí thư Vương Bạch Lệ xin nghỉ hai ngày, Vương Bạch Lệ cũng biết Vương Gia Sơn người này, đồng thời cũng đã được lời đồn mối quan hệ kỳ diệu giữa Đinh Nhị Cẩu và Vương Gia Sơn, cho nên liền đáp ứng.

Bởi vì Huyện Hải Dương chủ nhiệm phòng tổ chức cán bộ vẫn chưa có quyết định, cho nên khi Hạ Phi đến báo danh, Lâm Xuân Hiểu gặp mặt hắn chỉ một lần, nhưng là cũng chỉ là tượng trưng cho phải phép, vì thế khi Hạ Phi đến thị trấn Lâm Sơn nhận công tác cũng tràn đầy sầu lo.

Hạ Phi không phải là loại người lương thiện, khi còn làm tại văn phòng ủy ban thành phố, y một nhân vật chuyên gây tai hoạ, nhưng là khi đó còn có chú của y áp chế, lần này xuống cơ sở địa phương, chẳng khác nào con ngựa hoang được thả dây cương, không biết y đến thị trấn Lâm Sơn này lại sẽ gây ra bao nhiêu phiền toái cho ủy ban trấn đây.

– Chủ nhiệm Hạ đã gửi gấm cậu, nhưng cậu phải nhớ kỹ, nhưng đừng có khoe khoang ra, xuống cơ sở là công tác, phải biết đoàn kết các đồng chí ở dưới đó, đặc biệt là các đồng chí làm lâu năm ở thị trấn Lâm Sơn, về phương diện này, đồng chí Đinh Trường Sinh làm rất tốt, tôi hi vọng cậu có thể cùng với cán bộ thị trấn Lâm Sơn nắm chặt tay mà tiến lên, phát triển kinh tế thị trấn Lâm Sơn bây giờ còn rất lạc hậu, chính là phải dựa vào những người tuổi trẻ như cậu dốc sức một hơi, đem nền kinh tế đi lên, đừng cho huyện ủy, ủy ban huyện thất vọng, cũng đừng để cho Chủ nhiệm Hạ phải thất vọng.

– Ai da..bí thư Lâm, chị yên tâm, tôi nhất định sẽ làm rất tốt, vậy tôi có phải tùy theo trường hợp mà có thể đến nơi đây báo cáo công tác với chị không vậy?.

– Cái này đương nhiên có thể, nhưng phải để ý nguyên tắc, mặt trên của cậu còn có chủ tịch trấn, bí thư trấn, nếu như chuyện nào quan trọng không cần phải để cho bọn họ biết đến thì không nói, còn lại phải tuân theo nguyên tắc tổ chức, như vậy thì những đồng chí khác mới không có ý kiến, bằng không mà nói, sau này, mọi người sẽ cô lập cậu đấy.

Lâm Xuân Hiểu đã không có kiên nhẫn, cho nên khi nói chuyện với y khẩu khí cũng nặng nề.

Khi hắn nhìn thấy bí thư huyện ủy Lâm Xuân Hiểu xinh đẹp căng tràn sức sống, ngọt ngào chín mọng, trong đôi mắt của Hạ Phi tràn đầy hương vị dâm đãng, thậm chí y còn giả vờ cột lấy dây giày để nhìn lén cái mông đít nẩy nở của Lâm Xuân Hiểu, tuy y giấu rất kỹ, nhưng vẫn bị Lâm Xuân Hiểu phát hiện ra, điều này làm cho Lâm Xuân Hiểu rất bực bội, nhưng cũng chưa có biện pháp nào, Hạ Phi này là người nổi danh háo sắc, nghe nói khi còn làm ở ủy ban thành phố, vào ca trực buổi tối còn đem bạn gái mang theo, nhất thời trong lúc cao hứng, y đè bạn gái ra làm tại trong phòng họp của ủy ban TP…

Cái gọi là đối với sự chinh phục, nam nhân cùng nữ nhân đều là giống nhau, chỉ có điều nam nhân càng ưa thích chinh phục những nữ nhân mạnh mẽ hơn mình, như vậy tựa hồ càng có cảm giác thành công, Hạ Phi cũng không ngoại lệ, Lâm Xuân Hiểu là người nổi tiếng sắc bén ở trên Thành phố Bạch Sơn, đây là mọi người đều biết, Hạ Phi còn biết chồng của Lâm Xuân Hiểu là một thuyền trưởng tàu hàng viễn dương, quanh năm suốt tháng hiếm có thời gian ở nhà, cho nên tại Thành phố Bạch Sơn có rất nhiều nam nhân đối với Lâm Xuân Hiểu ngấp nghé, trong đó không thiếu một số quan lớn, nhưng tại vì Lâm Xuân Hiểu công tác trong ủy Ban Kỷ Luật Thanh Tra TP, không có sai lầm trong công tác cũng không nói, càng hiếm có nhu cầu đòi hỏi về vật chất, đã không có hai phương diện này, trừ phi dùng chức quan lớn áp nàng, còn lại thì thật là khó khăn để có thể làm cho nàng tình nguyện khuất phục.

Thật ra thì Hạ Phi còn chưa muốn xuống cơ sở, nhưng y rất nhanh phát hiện là ở phía dưới thì tốt hơn, tại đây trời thì cao, hoàng đế ở xa, chính mình làm chuyện gì cũng được tự do, càng thêm mấu chốt là, tại cái thị trấn nho nhỏ này ở bên trong ủy ban, rõ ràng cũng không có thiếu vưu vật, những thứ không nói khác, theo hắn lần đầu tiên nhìn thấy chủ nhiệm văn phòng đảng ủy Tần Nga Hương, tròng mắt liền sáng ngời, Tần Nga Hương trên người trời sinh đã tản mát ra một hương vị quyến rũ đã đem hắn hấp dẫn sâu đậm, còn có kể thêm bí thư Vương Bạch Lệ tuy có tuổi nhưng vóc người cũng còn mịn màng, vú mông đều nẩy nở tròn trịa, tràn đầy nét phong vận thành thục ướt át…

Bí thư Vương Bạch Lệ ở ủy ban trấn tiếp đãi, tiễn đưa Hạ Phi tới Huyện Hải Dương là phó chủ nhiệm phòng tổ chức huyện, đúng ra với cấp bậc của Hạ Phi như vậy, chỉ cần chủ nhiệm văn phòng hoặc là phó chủ nhiệm cũng là được rồi, nhưng tại vì hắn là cháu của chủ nhiệm phòng tổ chức thành ủy, cho nên đây cũng là dịp phòng tổ chức cấp huyện mò ra được một cái cơ hội nịnh bợ như vậy, sao có thể đơn giản buông tha, vì thế hiện tại chủ trì công tác phòng tổ chức huyện Trần Kiến Hải liền tự mình đem Hạ Phi thường vụ Phó chủ tịch thị trấn tiễn đưa xuống dưới.

Không thấy tên chủ tịch trấn Đinh Nhị Cẩu, Hạ Phi cũng chả cần để ý đến, về sau sẽ có rất nhiều cơ hội gặp mặt, y đối với một ít chuyện về Đinh Nhị Cẩu y cũng nghe người khác nói qua, đặc biệt là Đinh Nhị Cẩu là cùng con trai chủ tịch thành ủy Thành Công hay ăn cơm uống rượu với nhau, hiện tại Thành Công đã đến trấn Độc Sơn hùn vốn khai thác than đá, chuyện này Đinh Nhị Cẩu rõ ràng bỏ khá nhiều công sức, đương nhiên, y đoán chừng Đinh Nhị Cẩu cũng thu không ít chỗ tốt.

Cho nên đừng nhìn mình chỉ là Phó chủ tịch thị trấn, ủy ban trấn này đến lúc đó còn chưa nhất định là cờ sẽ đến tay ai đấy, đối với chuyện này y rất là tin tưởng tràn đầy vào bản thân mình.

Hạ Phị cũng hiểu ý của bác mình, thị trấn Lâm Sơn sắp sửa có khả năng sẽ phát triển trong những ngày sắp tới, nên để cho hắn đến thò vào một chân, đến khi trở về đề bạt lên chức cũng dễ nói, nói trắng ra là đến đây chạy một vòng tìm vàng đáng bóng, nhưng Hạ Minh Tuyên cũng đã dặn dò y không được gây nên chuyện, nhưng trước mắt nhìn qua tính cách của Hạ Phi, thì rỏ ràng y cũng không có đem lời Hạ Minh Tuyên coi vào đâu.

Giang Hàm Thiến thật không ngờ Đinh Nhị Cẩu quay lại nhanh đến tỉnh Giang Đô như vậy, nhưng khi nàng vừa nhìn thấy nét mặt của Đinh Nhị Cẩu âm trầm, nàng cũng không dám nói giỡn, lo tranh thủ thời gian mối quan hệ quen biết để sắp xếp cho ông lão Vương Gia Sơn đến bệnh viện để khám.

– Lại là ai nữa vậy ông?

Sau khi nhìn thấy Vương Gia Sơn được đưa vào phòng bệnh thay đổi quần áo của bệnh nhân, Giang Hàm Thiến đi theo Đinh Nhị Cẩu đi đóng tiền viện phí hỏi.

– Cái gì là ai, đây là người thân của tui, lúc nào tui không có ở đây, bà giúp tui trông nom giùm, nói cho bà biết, ông lão này chẳng khác gì người nhà của tui, hiểu chưa?

– Tui chỉ hỏi, các ngươi quan hệ với nhau là như thế nào? Là ai mà ông lo lắng như vậy.

– Ai … việc này sau này hãy nói đi ! Một, hai câu nói không giải thích hết, khi nào có thời gian tui nói cho bà biết, hiện tại nhờ bà tranh thủ thời gian tìm giùm cho tui một bác sĩ quen, tui nghi ngờ phổi của ông lão có vấn đề, phải nhanh kiểm tra, bà ở nơi này có quan hệ rộng rãi, cứ kiếm giùm tui một thầy thuốc tốt, buổi tối tui xin mời bác sĩ đó ăn bữa cơm.

Đinh Nhị Cẩu suy nghĩ, nếu đã tới đây rồi, phải chữa trị cho thật tốt, nếu không may bệnh không chữa khỏi, thì cũng phải để cho ông lão thanh thản ra đi, nhưng suy nghĩ này thì dễ dàng, nhưng lúc làm lại là muôn vàn khó khăn ah.

– Chuyện này không có vấn đề, cứ giao cho tui là được rồi.

Có lẽ là đã nhận ra cảm xúc của Đinh Nhị Cẩu, cho nên Giang Hàm Thiến cũng nghiêm chỉnh lại, rất nhanh làm xong tất cả thủ tục, buổi chiều thì bác sĩ đã bắt đầu kiểm tra.

Danh sách chương (195 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195