Chinh phục gái đẹp - Chương 3 - Dịch giả Meode

Phần 109
Chương 3 – Phần 109

– Này Tiểu Đinh, cậu có suy nghĩ không vậy, xảy ra chuyện lớn như thế mà không có nói với anh một tiếng, có phải là xem thường người anh này, cho là anh không giúp được cậu sao?

Vừa vào cửa, Thành Công bước tới ôm lấy Đinh Nhị Cẩu, sự thân mật kiểu này Kha Tử Hoa cũng chưa từng có được hưởng qua, đủ thấy thái độ Thành Công đối với Đinh Nhị Cẩu như thế nào rồi.

– Vị này chính là chủ tịch tập đoàn mỏ than Thời Thụ Kim, mà anh đã giới thiệu cho cậu biết trước đó! À..ông Kim… vừa rồi Tiểu Đinh bị ủy ban thanh tra kỷ luật thành phố Bạch Sơn đãi ngộ, vừa mới đi ra khỏi nới đó, tôi mời ông đến để chúc mừng cho hắn.

– Thật sao? Ai ui, chú em thật là là vàng thật không sợ lửa đấy, bị ủy ban kỷ luật thanh tra mời đi, mà còn có thể không hư hại một cọng lông tóc đi ra, xem ra đúng là bậc quan thanh liêm a.

Lúc ông chủ Thời Thụ Kim đứng lên cùng nắm tay với Đinh Nhị Cẩu nói ra, hắn là chủ tịch tập đoàn mỏ cũ, điểm này Đinh Nhị Cẩu biết rõ, cho nên bây giờ cũng đã biết, hôm nay sợ rằng với danh nghĩa là mời khách từ phương xa đến dùng cơm là giả, trao đổi về việc khai thác mỏ than trấn Độc Sơn mới là thật.

– Vâng, chào lão bản, thời đại này tìm được một quan thanh liêm thì cũng vậy, xem ra đâu có khác gì mọi người khác đâu, cũng bị bắt, cũng bị tra hỏi thẩm vấn, cũng bị nghi ngờ, ngược lại cứ như anh Thành Công mua bán càng ngày càng lớn, nội chỉ tính dàn đùi trắng tinh ở ngoài đại sảnh ngay cửa ra vào là cũng đáng giá không ít tiền đây này.

Đinh Nhị Cẩu trêu ghẹo nói.

– Ha ha ha ha, cậu nói lời này thì tôi hiểu, nhưng đây chính là khách sạn chánh quy, không phải như cậu nghĩ, đừng có đoán mò nha.

Thành Công cười ha hả.

– Còn nói à, vừa rồi giữ chặt tay người ta, rồi lưu lại số điện thoại, ghi số thì ghi số đi, còn kéo tay người ta bắt ngồi xồm xuống cả buổi không buông ra, chăm chú sức lực nhìn cái …kia bên dưới của người ta, nếu không biết còn tưởng rằng cậu là nhà khảo cổ đây này.

Kha Tử Hoa lúc này xen vào nói.

Lời nói vừa dứt, trong phòng cười to ầm ỉ, trong lúc đang cười, cánh cửa phòng lại bị đẩy ra, lần này bước vào là một người đàn bà, Đinh Nhị Cẩu có biết tài là nhớ người, chỉ cần gặp qua một lần, gặp lại nhất định là có thể nhớ liền, người đàn bà đi vào là phó giám đốc đài truyền hình thành phố Bạch Sơn Trương Nhụy.

– Mọi người nói cái gì mà vui vẻ quá như vậy?

Trương Nhụy mỉm cười hỏi.

Trương Nhụy vừa vào cửa liền hấp dẫn các ánh mắt của mấy gã đàn ông, nàng đến đây là vừa vặn lúc cơ quan tan tầm, một thân màu đen bộ đồng phục công sở, thoạt nhìn trang trọng mà hào phóng, mái tóc búi lên thật cao, khiến cho khuôn mặt mỹ nhân tươi cười biểu hiện rỏ ra tại trước mặt của mọi người, nàng vóc người thanh mảnh, thân thể linh lung hấp dẫn, bộ váy áo màu đen làm nổi bật làn da trắng như ngọc, lại tăng thêm mấy phần nữ tính thành thục quyến rũ xinh đẹp.

Dưới cái cổ cao, một đôi bầu vú đầy đặn rắn chắc như ngọn núi, kiêu ngạo đứng vững, phập phồng theo hời thở, khiến người sẽ không tự chủ được ánh mắt mà dừng lại ở phía trước ngực mà dò xét ngắm nhìn..

Mỹ nhân lại có cái eo nhỏ nhắn dịu dàng, không thể nghi ngờ đó cực phẩm, tuy bị màu đen cái áo che kín, nhưng lại không tí ti ảnh hưởng đến mọi người cảm thụ bên trong đường cong mềm mại nhẵn nhụi đến chừng nào, Trương Nhụy đánh động lòng người tới cực điểm dáng người của nàng.

Xuống chút nữa, là một cặp đùi đẹp được bộ váy màu đen thật chặc bao vây lại, đùi ngọc phảng phất không cam lòng bị màu đen cái váy trói buộc lại, như đang cố gắng giãy dụa lấy, bởi vì như vậy nên làn váy dán dính thật chặc trên cặp đùi thon dài, toàn bộ hình dáng tận tình triển hiện lộ ra sự co dãn mười phần.

Đinh Nhị Cẩu vừa rồi nhìn thấy người đàn bà này đã có cảm giác người này là không phải tầm thường, nhất là mối quan hệ cùng với Thành Công, nhưng chỉ không biết Thành Công khi mời khách thì hay mang theo người đàn bà này đến hay sao, tại vì đây là lần thứ hai hắn nhìn thấy người đàn bà này rồi.

– Giám đốc đài truyền hình đến rồi, chúng ta đang thảo luận đề tài về chủ tịch Đinh làm thế nào để lấy lòng các cô gái trẻ nhanh lạ vậy, để mọi người học theo hắn đây này.

Thành Công dẫn đầu nói, hai gã đàn ông còn lại ngoại trừ Đinh Nhị Cẩu cũng muốn chào hỏi cùng Trương Nhụy, nhưng dù sao Thành Công mới là địa chủ, hơn nữa đây là khách mời của Thành Công, những người khác cũng không tiện xen vào, còn riêng Đinh Nhị Cẩu thì là càng muốn ít xuất hiện trước mặt người, đặc biệt là lần này bị ủy ban kỷ luật thanh tra mời đi, hắn đã ý thức được tầm quan trọng của sự tự do, cho nên tâm tính đã dần dần phát sinh biến hóa rất nhiều.

– Chủ tịch Đinh? Người ta là tuổi trẻ soái ca, nếu không lấy lòng các cô gái, thì các cô gái trẻ đẹp cũng tìm đến cậu ấy, không giống như các người, đều là lớn tuổi rồi, ai sẽ đi theo các người, học cũng vô dụng mà thôi.

Trương Nhụy ngược lại là ngoài dự đoán của mọi người, lại đứng về phía của Đinh Nhị Cẩu, nói ra lời này khiến người khác cười xấu hổ không thôi, nhưng Đinh Nhị Cẩu thì tính cảnh giác lại tăng cao hơn nhiều.

– Nhị Cẩu, cậu nghe chưa? Chị Trương Nhụy chuyên ngành nghệ thuật, chị ấy không có thường xuyên khen người đâu..

Kha tử hoa cười nói.

– Nhị Cẩu?

Trương Nhụy không hiểu nên nhìn Kha Tử Hoa.

– À… ngoại hiệu của em là Đinh Nhị Cẩu, này lão Kha, lão không chà đạp tôi thì buồn chết à, coi chừng có ngày tôi đem lão biến thành thành hoạn quan đấy.

Đinh Nhị Cẩu cầm một đôi đũa lên hướng về Kha Tử Hoa ném đi.

– Ha ha… khoan hãy nói, ngoại hiệu của cậu rất là khác biệt, chỉ là không biết rõ làm sao lại có cái tên như vậy, chị thấy giống như trở lại cái thời ngày xưa cũ lâu rồi, khi đó hình như những cái tên dân gian như thế này tương đối nhiều.

Trương Nhụy cười rộ lên run rẩy hết cả người, đúng lúc này điện thoại di động của Thành Công reo, hắn cầm lên đi ra ngoài sảnh Thái Sơn, trước khi đi ra ngoài dặn dò cho Kha Tử Hoa sắp xếp mang thức ăn lên.

Không có người chú ý tới Thành Công lúc trước khi ra cửa, hắn hướng phía Trương Nhụy đưa mắt liếc qua ra ý, qua chừng 5 phút sau, Trương Nhụy lấy từ trong túi xách ra mấy tờ khăn giấy, cũng đi ra ngoài, là người đàn ông nào cũng biết khi người phụ nữ muốn đi nhà vệ sinh nhất định là mang theo giấy đấy, cho nên đều nhìn nhau cười cười, ngầm hiểu lẫn nhau.

Nhưng Trương Nhụy sau khi ra cửa, không có đi WC toa-lét, mà là bước vào thang máy, bấm lầu tầng mười một, toàn bộ tầng mười một không có sắp xếp bất kỳ gian phòng nào, đây là nơi làm việc Thành Công, tuy nhiên hắn ở chỗ này cũng không có bao nhiêu thời gian, nhưng kẻ có tiền luôn an bài cho mình không gian riêng tư rất là thoải mái, bởi vì nơi này là khu vực mà hắn thả lòng thư giãn …

Danh sách chương (195 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195