Chinh phục gái đẹp - Chương 3 - Dịch giả Meode

Phần 140
Chương 3 – Phần 140

“Cộc…cộc… cộc…”

– Bà chủ Tạ có ở đây không? Đinh Nhị Cẩu đi vào lầu năm, gõ cửa văn phòng Tạ Phương Quỳnh.

– Bà chủ Tạ? Em muốn cho chị gặp ai vậy?

Chu Hồng Kỳ không hiểu hỏi

– Thấy người chị sẽ biết.

Đinh Nhị Cẩu ra vẻ thần bí nói ra.

– Ồ, tại sao là hai người, mau vào ngồi.

Một lát sau, ra mở cửa quả nhiên là Tạ Phương Quỳnh, sau khi vào cửa, nhìn thấy Lưu Hương Lê đã ở bên trong, ngược lại là làm cho Đinh Nhị Cẩu thật bất ngờ.

– Chị Hương Lê.. chị ở đây à?

Đinh Nhị Cẩu ngập ngùng nói ra.

– Đúng thế, chị là phía đối tác, chị không có ở đây bà chủ Tạ bịp tiền thì chị làm sao bây giờ …

– Đinh Trường Sinh nói bà thủ Tạ chính là bà à, đại tiểu thư Tạ gia không ở trên tỉnh phụ giúp công ty của nhà mình, mà lại chạy nơi này làm gì, một vùng dã ngoại hoang vu.

Chu Hồng Kỳ cùng Tạ Phương Quỳnh ở trên tỉnh đều là những con em cán bộ cao cấp trong vòng, cho nên thường xuyên rủ nhau đi ăn nhậu ở các quán bar, ngày đó Tạ Phương Quỳnh và Trọng Hải là đôi vợ chồng, còn chú Trọng Hải là Trọng Phong Dương và cha của Chu Hồng Kỳ tuy không là cùng một phe cánh, nhưng chuyện này không ảnh hưởng gì đến lứa con cái đồng trang lứa chơi chung, huống chi là nhà của bọn họ ở cùng một khu.

Nhìn thấy Chu Hồng Kỳ và Tạ Phương Quỳnh rất quen thuộc, vì vậy Lưu Hương Lê liền tự mình đi ra ngoài, còn Đinh Nhị Cẩu cũng là thức thời, theo đuôi Lưu Hương Lê cũng đi ra, hai người một trước một sau tiến vào bên cạnh phòng làm việc của Lưu Hương Lê.

– Chuyện kinh doanh ở đây chị cũng không có quan tâm bao nhiêu, chị tới nơi này chủ yếu là nghỉ ngơi, tại đây nhìn cảnh sắc chung quanh thật đẹp, ở chỗ này thật là ưa thích, sáng sớm nghe gà gáy mình rời giường, buổi tối còn có nghe một hai tiếng chó sủa, nhưng sau này đợi con đường này sau khi làm xong, tại nơi đây không muốn là sẽ thay đổi đến như thế nào đây.

– Thoạt nhìn qua bà có vẻ là thích nơi này. À.. thời gian trước trên mạng lưu truyền sôi sùng sục chuyện vợ chồng của bà, bộ hai người thật sự chia tay rồi à.

– Ừ.. chúng ta duyên phận đã hết, người ta cũng đã có con với người đàn bà khác rồi, bà nói thử xem, tui còn có thể mặt dạn mặt dày ở lại trên tỉnh sao? Cho nên, tranh thủ thời gian làm cái nhà hàng ở đây, coi như xong rồi, thôi không nói chuyện này, còn bà làm sao vậy, cả ngày lúc nào cũng vội vàng không thấy đến bóng dáng, vấn đề của hôn nhân của bà giải quyết sao rồi?

Tạ Phương Quỳnh rót cho Chu Hồng Kỳ chén nước hỏi.

– Giải quyết cái gì mà giải quyết, chuyện này vẫn không dễ..

– Giải quyết? Vậy gia đình bà ngắm đến công tử nhà nào vậy?

– Công tử? Hừ, thứ công tử kia muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu, nhưng tui không có thèm, hơn nữa bây giờ những thứ công tử ca này, nguyên một đám không say sưa suốt ngày thì cũng là cắn thuốc đấy, thân thể bạc nhược không ra hồn gì cả, đến lúc đó không thỏa mãn được mình thì biết tìm ai để nói rõ lý lẽ đây? Đi vụng trộm kiếm trai ở bên ngoài thì cũng không an toàn, cho nên chi bằng bây giờ một lần tìm gã nào cường tráng, một bước đúng chỗ, cho nên tui xuống nông thôn để tìm thử xem có hay không.

Chu Hồng Kỳ tùy tiện nói ra, cả người nằm trên ghế sa lon, đôi chân mang giày cứ như vậy tùy ý để lên trên bàn trà, lại đúng là điển hình chính là một quân nhân càn quấy bất cần đời

– Ha ha.. đến nông thôn tìm trai ? Bà cho rằng đây là vùng đất để bà đi săn gà à?

– Hắc hắc, tui đã là tìm ra rồi, mới vừa rồi đây, như thế nào? Người này bà biết đấy.

– Cái gì tui biết? Ý bà là… là Đinh Trường Sinh?

– Đúng vậy… đúng vậy, tui nhận biết hắn từ lâu rồi, còn là huấn luyện viên của hắn, không nghĩ tới tên tiểu tử này, trong thời gian ngắn như vậy liền đã có tiền đồ, bây giờ còn làm chủ tịch trấn, so với hồi ấy còn làm viên cảnh sát thật đúng là không nhìn ra.

Chu Hồng Kỳ nói thản nhiên, hoàn toàn không có chú ý tới sắc mặt của Tạ Phương Quỳnh, vừa rồi cô cùng Lưu Hương Lê vẫn còn thương nghị như thế nào để cùng…giường với Đinh Nhị Cẩu, như thế nào bỗng dưng một chuyến trở mặt, Đinh Nhị Cẩu trở thành người có chủ rồi.

– Hồng Kỳ, bà đùa à? Hắn chỉ là một con dế nhũi, nhà họ Chu có thể đồng ý sao?

Tạ Phương Quỳnh hỏi dò.

– Tui thấy hắn cũng không có tệ, gia đình tui bây giờ nản đến mức không cần hỏi con cái nhà ai, cũng không hỏi xuất xứ thân thế như thế nào, chỉ cần là một thằng đàn ông còn sống là được rồi, cho nên tui có thể xách hắn về nhà là bọn họ liền đốt nhang ăn mừng tui hết ế rồi, làm gì mà có thời giờ chọn chọn, lựa lựa nữa.

Chu Hồng Kỳ thở dài, bất đắc dĩ nói.

Tạ Phương Quỳnh im lặng, lần này chơi lớn rồi, Lưu Hương Lê kia thì làm sao bây giờ? Mới vừa rồi còn tâm tâm niệm niệm, giờ đã thiên biến rồi, chuyện này có nên cho Lưu Hương Lê biết không đây? Lưu Hương Lê nếu biết thì sẽ có biết bao thương tâm a, Tạ Phương Quỳnh quả thực có chút đau đầu rồi.

Đinh Nhị Cẩu ngồi xuống trên ghế làm việc Lưu Hương Lê, đem Lưu Hương Lê ngồi ở trên đùi của mình, một tay cắm vào trong váy của cô, từ khi đi hợp tác cùng với Tạ Phương Quỳnh, cô càng ngày càng theo phong cách trên tỉnh rồi, hiện tại cũng thường xuyên đeo mắc cái váy ngắn.

Một bàn tay của Lưu Hương Lê nâng niu mặt của Đinh Nhị Cẩu, bất chợt lổ mũi chó của hắn thoáng cái phát hiện ra một cái mùi bên dưới của người đàn bà thoàng thoảng từ những ngón tay của Lưu Hương Lê phát ra, thì ra là 2 ngón tay của Lưu Hương Lê vừa rồi cắm vào bên trong âm đạo của Tạ Phương Quỳnh quấy phá, cái mùi dịch nhờn tiết ra còn đọng ở trên kẽ tay, rồi tiếp theo là Đinh Nhị Cẩu cùng Chu Hồng Kỳ, cho nên cô cũng chưa kịp lau chùi kỹ càng.

Hắn rút vội đầu ngón tay cũng đang đùa nghịch bên trong cái khe hở âm hộ của Lưu Hương Lê đưa lên chóp mũi của mình ngửi để so sánh, thật lạ kỳ, đúng là khác nhau, của Lưu Hương Lê từ đầu ngón tay của hắn thì cái mùi ngây ngây hăng hắc nhàn nhạt, cái mùi từ nơi kẻ tay của Lưu Hương Lê thì hăng gắt nồng đậm lộ rỏ, cái mùi là lạ này lại lập tức kích động trong tâm trí hắn ngay tức khắc, lẽ nào Lưu Hương Lê và Tạ Phương Quỳnh…đó là điều mà hắn đã từng nghi ngờ lâu nay qua thái độ cử chỉ thân thiết của hai người đàn bà này thật không tầm thường..

– Nhớ em không?

– Nhớ…

Lưu Hương Lê mỗi lần cùng Đinh Nhị Cẩu cùng một chỗ, lúc nào cũng giống như là lần đầu tiên gặp nhau vậy, luôn cực kỳ dễ dàng động tình, Đinh Nhị Cẩu còn chưa có sờ mó bao nhiêu, thì cô đã là nhuyễn như mì sợi, bên dưới cái âm đạo chất lỏng đã ri rỉ ra rồi.

– Nhớ ở chỗ nào..

– Chỗ nào cũng nhớ hết… đúng rồi, đi cùng với em là người phụ nữ nào vậy? Có phải là…

Danh sách chương (195 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195