Chinh phục gái đẹp - Chương 3 - Dịch giả Meode

Phần 40
Chương 3 – Phần 40

Đinh Nhị Cẩu mấy ngày nay rỗi rãnh, nhiệm vụ chủ yếu là dụ dỗ đem Phương Lệ Hồng đến nhà của Vương Gia Sơn, khi đến nơi, Phương Lệ Hồng có cảm giác như mình đã bị lừa, đây là một khu vực nông thôn quê mùa hẻo lánh, tuy cô cũng xuất thân từ một cô bé ở nông thôn, nhưng đã có thói quen nhìn trong bệnh viện, cô thật sự là không cách nào tưởng tượng được nơi đây là một phòng khám chữa bệnh.

– Chủ nhiệm Đinh, nơi này là chỗ ở của vị… thần y mà anh nói?.

– Ưm…đừng nói nhảm nữa.. ông nội…ông nội ra nhìn cháu dẫn theo ai đây này?

Đinh Nhị Cẩu vừa xuống xe, mua theo nhiều loại đồ dùng sinh hoạt hàng ngày, cùng Phương Lệ Hồng tiến vào cái sân nhỏ.

– Ai ôi!!! Thằng ranh con, ông tưởng cháu quên mất ta rồi chứ … ơ kìa, cô gái này là ai vậy?

Ông lão lúc này mới để ý đến đứng ở bên cạnh Đinh Nhị Cẩu là Phương Lệ Hồng.

– Ơ… à ông nôi là như vầy… cô ấy là….

– Khỏi nói… ông cũng biết rồi, cháu không cần giải thích, bạn gái đúng không? Ông nói rồi mà, cháu tranh thủ thời gian kết hôn đi, khi cháu có em bé, cũng đáng để cho ông sống lâu thêm vài năm..

– Ai ai … từ từ cháu cho ông biết, không phải là bạn gái của cháu, đây là cháu tìm cho ông một người học trò..

– Học trò? Ông lúc nào nói muốn thu học trò vậy hả?

Lão già ngơ ngác chẳng hiểu gì cả, nhưng xem kiểu nói của Đinh Nhị Cẩu không giống là đùa giỡn.

– Ông nội, là như vầy, cô này chính là bác sĩ Phương, tốt nghiệp đại học y khoa tỉnh Trung Nam, bây giờ đang công tác ở huyện chúng ta, cách đây mấy ngày, cháu có việc cần tìm bác sĩ Phương, trong lúc vô tình có nhắc tới về vấn đề y thuật, cháu liền kể về tài năng của ông nội cho bác sĩ Phương nghe, ông nội đoán xem, bác sĩ Phương nghe xong liền cao hứng nói muốn tới xin gặp vị thế ngoại cao nhân này, cháu không có cách nào khác, nên mới dẫn bác sĩ Phương tới đây.

Đinh Nhị Cẩu đưa mắt liếc qua Phương Lệ Hồng một cái ra ý, Phương Lệ Hồng thật ra lúc này không muốn phối hợp với hắn, nhưng khi nghĩ đến Đinh Nhị Cẩu cam đoan giải quyết cho cô sẽ ở lại côn tác ở bệnh viện huyện, vì vậy cố gắng khuôn mặt tươi cười:

– Ông ơi.. đây là một ít hoa quả, cháu xin gửi biếu đến ông.

Phương Lệ Hồng đưa một giỏ trái cây về phía Vương Gia Sơn, ông đành cầm lấy, Đinh Nhị Cẩu nói mấy câu làm Vương Gia Sơn có điểm chóng mặt, lại còn Phương Lệ Hồng tận lực biểu thị, làm cho Vương Gia Sơn một thầy thuốc đông y miệt vườn rốt cục có chút lâng lâng vì hãnh diện rồi.

Thích lên mặt dạy đời là bản tính của mỗi con người, lúc mới bắt đầu Vương Gia Sơn vẫn nghĩ đến Phương Lệ Hồng đang làm bác sĩ ở bệnh viện huyện, cho nên trong lúc nói chuyện vẫn còn tương đối khách sáo dè dặt, nhưng về sau, ông phát hiện cô bác sĩ này cách trả lời xử lý các ca bệnh cũng không có kinh nghiệm thông thạo gì hết, điều này làm Vương Gia Sơn có lòng tự tin vào tài năng y thuật của mình hơn hẳn cô bác sĩ này rất nhiều, ông bắt đầu huyên thuyên cùng Phương Lệ Hồng nghiên cứu thảo luận, nói chuyện với Phương Lệ Hồng ông tiết kiệm sức lực hơn nhiều so với trao đổi với một thằng thường dân như Đinh Nhị Cẩu chẳng biết cóc khô gì về y học hết cả, vì vậy ông quyết định nhận lấy cô gái này làm học trò, Đinh Nhị Cẩu lúc này tạm thời sếp xó qua một bên rồi, dạy cho thằng tiểu tử này thì ba bữa đực một bữa cái, trong lúc Vương Gia Sơn có cảm giác thời gian của mình còn không nhiều lắm, vẫn còn một số phương thức bí quyết trị bệnh cứu người đặc biệt tâm đắc nằm giấu ở trong đầu mình chưa biết truyền dạy cho ai, mỗi lần nhớ đến chuyện này, ông cảm thán thời gian không có đợi người.

Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Vương Gia Sơn tiếp tục tiến hành truyền đạo thụ nghiệp đối với Phương Lệ Hồng, thì Đinh Nhị Cẩu bị Trọng Hải gọi qua điện thoại bảo là về gấp ủy ban huyện.

– Chị Giai Giai xảy ra chuyện gì vậy? Em thấy hình như lãnh đạo đang lo lắng đến vấn đề gì đấy.

Đinh Nhị Cẩu vừa lái xe vừa gọi điện thoại cho Hồ Giai Giai.

– Đinh Trường Sinh, em chạy đâu mất vậy, xảy ra chuyện lớn, em không biết à ?

– Xảy ra chuyện gì?

– Tôn Quốc Cường ngày hôm qua bị ủy ban thanh tra kỷ luật dẫn giải đi, nhưng đến tối thì chết mất rồi, hiện tại lãnh đạo trong huyện đều đỏ mặt, ngày hôm qua bí thư kỷ ủy vừa mới tổ chức buổi họp, cũng trong ngày hôm qua thì Tôn Quốc Cường bị triệu tập, một đêm trôi qua, hắn bỗng dưng lăn ra chết rồi, em nghĩ xem chuyện này, lãnh đạo trong huyện biết ăn nói ra làm sao đây? Trở về gấp đi, lãnh đạo cũng đang rất vội vã đây này.

Hồ Giai Giai nói sơ qua câu chuyện cho hắn biết, Đinh Nhị Cẩu giật mình cả kinh, Tôn Quốc Cường bị điều tra, hắn không biết, Tôn Quốc Cường chết hắn cũng không biết, làm một thư ký cho lãnh đạo, như thế này là không ổn rồi, chẳng biết mình bị mê muội cái gì mà ngơ ngác đến như vậy.

Tôn Quốc Cường suốt ngày hôm qua bị tra hỏi liên tục, nhưng dù dùng đủ mọi cách, Tôn Quốc Cường vẫn không mở miệng khai ra một câu, giống như là không có gì để mà nói, vậy mà đến tối hôm qua nhân viên ca trực vừa xuống thay ca tầm mười phút, Tôn Quốc Cường đã bị chết ở trong nhà vệ sinh, trên cổ còn hằn dấu dây giày ghìm chết, cả người co rúc nằm ở phía dưới bồn rửa tay..

Dương Đại Chí đã không nhớ nổi mình đã làm vỡ hết bao nhiêu tách trà rồi.

– Mấy người các ngươi, hãy suy nghĩ cho thật kỹ, Tôn Quốc Cường trước khi chết, có dấu hiệu gì bất thường không ? Còn nữa, ai cùng hắn nói chuyện? Mỗi một chi tiết nhỏ đều không thể bỏ qua, việc này nhất định phải tra xét rõ ràng, nếu không thì các ngươi cũng xin nghỉ làm đi là vừa.

Trọng Hải giống như là pho tượng đứng nhìn về phía trước, như là nhìn ngắm xem phong cảnh bên ngoài, bộ dạng cứ như vậy tầm 10 phút, Đinh Nhị Cẩu thấy bô điệu Trọng Hải như thế, cũng không dám sờ vào dính lây rủi ro, vì vậy hắn cung im lặng đứng ở bên bàn làm việc Trọng Hải, kiên nhẫn chờ đợi lãnh đạo thức tỉnh…

– Không thể tưởng tượng được chuyện như thế bọn chúng cũng dám làm, trước đây tôi từng nghĩ khi nào có vị trí để trống ở trấn Độc Sơn, sẽ đưa cậu lấp vào, nhưng thật sự là trấn này quá thâm trầm, nguy hiểm, cậu thì cũng không phải là siêu nhân, bây giờ lại xảy ra chuyện Tôn Quốc Cường như vậy, tôi lại lo lắng đưa cậu lên đẩy vào chỗ hắc ám sợ chịu không nỗi, Trường Sinh, cậu có ý kiến gì không?

– Dạ.. em toàn bộ nghe theo sự sắp xếp của lãnh đạo, dù sao em cũng muốn đi ra bên ngoài rèn luyện thêm một chút, như vậy thì mới có thể đuổi kịp theo bước chân của lãnh đạo mà.

Đinh Nhị Cẩu làm thư ký trong thời gian vừa qua, dĩ nhiên học được nghe câu nói mà đoán ý người, nếu Trọng Hải không muốn để cho hắn đi, căn bản cũng không có cần đem chuyện này trưng cầu ý kiến của hắn, chẳng qua lúc này Trọng Hải hơi có chút do dự, nguyên nhân là thấy trước mắt Tôn Quốc Cường chết bất đắc kỳ tử, có thể thấy được Trọng Hải đối với Đinh Nhị Cẩu vẫn là có trách nhiệm quan tâm, cho nên Trọng Hải mới có câu hỏi này với hắn.

Khi lãnh đạo còn do dự, chẳng khác nào là muốn chính mình tự nói ra, kỳ thật trong nội tâm hắn hận không thể mắng tổ tông tám đời của Trọng Hải, ai bày cho ông đưa tôi đi rèn luyện như vậy chứ..

Dù sao thì Đinh Nhị Cẩu cũng phải nói trái ngược với suy nghĩ của mình, nghe hắn nói như vậy, thì Trọng Hải thấy trong lòng khá nhẹ nhàng, đã giảm bớt loại này áo lực khi đưa hắn vào chốn hiểm địa.

– Thế nào, nghĩ như vậy rồi có tiếp tục đi không?

– Vâng… phải đi, chủ yếu là lâu nay theo lãnh đạo trên học được một số điều mà chưa có cơ hội thực chiến, lúc này cũng muốn tìm một chỗ thử sức xem.. ha ha lãnh đạo, nhưng em cũng không phải muốn rời xa lãnh đạo vì sợ để lãnh đạo phải xoay sở một mình ah…

Danh sách chương (195 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195