Chinh phục gái đẹp - Chương 3 - Dịch giả Meode

Phần 66
Chương 3 – Phần 66

Vương Kiến Quốc vừa vào trong, thì đúng lúc này một người đàn bà đi đến.

Người đàn bà này, ước chừng 27-28 tuổi, thân cao ước chừng 1,60m, mái tóc dài buông xoã tung bay, khiến cho cô thoạt nhìn tràn đầy một loại khí tức thiếu phụ mê người, trên mặt đẹp tuyết trắng, một đôi ngập nước mắt to, khi đôi mắt chuyển động, khiến cho mỗi người đàn ông đều cứ nghĩ là thiếu phụ này đang nhìn mình, cái miệng nhỏ nhắn, cao cao cái mũi, mặt trái xoan, lông mày lá liễu, ngũ quan trên khuôn mặt phối hợp cùng một chỗ, càng làm cho thiếu phụ gia tăng thêm vài phần vũ mị….

– Cha, đó là ai vậy?

Người đàn bà nhỏ giọng hỏi.

– Đó là chủ tịch trấn mới nhậm chức, đêm nay làm chút thức ăn ngon, cha cùng hắn đi câu cá, Gia Bình vẫn chưa về nhà sao?

Vương Kiến Quốc mặt trầm xuống hỏi.

– Cha, đây là nhà của hắn, hắn là con của cha, cha cũng không quản được thì con đây có ăn thua gì chứ.

– Ai.. thật là nghiệp chướng, cha muốn ăn cơm cùng chủ tịch Đinh, con tiếp đãi hắn phụ cha nhé?

– Cha, không phải là con không nghe lời cha, nhưng con cứ làm như vậy trong lúc không có Gia Bình ở nhà, cha không biết bên ngoài mọi người nói đồn đoán nói xấu sau lưng con là người đàn bà dâm đảng như thế nào đâu, làm con xấu hổ không dám bước ra khỏi cửa. – người đàn bà mặt đỏ lên nhỏ giọng kháng nghị nói.

– Hừ..quản làm gì những mụ đàn bà lắm chuyện đó chứ, chẳng qua là bọn họ ganh ghét con tôi, nếu không phải là nhờ mẹ và con, nhà của chúng ta có thể ở thôn này hoành hành nhiều năm như vậy sao? Còn thằng Gia Bình súc sinh kia, chỉ biết ăn uống chơi gái đánh bạc, sớm muốn gì cha cũng đập chết, hắn còn dám ghét bỏ con sao.

Vương Kiến Quốc thở phì phò nói.

– Thế nhưng mà… Tôn Quốc Cường vừa mới chết, còn có người tài xế cũ của ông ta cũng tới đây, nếu chuyện này lại lọt vào lổ tai của những người nhiều chuyện, cái trấn nhỏ này ai cũng biết thì câu chuyện còn tồi tệ hơn.

Người đàn bà lo lắng nói, nhưng khi cô liếc nhìn ra ngoài sân, thì thấy Đinh Nhị Cẩu tuổi trẻ cao ráo rắn rỏi đẹp trai, bên dưới cái âm hộ chợt hơi nóng lên, chồng của mình quanh năm suốt tháng không về nhà, từ khi bị mình cha chồng tác hợp đem thân xác dâng lên cho chủ tịch trấn Tôn Quốc Cường, ông ta cứ vài ngày thì đến đây ngủ qua đêm, sau này sự việc đã bị truyền ra ngoài, nhưng nhờ cha chồng là bí thư chi bộ đảng kiêm chủ nhiệm thôn nên mới đứng được vững vàng, trước khi cô gả đến nơi đây thì đã nghe nói mẹ chồng cũng đã từng dâng hiến thân xác cho các cán bộ trên trấn, nhưng mẹ chồng đã qua đời nhiều năm rồi, chồng của mình là Vương Gia Bình cũng bởi vì chính cha ruột ham mê bảo vệ chức quan mà có hành vi không biết xấu hổ, nên mới bỏ nhà ra đi, tự sa ngã trụy lạc bên ngoài.

– Không có việc gì mà cha còn chưa từng gặp qua, thôi nếu không có chó thì bắt mèo, bất quá con nói cũng đúng, như vậy đi, ngươi đi đến trong thôn, hỏi Vương Liễu có nguyện ý không, cho nhiều tiền một chút là được, tiêu ít tiền cũng không sao đâu, quan trọng nhất là cha muốn đem người chủ tịch trấn này lung lạc, vì cha đã cũng đã nhìn ra, Tôn Quốc Cường vừa chết, trên thị trấn tình hình có chút lộn xộn, nhân tâm tản mát, bí thư Trương Nguyên Phòng sợ là cũng tránh không khỏi họa, cho nên chủ tịch trấn này rất trọng yếu…

– Cha, Ngô Nguyệt Anh kết hôn không lâu, con sợ cô ấy không có chịu đi qua đâu ….

– Con cứ đi hỏi thử rồi nói sau, cứ nói cho Ngô Nguyệt Anh biết là đề nghị của cha, với lại Vương Triều chồng cô ấy không phải là qua Tết sẽ đi Thẩm Quyến làm sao ? Chuyến đi này phải một năm mới về, cô ấy ở trong nhà có thể chịu đựng mòn mỏi tịch mịch một mình bao lâu? Chủ tịch Đinh với tướng tá bộ dáng này, Ngô Nguyệt Anh đâu có thua lỗ gì đâu.

– Được rồi, để con thử xem.

Người đàn bà đáp ứng nói.

Thiếu phụ này tên Dương Tỷ Yên là con dâu của Vương Kiến Quốc, có thể nói cô do chính cha chồng một tay đào tạo nên, hiện tại cũng là một đóa kỳ hoa ở thôn Hoàng Thủy Loan, bất quá cô không phải là người ai cũng có thể chọt được dương vật vào âm đạo của mình, tại trên thị trấn, ngoại trừ chủ tịch Tôn Quốc Cường đã mất, cô ngược lại là với các người đàn ông khác thì không có quan hệ gì cả, Vương Kiến Quốc tuy hỗn đãn, dùng đứa con dâu của mình mang đi đổi lấy quan chức, nhưng ông ta thì không háo sắc, cũng xem như là lão quan tốt.

Tài xế Kim Minh Hà đi theo Tôn Quốc Cường đã nhiều năm, thượng bất chính, hạ tắc loạn, cho nên khi Tôn Quốc Cường đang bận việc dùng dương vật đâm thọc vào cái âm đạo của con dâu Vương Kiến Quốc tại chính nhà của lão, thì tài xế Kim Minh Hà cũng không có nhàn rỗi, qua sự giới thiệu của Vương Kiến Quốc, ông ta cũng nhận thức được một người đàn bà góa phụ ở trong thôn, thường xuyên qua lại quấn quít lấy nhau, cho nên khi ông nghe được Đinh Nhị Cẩu nói chở đi đến thôn Hoàng Thủy Loan, ông vừa nghĩ tới cái âm hộ nóng bỏng của người góa phụ chưa kịp chạm tay vào đã bài tiết ra chất lỏng rồi, dưới háng thiếu chút nữa thì nhất trụ kình thiên.

– Lão Kim, ông có đi câu cá cùng chúng tôi không?

Vương Kiến Quốc có ý hỏi;.

– Tôi không đi đâu, các người là lãnh đạo bàn công việc, tôi đi làm gì ? Tôi ở chỗ này uống trà, nếu câu được nhiều cá, gọi điện thoại cho tôi mang xe đến chở về.

Kim Minh Hà cười ha hả nói

Đinh Nhị Cẩu đương nhiên không biết những chuyện thâm cung bí sử ở nơi này, cho nên nếu đã tới đây, hắn cũng nên nghe những lời Vương Kiến Quốc nói, cán bộ dưới cơ sở phần đông không có bao nhiêu văn hóa, nhưng vì đó là những người trực tiếp làm việc với thôn dân, cán bộ ở trên xuống thì buộc phải liên hệ với bọn họ.

Tuy nói bọn họ không có bao nhiêu văn hóa, vẫn không thể tách rời với bọn họ được, tất cả các thông báo chỉ thị từ trên ủy ban trấn sẽ không thể nào truyền đạt tới lỗ tai dân chúng trong các thôn, có thể nói cán bộ thôn ở đất nước này là một giai tầng quan liêu khác, mặc dù cái giai tầng này không coi là gì cả, nhưng cái giai tầng này lại cực kỳ trọng yếu, ở trên trấn ai cũng ý thức được vấn đề này, cho nên thật sự nếu không chỉnh đốn đội ngũ cán bộ cấp thôn, thời gian trôi qua những dân chúng chân chính sẽ tách rời, cấp trên dù muốn có hổ trợ kinh tế cho cuộc sống dân chúng ở dưới thôn tốt hơn, cũng bị cán bộ cấp thôn này làm hòa thượng miệng méo niệm kinh lệch lạch bớt xén không đúng như ý định ban đầu.

Bờ bắc sông Hoàng Thủy đều thuộc về thôn Hoàng Thủy Loan, dưới bàn chân đất phù sa đạp lên xốp dày đặc, nhưng đáng tiếc là tại đây có rất nhiều cánh đồng đều mọc đầy cỏ dại.

Vương Kiến Quốc đi ở phía trước, ông thỉnh thoảng quay đầu đứng chờ Đinh Nhị Cẩu, vì hắn đang đi thì dừng lại, móc một một nắm đất xiết chặt trong tay sau đó thì buông thả đất ra …

– Lão bí thư, nếu để đất hoang tiếp tục như thế này thì không được, đất đai tốt nhấy đều của trấn Độc Sơn đều nằm ở thôn này, bác xem này, đất đai tốt như vậy mà lại bỏ hoang không phải chúng ta có mắt như mù sao?

– Chủ tịch Đinh, tôi đã nhìn ra, cậu đúng là là một cán bộ tốt, những thứ khác tôi không bàn đến, chỉ cần đi dọc theo con đường này, mà cậu một lát lại ngồi xổm xuống quan sát đất đai, tôi biết ngay đây là cậu không giả vờ cho có, chủ tịch Đinh … tôi cũng muốn đem đất đai này trồng trọt lắm chứ, nhưng sẽ là vô dụng nếu trồng gì chứ trồng hoa màu, có cho tiền cũng không có ai trồng.

– Bác nói vậy cũng đúng, dân chúng đã cả đời trồng hoa màu, nhưng vẫn không khá nỗi, bây giờ biết trồng cái gì để cải thiện cho tốt đây?

Trong quá trình câu cá, Đinh Nhị Cẩu đều lộ ra tâm sự nặng nề, Trọng Hải tín nhiệm hắn như vậy, phái hắn đến cái trấn Độc Sơn này đảm nhiệm chức vụ chủ tịch trấn, là vì trấn Độc Sơn không riêng gì có những mỏ than nhỏ, tại vì đất đai thì nhiều mà dùng cho sản xuất quá ít, đây mới là lý do trọng điểm toàn bộ trấn phát triển kinh tế không đi lên nỗi, mỏ than nhỏ phần lớn đều tập trung ở khu vực đồi núi, dân chúng tập trung làm mỏ than cũng đâu có bao nhiêu, như thế nào để cho dân chúng khá lên, cái này mới là điều căn bản.

Thế nhưng trong lúc Đinh Nhị Cẩu ngồi ở nơi này suy tư tìm cách tháo gỡ khó khăn cho dân thôn, hắn hoàn toàn không có ngờ đến, một cơn phong ba bão táp sắp đến, tuy sự tình không liên quan gì đến hắn, nhưng hắn cũng giống là chim trong lồng bị tai họa, khó tránh khỏi trận sóng to gió lớn này.

Danh sách chương (195 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195