Chinh phục gái đẹp - Chương 3 - Dịch giả Meode

Phần 178
Chương 3 – Phần 178

Lâm Xuân Hiểu tuy rất hài lòng về Đinh Nhị Cẩu, nhưng vẫn bị cách làm việc của Đinh Nhị Cẩu tiên trảm hậu tấu chọc giận, vì Lâm Xuân Hiểu không biết chuyện Đinh Nhị Cẩu thật sự là có thể đem mấy chục nhà đầu tư dụ dỗ đến thị trấn Lâm Sơn khảo sát, lúc mới bắt đầu Đinh Nhị Cẩu chỉ báo cáo qua là lên tỉnh thành nhìn xem có một hội nghị hiệp đàm chiêu thương, nhưng không ngờ rằng là lại có những nhà đầu tư đến thị trấn Lâm Sơn nhìn qua, mãi đến khi có một cuộc điện thoại mật báo thì mới biết được.

Hiện tại thư ký của Lâm Xuân Hiểu là La Hương Nguyệt, mặc dù nàng không có thể đi đến thị trấn Lâm Sơn làm thường vụ phó chủ tịch thị trấn như kế hoạch của Đinh Nhị Cẩu, nhưng Lâm Xuân Hiểu cũng nể mặt mũi La Gia Nghi, sẵn dịp mình cũng thiếu một thư ký, cho nên trực tiếp đem La Hương Nguyệt từ bên ủy ban huyện điều đi qua huyện ủy, trở thành người chuyên trách thư ký cho mình kiêm luôn phó chủ nhiệm văn phòng huyện ủy .

– Đinh Trường Sinh, em làm cái gì vậy, chuyện mấy nhà đầu tư đến khảo sát sao lại không báo cáo lên huyện?

La Hương Nguyệt ở trong điện thoại hỏi.

– Chị Hương Nguyệt à, có gì đâu chứ, những người này chỉ là đến xem qua cho biết mà thôi, còn chuyện có bỏ tiền ra đầu tư hay không thì chưa biết, khi nào họ có ý định bỏ tiền ra đầu tư, đến lúc đó em báo cáo cũng không muộn.

La Hương Nguyệt cũng không ngờ Đinh Nhị Cẩu lại còn có lí do thoái thác, nhưng hắn vừa nói như thế, La Hương Nguyệt cũng không có thể nói gì hơn .

– Vậy em báo cho bí thư Lâm biết đi, bí thư Lâm đang rất tức giận, em có biết hay không?

– Bí thư Lâm tức giận? Bí thư tức cái gì vậy? À mà không đúng … ai báo cho bí thư biết chuyện này vậy?

Đinh Nhị Cẩu hỏi ngược lại .

– Chuyện này chị cũng không biết, chị thấy em sau khi xong việc thì tốt nhất lên huyện một chuyến, ở trước mặt hướng bí thư Lâm bí thư giải trình, trước mắt chị thay nặt em che lấp tạm, nhưng nếu kéo dài thời gian thì chị cũng không thể nào cứu được em đấy.

– Được rồi.. cám ơn chị, ngày khác em nhất định xả thân tương báo.

Đinh Nhị Cẩu cũng không có coi chuyện này là quan trọng mà để trong lòng.

Đinh Nhị Cẩu trong lúc này suy nghĩ không thấu, rốt cuộc là ai mật báo, đúng ra thì cũng không tính là mật báo, bơỉ vì nhiều người như vậy đến thị trấn Lâm Sơn, thì có còn gì mà là bí mật đáng nói.

– Hương Nguyệt? Hắn nói như thế nào?

– Thưa bí thư, hắn nói hiện tại những người kia tới chỉ là đến xem thôi, không biết cuối cùng là có đầu tư hay không? Do đó hắn cảm thấy bí thư đang bề bộn nhiều việc, còn những nhà đầu tư kia không biết độ tin cậy đến đâu, mà chưa có gì đã vội vã báo cáo cho bí thư thì cũng không tốt, nếu đến lúc đó thực sự có người đồng ý đầu tư, thì báo cáo nhờ bí thư ra mặt cũng không muộn, thật sự là hắn rất xem trọng bí thư đấy.

– Hắn thực là nói như vậy?

– Vâng… đúng vậy, hắn còn nói, đợi khi các nhà đầu tư vừa rời khỏi , hắn lập tức đến huyện báo cáo tình huống khảo sát cho bí thư rỏ ràng, đồng thời nói sau một tiếng nữa sẽ gọi điện thoại cho em, hồi báo trước tiến độ khảo sát, em thấy, hắn vẫn rất sợ bí thư đấy.

– Hừ, sợ tôi? Tôi thì nhìn thấy hắn chỉ sợ cái mũ quan trên đầu bị lấy xuống mà thôi.

Lâm Xuân Hiểu tuy nhiên ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng đã giảm bớt cơn giận rất nhiều…

Đợi cho La Hương Nguyệt sau khi ra ngoài, Lâm Xuân Hiểu mới mỉm cười, nhớ đến Hạ Phi gọi cho mình cú điện thoại này, nàng thấy cái này thị trấn Lâm Sơn thật đúng là cây muốn lặng mà gió chẳng muốn ngừng, xem ra phe phái mâu thuẫn ở thị trấn Lâm Sơn cũng không có vì Khấu Đại Bằng ly khai mà có sự thay đổi nào đáng kể, bây giờ thì thế Tam quốc phân tranh rỏ rồi, khá thú vị đấy, Lâm Xuân Hiểu nhẹ nhẹ xoa cái mũi của mình thầm nghĩ.

Từ trên tỉnh thành có một chiếc xe chở khách chạy chậm rãi trên con đường tạm thời của công trình 1 xây dựng làm con đường mới.

Dựa theo bây giờ tiến độ, con đường quốc lộ mới sẽ dự tính thông xe trước tết nguyên đán năm nay…

– Ông Trần, như ông thấy đấy, tôi không có nói dối ông, đường cái này sau khi làm xong chính thì thị trấn Lâm Sơn sẽ kết nối với thành phố Giang Đô, thông đạo với QL 220, nếu nhà máy chế tạo linh kiện ô tô xây dựng tại đây, những thứ khác không nói, thì sau khi thành phẩm phương diện giao thông so với tại tỉnh thì tiện nghi hơn rất nhiều a.

Đinh Nhị Cẩu rất quan tâm đến Trần An Thái ông chủ này, tuy đến đây đến không ít ông chủ các xí nghiệp khác, nhưng Đinh Nhị Cẩu vẫn rất hứng thú với cái xưởng chế tạo linh kiện ô tô này.

– Nhưng tiền vận chuyển nguyên vật liệu về đây lại tốn kém lớn, chủ tịch Đinh, tại tỉnh thành các loại nguyên vật liệu có rất đầy đủ, nơi đó có nhiều xí nghiệp, về cơ bản nền móng thì đã chuẩn bị sẵn, nếu đến tại đây, tôi bây giờ vẫn còn phải chờ đợi, cậu nghĩ đi, nếu tôi muốn ở chỗ này xây dựng nhà máy, thời gian đầu tư còn chờ đợi rất lâu.

Đinh Nhị Cẩu nghe Trần An Thái nói, không chút nào nhìn ra là ông ta đến cùng là suy nghĩ như thế nào, chính bản thân hắn dù sao cũng không phải là một người buôn bán làm ăn.

Được rồi, ngươi đã nói không rỏ ràng ý mình, vậy thì không tốt rồi, ta cũng không cùng ngươi phải giải thích dài dòng nữa, tuy vậy hắn vẫn biểu lộ như cũ là cười híp mắt cùng với các thương nhân Hồng Kông chung quanh bàn về giao thông đi qua địa phương, nhưng bây giờ không hề có làm động tác chiêu thương nữa, bởi vì hắn phát hiện, hắn không thích hợp cùng những người này thương lượng.

Khi xe đến thôn Lê Viên thì ngừng lại, lúc này cũng sắp đến trưa rồi, vì vậy ăn cơm trưa tại đây, xong rồi buổi chiều lại tiếp tục tại đi chung quanh tham quan, cuối cùng thì đến khu vực Lão Ưng xem chiếc cầu lớn bắc qua, về sau theo đường cũ trở về, đưa mọi người trở về tỉnh thành.

Hắn quay lại nhà hàng của Tạ Phương Quỳnh, lên trên tàng 4 cao nhất đi tìm phòng của Lưu Hương Lê, đã nhiều ngày rồi chưa gặp nàng .

Thế nhưng mà không nghĩ tới, vừa đẩy cửa một cái, không có Lưu Hương Lê trong đó, ngược lại là bắt gặp Tạ Phương Quỳnh đang mặc cái áo ngủ mỏng dính như lá ve sầu tại trong phòng Lưu Hương Lê.

Trên người Tạ Phương Quỳnh cái áo lót ngực thật chặc bao vây lấy trên đôi bầu vú nẩy nở của của nàng, đem dáng người mạn diệu, tận tình hiện ra ở trước mặt của Đinh Nhị Cẩu dưới cái áo ngủ, thật là sinh động, một cái rảnh vú mê người có khả năng hấp dẫn tuyệt đại đa số ánh mắt của nam nhân, hai bầu vú tròn trịa chống đỡ lên, đang ở nơi đó tản ra hơi thở cám dỗ.

Hai cái đùi ngọc đầy đặn, mà giữa hai chân là cái quần lót màu trắng ngà nhỏ, dưới cái quần mỏng bao vây dưới, có vẻ đặc biệt đầy đặn, giống như bánh bao thịt to hở ra, khiến cho con mắt Đinh Nhị Cẩu, không khỏi nhiều hơn vài phần lửa nóng.

– Em không đi sai phòng nha, phòng làm việc của chị không phải là bên cạnh phòng này sao?

– Hừ…chị tới đây xem một chút không được à?

– Vâng..được, chị là bà chủ, tất cả ở đây đều là của chị, ai dám nói không được a.

Đinh Nhị Cẩu mỉm cười nói .

– Đinh Nhị Cẩu, chị phát hiện ra vì cái gì mỗi lần nhìn thấy chị, nói chuyện như là có gai, hình như là chị đắc tội với em thì phải?

– Hì..không có, chẳng qua là em có tâm tình không tốt.

Tạ Phương Quỳnh liếc mắt lườm hắn, cũng chẳng cần che đậy lại thân thể không được kín đáo lắm của mình, lại hỏi:

– Có chuyện gì sao? Trong công tác không thuận lợi à?

Tạ Phương Quỳnh quan tâm đến hắn, nguyên nhân là bởi vì Lưu Hương Lê…

Lòng hiếu kỳ là thiên tính của con người, cho nên cho dù trước kia tiếp xúc qua Đinh Nhị Cẩu bởi vì Trọng Hải, nhưng nàng cũng không có thân cận lắm do hắn là thư ký của Trọng Hải, nàng cho rằng hắn cùng với Trọng Hải cùng một khối nên hắn bị dính lây, nhưng thời gian dần trôi qua, theo Lưu Hương Lê bên tai nàng một mực nói Đinh Nhị Cẩu là một người đàn ông tốt, nghe mãi thì lòng hiếu kỳ của Tạ Phương Quỳnh về hắn, nàng cũng dần dần bị câu dẫn từ lúc nào.

– Thật ra cũng không có việc gì, mấy ngày hôm trước em có việc lên tỉnh, vừa vặn trong tỉnh mở một hội nghị hiệp đàm chiêu thương, mười mấy nhà đầu tư từ Hongkong bị em dẫn dụ đến đây xem hoàn cảnh đầu tư tại đây, nhưng em thì không biết cách nào cùng những nhà đầu tư này đàm phán ..

– Ha ha, chị cứ tưởng là chuyện gì, chỉ là chút chuyện nhỏ này, mà làm cho chủ tịch thị trấn khó ở? Thật là quá vô dụng..

– Hừ, em vô dụng? Nếu chị có thể đem trong những người này lưu lại được vài người chịu đầu tư, chị muốn gì em chiều đó, chị có bản lãnh này sao?

Đinh Nhị Cẩu sau này thì lại không thích tính tính của nàng, do là trước kia thì nàng bảo hắn làm gián điệp dò xét Trọng Hải, sau khi ly hôn thì lại luôn luôn cặp kê với Lưu Hương Lê, người đàn bà này thật là cứ làm cho hắn bị đau đầu.

– Thật không? Đây chính là em nói đấy.

– Đúng, chính là em nói, em là chủ tịch thị trấn, chẳng lẽ lời nói không có giá trị sao?

– Được, nhưng bất quá hiện nay tại đây chị là kẻ vô danh, chị phải dùng thân phận gì để giúp em chứ? Nếu không thì các nhà đầu tư họ cũng sẽ không tin chị đâu.

– Chị…chị thật sự là có biện pháp?

Đinh Nhị Cẩu hoài nghi nhìn Tạ Phương Quỳnh, rõ ràng là một bộ dạng không tin tưởng lắm.

– Này..đừng dùng ánh mắt như vậy với chị, hừ..hay là đang ngắm nhìn thân thể của chị đấy đồ sắc lang? Nói thật chị tốt xấu gì cũng là một thương gia thành công trên thường trường, chút chuyện nhỏ này mà làm khó chị sao? Chuột thì có cách nói của chuột, mèo có cách nói với mèo, em không phải là người bên trong, thì đương nhiên không biết nên làm như thế nào rồi, nhưng mà chị có một điều kiện.

Tạ Phương Quỳnh vẫn ung dung binh thản mặc cho da thịt mình lột liễu qua bộ quần áo bằng vải mỏng nhìn xem Đinh Nhị Cẩu, nàng đang đợi một cơ hội, một cơ hội trả thù Trọng Hải, chỉ là những người thân cận Trọng Hải thì đều cách quá xa, còn lần này, cuối cùng có thể tiếp xúc với kẻ rất gần gủi thân cận với Trọng Hải, nàng tin rằng, cho dù là Đinh Nhị Cẩu bây giờ không phải thư ký của Trọng Hải, giữa bọn họ vẫn còn mối quan hệ rất mật thiết.

– Nói đi, điều kiện gì?

Danh sách chương (195 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195