Chinh phục gái đẹp - Chương 3 - Dịch giả Meode

Phần 28
Chương 3 – Phần 28

Đinh Nhị Cẩu cũng biết là cô bác sĩ mới Phương Lệ Hồng còn ẩn núp phía sau trong phòng này, nhưng hắn cũng không muốn ra mặt khiến cho cô lâm vào tình thế khó xử, tuy hắn rất ghét hành động dùng quyền lợi mưu tư vừa rồi của Vương Thành Sơn, nhưng lúc này hắn lại nghĩ tới Hạ Hà Tuệ, qua chuyện này khiến cho trong lòng của hắn không thoải mái, tự nhiên lại phải so sánh cùng Vương Thành Sơn, phát hiện mình cùng Vương Thành Sơn cũng không có bao nhiêu chênh lệch, chính mình từ lúc nào bản thân cũng đã đổi thành dùng quyền lực để mưu đồ tư lợi như vậy.

Nhìn thấy Vương Thành Sơn đi ra ngoài tìm bác sĩ rồi, hắn tự tay lật qua hồ sơ trên bàn giấy, vừa xem hình thì Đinh Nhị Cẩu đã hiểu lý lịch sơ lược của cô gái xinh đẹp vừa rồi kia, cô gái học ở trường đại học y khoa tỉnh Trung Nam, liên thông thạc sĩ, nhìn thời gian trong hồ sơ lý lịch thì giống như là chuẩn bị tốt nghiệp tìm việc làm, trách không được Vương Thành Sơn một bộ ăn chắc cô gái này.

Lơ đãng nhìn qua góc khuất của chân bàn thì hắn phát hiện một cái quần lót mỏng màu đỏ booc-do cuộn nhỏ nằm lăn lóc ở đấy, đây chắc chắn là quần lót của Phương Lệ Hồng vừa rồi do vội vàng không kịp nhặt lấy, Đinh Nhị Cẩu cúi người cầm lên thì nhận thấy dưới đáy quần còn hơi ẩm có một vết nhơ dài màu trăng trắng, có vài sợi lông màu đen non mềm lộ liễu rời khỏi cái âm hộ bám theo quyện dính trên làn vải tơ quần lót, theo thói quen hắn cầm kê lên mũi ngửi, một mùi khai khai hòa lẫn hăng hăng của dịch nhờn tiết ra, do trãi qua một thời gian bị ủ nằm ở dưới sàn nhà nên đã chuyển hóa sang mùi chua chua hăng gắt nồng đậm bay xộc vào trong mũi, thuận tay hắn nhét cái quần lót vào trong túi quần.

Đúng lúc này Đinh Nhị Cẩu nghe thấy ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân rất nhỏ, Vương Thành Sơn dẫn theo ba người đi theo bước vào giới thiệu.

– Vị này chính là chủ nhiệm Đinh ở ủy ban huyện, vừa rồi tôi đã nói cho mọi người biết, chủ nhiệm Đinh… còn đây là trưởng khoa chuyên về tim mạch của bệnh viện tiến sĩ Hứa Tĩnh, còn đây là là trợ thủ của tiến sĩ Hứa Tĩnh, bác sĩ Lô Ngạn Đông, kế bên chính là y tá trưởng Quách Tiệp.

– Xin chào mọi người.

Ngược lại khi đối đãi lạnh nhạt với Vương Thành Sơn, Đinh Nhị Cẩu đối với những người vừa bước vào rất là tôn trọng, nguyên nhân chỉ có một, Vương Thành Sơn giỏi lắm là thứ bác sĩ học bổ túc rồi len lỏi vào hàng ngũ lãnh đạo, còn những người bác sĩ và y tá kia là người người tài chân chính được đào tạo bài bản chữa bệnh, không biết chừng ngày nào đó chính mình sẽ rơi vào trong tay những người này vì bệnh tật, cho nên vẫn là tốt nhất có tác phong vị nể bọn họ, nếu không đến lúc đó chết cũng không biết vì sao mà mình chết, cho nên ngàn vạn lần không nên đắc tội với bác sĩ .

Vị trưởng khoa tim mạch tiến sĩ Hứa Tĩnh là phụ nữ duy nhất ở trong căn phòng này cũng mặc cái áo váy đồng phục bác sĩ blouse trắng như Phương Lệ Hồng, chỉ có thêm cái áo khoác bên ngoài màu đen nổi bật trên nền cái áo váy blouse trắng, màu trắng bộ váy cũng giống như tầng thứ hai da thịt của cô đấy, dính sát dán trên thân người, khiến cho thân thể người tới mỹ diệu gợi cảm tràn đầy nữ tính thành thục phong tình, tận tình hiện ra ở trước mặt Đinh Nhị Cẩu, người đàn bà này tầm ngoài 35 tuổi, nhưng dáng người lại được bảo dưỡng phi thường tốt, mơi nên gầy thì gầy, nơi nên béo thì béo, chỗ nhô cao thì nhô cao, nên hãm sâu vào thì hảm sâu, dưới cổ áo trầm thấp màu đen cái áo khoác ngoài, một mảnh tuyết trắng da thịt bộ ngực chói mắt, làm cho người ta nhìn vào, trong lòng không khỏi có chút rung động.

Hình như là viện trưởng Vương cố ý thiết kế ánh đèn soi rọi từ tường phát sáng chiếu rợi từ sau lưng của những người đến làm việc trước bàn với ông ta, nên hiện tại, màu trắng cái áo blouse liền váy màu trắng của Hứa Tĩnh có chút dính sát tại trên cặp đùi, ẩn xuyên thấu qua màu trắng cái áo liền váy, khiến cho Đinh Nhị Cẩu có thể nguyên vẹn cảm giác được người đàn bà mới tới hai chân thon dài thẳng tắp cỡ nào rắn chắc.

Lơ đãng nhìn sang, Đinh Nhị Cẩu chứng kiến chỗ hai chân giao nhau một mảnh ánh sáng, mà đúng là cái ánh sáng này, khiến cho Đinh Nhị Cẩu không thể không tưởng tượng ra, ngoài thân thể mềm mạ, nơi cái mu âm hộ thần bí khu vực trọng yếu nhất có chút nhô cao ra .

Tà váy cái váy áo phủ gần tới đầu gối phía dưới, lộ ra một đôi bắp chân săn sắc rất tròn, lại khiến cho Đinh Nhị Cẩu suy nghĩ ảo tưởng một đôi bắp chân rất tròn mở rộng dạng ra…

Hứa Tĩnh thân cao ước chừng tầm 1m65, thuộc về loại hình nữ tính đầy đặn chứng kiến thân thể đẫy đà thành thục chín mọng của vị nữ tiến sĩ, Đinh Nhị Cẩu có chút ngây người lên, bởi vì Hứa Tĩnh đứng thẳng lên, lại khom người bắt tay với Đinh Nhị Cẩu, khiến cho đôi bầu vú đầy đặn tràn đầy co dãn cũng bởi vì ảnh hưởng của trọng lực, mà có chút rủ xuống, hai tòa ngọn núi no đủ tuyết trắng hình thành một khe rãnh sâu thâm thúy mê người hiện ra, đối với hết thảy, Hứa Tỉnh lại vô tư chưa phát giác ra điều gì…

Sau khi ngồi xuống hàn huyên, ngoại trừ đối với Hứa Tĩnh thì Đinh Nhị Cẩu khắc sâu ấn tượng dáng vẻ bên ngoài, đối với những khác người thì cũng không có ấn tượng gì cả, vì nữ tiến sĩ này có đặc điểm, từ lúc bắt đầu bước vào trong phòng, chưa từng gặp qua trên mặt cô lộ ra một nụ cười…

Bác sĩ Lô Ngạn Đông thì hai người cũng không có gì lời nói, ngược lại là Quách Tiệp vị y tá trưởng này, khi nghe giới thiệu Đinh Nhị Cẩu là phó chủ nhiệm văn phòng ủy ban, ông ta nịnh nọt nói chuyện tào lao không ít, mãi đến khi Vương Thành Sơn ho khan một tiếng, thì y tá trưởng Quách Tiệp mới liếc mắt ngừng miệng .

– Xong việc chưa? Tôi còn có nhiều người bệnh đang chờ .

Hứa Tĩnh lạnh như băng hỏi.

– Ưm… bác sĩ Hứa, đây là thái độ gì vậy? Trước mắt là nhiệm vụ chính trị cô có biết hay không?

Vương Thành Sơn đối với Hứa Tĩnh ở trước mặt khiêu khích rất bực bội, nhưng cũng không làm gì được, Hứa Tĩnh là người đàn bà mà viện trưởng Vương rất thèm thuồng nhưng chẳng dám đụng vào, cô là một tiến sĩ chuyên gia nổi tiếng tại bệnh viện huyện này, có một điều làm mọi người khó hiểu là cô cũng đã 40 tuổi như vậy rồi, cũng không kết hôn, cả ngày một người độc lai độc vãng, lời đồn người đàn bà xinh đẹp nhưng cứng rắn này là người lãnh cảm không biết là có đúng hay không.

– Ha ha, không sao … công việc đã nói xong hết rồi, các vị đi làm việc đi. – Đinh Nhị Cẩu vội vàng hoà giải .

Ba người đi rồi, Đinh Nhị Cẩu cũng đứng dậy cáo từ, trước khi đi, hắn chỉ bộ hồ sơ lý lịch của Phương Lệ Hồng, thuận miệng hỏi một câu:

– Viện trưởng Vương, cô gái này là ai vậy?

– À..chủ nhiệm Đinh, đây là một bác sĩ tập sự mới đến, có gì không vậy? Chủ nhiệm Đinh có quen với cô gái này à?

Vương Thành Sơn hai mắt tỏa sáng, ông không thiếu phụ nữ, hàng năm nữ y tá cùng bác sĩ đến bệnh viện thực tập khá nhiều, nhưng cơ hội để được bợ đỡ thì lại không nhiều, cho nên lúc này nghe Đinh Nhị Cẩu hỏi về Phương Lệ Hồng thì tâm tư dẫn mối lại nổi lên .

– Ưm.. chỉ là không nhớ nổi đã gặp nhau ở nơi nào rồi, có chút quen mặt, Viện trưởng Vương, nhớ việc này nhé ông quan tâm để ý một chút, tôi đi trước.

Đinh Nhị Cẩu giờ mới giơ tay bắt tay nhiệt tình cùng Vương Thành Sơn, điều này cũng khiến cho ông thụ có chút vui mừng cảm động, cái bắt tay này và trước đó hoàn toàn là hai cái thái độ khác nhau, lại khiến cho ông ta không khỏi băn khoăn về cái câu mà Đinh Nhị Cẩu nói “Việc này ông quan tâm…để ý.. ” rốt cuộc là ý muốn gì đây? Là chuyện ngày mai sắp xếp bác sĩ, hay là chuyện của Phương Lệ Hồng?

– Nhất định ..nhất định làm tốt, xin chào chủ nhiệm Đinh.

Vương Thành Sơn tiễn đưa Đinh Nhị Cẩu đưa ra tới tận cổng bệnh viện.

Danh sách chương (195 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195