Chinh phục gái đẹp - Chương 3 - Dịch giả Meode

Phần 182
Chương 3 – Phần 182

Từ khi tại trong phòng nghỉ nghe lén được chuyện Tần An Hạo cùng Uông Minh Kha nói chuyện, Giang Hàm Thiến mỗi lần nhìn thấy Uông Minh Kha, đã không còn có giống như những ngày trước nhiệt tình nữa, thay vào đó chỉ là lễ phép để ứng phó mà thôi, do là Đinh Nhị Cẩu dặn dò nàng rất kỹ, không nên biểu hiện bất cứ gi thay đổi bên ngoài, phải làm bộ như là cái gì cũng không có xảy ra, nói cách khác không được bứt dây động rừng.

– Tiểu Giang a, chị xem em trong khoảng thời gian này, ở chỗ của chị thực tập vô cùng tốt, về tri thức khắp mọi mặt cùng thực tế kết hợp cũng rất khá, em có nghĩ là muốn tăng thêm kiến thức của mình đối với những khoa ngành khác nữa không?

Uông Minh Kha cười tủm tỉm nói ra với Giang Hàm Thiến, nhưng loại nụ cười này dưới ánh mắt của Giang Hàm Thiến bây giờ xem ra, quả thực là so với hồ ly còn dọa người hơn.

– Chủ nhiệm Uông, chị nói vậy là có ý gì sao?

Giang Hàm Thiến rụt rè hỏi.

– Cô bé này, chị nói là để xem em có hứng thú hay không? Nếu được đi đến những khoa khác thực tập thêm qua, tăng cường thêm kinh nghiệm, nói như vậy, đối với em sau này hành nghề bác sĩ là rất có ích lợi đấy.

– Há, em còn tưởng rằng chị muốn đuổi em đi đấy, vậy em nên đi đến khoa nào thực tập vậy?

Giang Hàm Thiến nghĩ thầm, hồ ly rốt cuộc cũng lộ ra cái đuôi rồi, bác sĩ Uông Minh Kha quả nhiên là bất hảo, chỉ uổng công nàng mỗi lần về nhà đều mang đến cho Uông Minh Kha nhiều thuốc bổ quý báu, kết quả là đổi lấy là sự bán đứng, trong lòng của nàng tràn đầy oán giận.

– Đuổi em đi? Thật là …chị đây là vì muốn tốt cho em đấy, vậy em đi đến khoa hô hấp, chính là chỗ của giáo sư chủ nhiệm Tần đó, ông ấy còn thiếu một trợ lý, nếu được đi theo chủ nhiệm Tần thực tập, nói không chừng đến lúc đó chị tìm gặp ông ta, nói với ông ta giữ em lại công tác tại bệnh viện này, em cũng biết, muốn lưu ở lại cái bệnh viện Đệ Nhất Nhân Dân này không dễ dàng gì.

Uông Minh Kha trên mặt vẫn như trước nở nụ cười dường như vô hại, nhưng là trong nội tâm Giang Hàm Thiến cũng đã cảm thấy một mảnh lạnh buốt.

– Được a, vậy khi nào thì em đi?

– Ừ, càng sớm càng tốt, em cũng có người bạn kia, thân thích của hắn đang chờ làm giải phẫu, em nói cho hắn nhanh có quyết định, giáo sư Tần có khả năng qua mấy ngày nữa thì đi tham gia một cái hội nghị học thuật gì đó ở bên Mỹ, không biết đến lúc nào mới trở về, trong khi bệnh tình thì không được trễ nãi.

Uông Minh Kha rất quan tâm nói.

– Được, để em mau chóng thúc giục hắn.

– À.. đúng rồi, em đi hỏi giáo sư Tần, đi tham gia hội nghị sắp tới có muốn mang em đi theo không? Nếu có, thì phải mau đem làm thủ tục giấy tờ cho em, giáo sư Tần lớn tuổi rồi, đi trên đường có gì thì em cũng chiếu cố tốt cho ông ta.

Uông Minh Kha càng nói thì càng rõ ràng rồi, ám chỉ như vậy đã nói ra, điều này đối với một cô gái da mặt mỏng như Giang Hàm Thiến mà nói, thật đúng là một dạng trần trụi sỉ nhục.

– Ông chừng nào thì quay lại đây vậy ? Tui không chịu được nỗi nữa, người đàn bà này thật là táng tận lương tâm mà.

Đang lúc Đinh Nhị Cẩu cùng đoàn khảo sát ở thị trấn Lâm Sơn đi dạo,thì ở trong điện thoại Giang Hàm Thiến giận dữ hét to.

– Này….này.. đến cùng thì chuyện gì ? Chú ý một chút hình tượng được không?

– Không được.. tui nói cho ông biết, bác sĩ Uông Minh Kha hôm nay lại còn nói muốn tui đi làm phụ tá cho Tần An Hạo, còn nói để cho tui cùng với lão tham gia hội nghị, ông nói..ông nói đi.. đây là loại người gì, mà chuyện nào cũng làm được sao?

Giang Hàm Thiến thở hồng hộc quát loạn lên, nếu đúng lúc này Đinh Nhị Cẩu có ở bên cạnh nàng, nhất định là hắn sẽ mở rộng tầm mắt đấy, bởi vì Giang Hàm Thiến với đôi bầu vú đang phát dục dần dần trở nên thành thục, theo nàng thở mạnh, lúc lên lúc xuống, biên độ rất lớn, cũng may là ở trong nhà, nếu trên đường đi, nhất định sẽ dẫn phát đến tai nạn giao thông đấy.

– Uông Minh Kha thực nói như vậy à?

Đinh Nhị Cẩu biến sắc, xem ra sự tình có biến hóa nhanh, chẳng lẽ Tần An Hạo muốn chạy, không có khả năng đó, cho dù là muốn chạy, thì cũng phải an bài sắp xếp chứ, ít nhất cũng chuyển tài sản đi trước, nhưng mà ai biết được, nói không chừng đã sớm chuyển tài sản đã xong hết rồi, nhưng đến lúc gần đi, còn muốn lại mang đi một cái cô gái xinh đẹp, đó lại là Giang Hàm Thiến, lá gan lão này thật đúng là không nhỏ.

Thật ra là tại Giang Hàm Thiến cùng Đinh Nhị Cẩu đều suy nghĩ quá nhiều, còn chuyện Uông Minh Kha nói Tần An Hạo phải đi nước Mỹ họp, thật ra đó là giả dối chuyện không có thật, chẳng qua Uông Minh Kha vì muốn cho Đinh Nhị Cẩu có nhanh quyết định là muốn giải phẫu hay không cho Vương Gia Sơn.

– Ông đừng có chần chừ nữa, có quyết định mổ hay không thì nhanh lên, sợ là Tần An Hạo đi mất, dù sao tui cũng sẽ không quay về bệnh viện đó thực tập nữa, tui nói với cha của tui cha đổi qua một bệnh viện khác.

– Bà không cần thay đổi bệnh viện nào cả, tui rất nhanh đên tỉnh, đến lúc đó tui dọn dẹp chuyện này cho bà, cho nên bà không cần phải để ý đến, mà tui thấy bà cũng không cần phải thực tập làm thầy thuốc để làm gì, nhìn cái bộ dạng của bà như vậy, cũng không thích hợp để làm một bác sĩ trị liệu đâu.

– Này Đinh Nhị Cẩu, ông nói vậy là có ý gì ? Vì cái gì mà nói tui không thích hợp làm thầy thuốc?

– Há, ý tui không phải nói bà không thể làm bác sĩ, chỉ là cái tính tình của bà không thích hợp làm bác sĩ, động một chút thì không làm nữa, nếu có người đang lên bàn giải phẫu chuẩn bị mỗ, bà xem xét thấy không ổn, liền một tiếng không làm nữa, đem người ta ném đại tại trên bàn giải phẫu à.

– Ông vu oan..nói bậy với tui.

Giang Hàm Thiến lại thở hồng hộc nói.

– Được rồi …được rồi, tui đang cùng với một nhà đầu tư thương nhân Hồng Kông bàn về việc thành lập một xí nghiệp dược, nếu bà cảm thấy hứng thú, đến nơi đây làm phó giám đốc đi, thay tui nắm chắc thật tốt bí mật toa thuốc, chúng ta có thể cùng thương nhân Hồng Kông hợp tác, nhưng toa thuốc thành phần cùng liều lượng sử dụng thì tui muốn tự chúng ta phải nắm giữ, chúng ta là người một nhà, tui tin tưởng bà hơn người ngoài.

Đinh Nhị Cẩu nói có chút là tính toán, nhưng Giang Hàm Thiến lại thích nghe.

– Thật sự sao ? Ông có gạt tui không vậy?

– Hừ…chuyện này là đương nhiên rồi, chỉ là chưa có kết luận cuối cùng, như vậy đi, bà trước mắt quay trở lại trường học ở vài ngày, mấy ngày nữa tui đi đến tìm bà.

Đinh Nhị Cẩu nói ra, hắn lo lắng lúc chính mình hành động, Tần An Hạo chó cùng rứt giậu sẽ dùng thủ đoạn mạnh với Giang Hàm Thiến, đến lúc đó thì cái mất nhiều hơn cái được, hiện tại xem ra Giang Hàm Thiến còn ở tại trong bệnh viện đã không còn an toàn rồi, không nói đến Uông Minh Kha nội gian, vẻn vẹn chỉ cần một Tần An Hạo lão sắc quỷ này, Giang Hàm Thiến cũng không phải là đối thủ mà có thể đấu lại được đấy, xem ra chính mình phải lập tức xuất thủ ngay, hơn nữa bệnh tình của Vương Gia Sơn cũng không trễ nãi được nữa.

Giang Hàm Thiến đến gặp bác sĩ Uông Minh Kha xin nghỉ thực tập, khoan hãy nói chuyện khác, thật ra không có Giang Hàm Thiến tại bên cạnh nàng để thu thập chuyện này, Uông Minh Kha thật ra vẫn có cảm giác mừng thầm giùm cho cô gái này, nhưng tại vì bị Tần An Hạo sắp xếp, nàng không dám không nghe theo, cho nên dù không muốn, chẳng đặng đừng nàng mới đem Giang Hàm Thiến nộp ra cho Tần An Hạo, mấy năm này, nàng không biết đã đem bao nhiêu cô gái sinh viên thực tập từ trong tay mình giao cho Tần An Hạo, những cô gái kia hiện tại cũng có đã có người đang là đồng nghiệp của mình rồi, cũng có những cô gái được phân đến các bệnh viện khác, nhưng hầu như tất cả đều không ngoại lệ, vẫn cũng còn cùng với Tần An Hạo bảo trì mối quan hệ, trong này có bao nhiêu cô gái giống như mình đã có con với Tần An Hạo, nàng cũng không nắm rõ, với lại nàng cũng không dám hỏi.

Danh sách chương (195 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195