Chinh phục gái đẹp - Chương 3 - Dịch giả Meode

Phần 59
Chương 3 – Phần 59

– Tam Thiếu Gia, xin báo cáo một việc, con gái của Tôn Quốc Cường đã trở về, còn đi đến làm phòng việc của Đinh Trường Sinh, bất quá là ở trong đó không lâu, cậu xem việc này chúng ta nên làm cái gì bây giờ?

Trương Nguyên Phòng cầm điện thoại lên gọi cho Trịnh Tam Gia.

– Chuyện của Tôn Quốc Cường không phải là đã kết thúc rồi sao? Con gái của ông ta có trở về cũng đâu có tác dụng gì?

Trịnh Đoạn Cung đang tức giận, bởi vì hắn cũng vừa nghe thông tin chủ tịch tập đoàn mỏ than cũ Thời Thụ Kim đã cùng liên kết với Thành Công con của thường vụ phó chủ tịch thành phố Bạch Sơn sẽ khai phát mỏ than ở trấn Độc Sơn, điều này khiến cho hắn căm tức, Thời Thụ Kim này, đúng là dám làm.

– Tam Thiếu Gia, chuyện của Tôn Quốc Cường giải quyết xong, nhưng tôi lo lắng đưa con gái của ông ta sẽ quậy lại vụ án này, đến lúc đó nếu đem vụ án lật lại thì rất phiền toái, dù sao con gái của ông ta là sinh viên đại học, trình độ hiểu biết so với những người nông thôn trong nhà Tôn Quốc Cường ít học thức khác nhau, cô ta không có dễ bị lừa đâu.

– Vậy thì sao? Tự các ông xử lý đi.

– Nếu như Tam Thiếu Gia có thể tự mình cùng cô gái này nói chuyện có lẽ chiều hướng sẽ đơn giản dễ dàng hơn đấy.

Trương Nguyên Phòng cười hì hì nói.

Trịnh Tam Gia nghe được ý tứ trong lời nói của Trương Nguyên Phòng, không khỏi ngồi thẳng người:

– Nói đi, ông có ý gì?

– Như thế này, đứa con gái này, từ nhỏ đã thông minh lanh lợi, hơn nữa tướng mạo xinh đẹp hơn người, lại có văn hóa trình độ, không phải chúng ta có thể qua mặt được, cho nên cậu cứ khuyên bảo cô ấy, chuyện của cha cô ấy không phải là chuyện tốt, nói ra sẽ ảnh hưởng đến hình tượng sinh viên của cô ấy, cậu và cô ấy đều là người trẻ tuổi, đương nhiên sẽ dễ nói chuyện để mà thông cảm hơn, cậy xem có được không? Nếu có thể, thì tôi sẽ tìm cách cho người mang cô ấy đến cho cậu?

Trương Nguyên Phòng nói nghe qua rất là đàng hoàng, nhưng ý tứ thâm sâu trong này Trịnh Tam Gia rất rành mạch, sinh siên đại học, rất xinh đẹp, thông minh hơn người, bấy nhiêu đã khiến người ta cảm thấy huyết mạch bành trướng, nhưng có một vấn đề, Tôn Quốc Cường tốt xấu gì cũng đã từng là thủ hạ của mình, cũng vì chuyện của mình mà còn tự sát, bây giờ mình còn ra tay với con gái của ông ta, việc này quá là không có có đạo đức rồi, với lại sau này nếu có người khác biết được, về sau còn có ai sẽ dám cùng mình lăn lộn, Trương Nguyên Phòng lão già này, quả nhiên là cũng ác độc không kém gì ai.

– Lão Trương à, việc này không được, ông trước cứ khuyên nhủ cô ấy, nếu thật sự không được, lúc ấy tôi sẽ gặp cô ấy một chút.

Trịnh Tam Gia thuận miệng nói ra.

Lời này đúng ra là cự tuyệt, nhưng Trương Nguyên Phòng không có nghĩ tới phương diện này, ông còn tưởng rằng là Trịnh Tam Gia giả bộ sĩ diện hảo, vì vậy ông tự quyết định chủ ý, tối nay sẽ bắt Tôn Hải Anh đưa đi mang cho Trịnh Tam Gia, ông ta đương nhiên cũng thèm thuồng thân thể của Tôn Hải Anh, nhưng lại không dám, cho nên vẫn khuyến khích Trịnh Tam Gia làm chuyện này.

Phụ nữ… chỉ cần lên giường, trong lúc giao cấu chụp vài tấm hình, Trịnh Tam Gia lưu manh như vậy đối phó với Tôn Hải Anh một sinh viên chưa trãi đời thì dễ như trở bàn tay, nắm giữ được cô gái trẻ này trong tay, vụ án Tôn Quốc Cường sẽ không có người đào xới, sẽ an toàn choTrương Nguyên Phòng cùng mọi người, cho nên đây là nguyên nhân ông muốn Tôn Hải Anh lọt vào tay của Trịnh Tam Gia, trong lòng cũng biết là hung ác, dù nói thế nào thì Tôn Quốc Cường cũng là đồng liêu với ông, Tôn Hải Anh lại còn một mực gọi ông là bác Trương, nhưng vì an nguy sinh tử trước mặt, chuyện gì cũng đáng để làm, cho dù là bán đứng…

Thế nhưng khi phái người đi ra ngoài tìm Tôn Hải Anh thì không biết cô gái trẻ này đi nơi nào, trong nhà của cô cùng thân thích trong nhà đi tìm cũng không thấy bóng dáng ở đâu, lúc này trời đã tối rồi, Đinh Nhị Cẩu cùng Dương Hòa Bình và mấy người nhân viên trong văn phòng đảng bộ đang ăn cơm trong một quán nhỏ gần kề ủy ban trấn.

Tôn Hải Anh cũng không có đi đâu xa, cô chỉ là đi đến mộ phần của cha mình, ở nông thôn mộ địa đều là chôn tại phần đất trong nhà của mình, khi có người ở trong nhà gọi điện thoại cho biết là có người đến tìm cô, cô cảm thấy được chính mình hành động có chút lỗ mãng, nhưng theo một khía cạnh khác suy đoán của mình, cha mình không phải là tự sát, hoặc cho dù là tự sát cũng là bị ép buộc tự sát, nghĩ tới đây, cô không khỏi nghĩ, mình có đủ năng lực để đem vụ án này vạch trần sao?

Do vì chỉ có mình cô, cho nên Tôn Quốc Cường rất thương yêu, cô muốn gì ông ta cũng đáp ứng, sau này cũng không biết từ đâu, mấy năm gần đây cha mình hình như là có rất nhiều tiền, trước đây không lâu, còn có ý định đưa cô đi ra nước ngoài du học, nhưng không thể ngờ được mới trong thời gian ngắn hai cha con đã là âm dương xa cách.

Nghe nói ban kỷ luật thanh tra vừa đem cha mình mang đi, lập tức lại truyền tới tin tức cha đã tự sát, nếu cha mình không có vấn đề, làm sao lại tự sát? Nếu cha tự sát là vì che dấu điều gì? Hoặc là những người kia ép cho cha chết là vì để bảo vệ ai? Bây giờ biết tìm người giúp mình là ai đây này?

– Các người để cho tôi vào, tôi muốn đi tìm bác Trương…để cho ta đi vào …dựa vào cái gì mà không cho tôi vào đây?

Tôn Hải Anh đang đi tìm một người mà mình không nên tìm đến, nhưng bởi vì tại cái trấn này, ngoại trừ Trương Nguyên Phòng là đồng sự của cha cô, thì cô cũng không biết phải tìm đến ai khác, cho nên đợi khi trời tối xuống, cô đi tới ủy ban trấn, định tìm Trương Nguyên Phòng hỏi một chút tình huống của cha mình.

Thế nhưng đúng lúc này Trương Nguyên Phòng đã tan tầm về nhà, ông ta đã phái người đi ra ngoài tìm, nhưng chưa gặp được Tôn Hải Anh, nhưng vừa nghĩ tới cô chỉ là một cô gái mới lớn thì có thể đi đến nơi nào? Chắc là buổi tối sẽ quay trở về nhà, vì vậy ra lệnh cho những người kia mai phục tại phụ cận nhà cô, chỉ cần Tôn Hải Anh lộ diện một cái, lập tức lặng lẽ bắt đi.

Không ai nghĩ tới Tôn Hải Anh, lại quay ngược về trên ủy ban trấn, nhưng bảo vệ ngoài cổng đã bị trưởng ban Dương trách mắng máu chó phun đầy đầu nên cũng không dám nữa cho Tôn Hải Anh vào bên trong nữa, nhưng cô gái trẻ này dù sao cũng là con gái của chủ tịch trấn trước đây, tốt xấu gì cũng không phải là người xa lạ, nên baỏ vệ cổng thấy cô nói cần phải gặp Trương Nguyên Phòng, vì vậy thường tình gọi điện thoại báo cho Trương Nguyên Phòng, hỏi xem bí thư trấn ngày mai có thời gian hay không để tiếp kiến cô.

Một lát sau, bảo vệ cổng nói bí thư Trương một lát nữa sẽ tới gặp cô, bảo Tôn Hải Anh ở ngoài cổng chờ một lát, vẫn là như cũ không cho cô vào trong.

Tôn Hải Anh thật không ngờ, cô đang chờ người tới là Trương Nguyên Phòng, nhưng Trương Nguyên Phòng lại phái những tên côn đồ đi đến để bắt cô.

– Người đẹp, bí thư Trịnh phái tôi tới đón cô đấy, vì bí thư Trương uống rượu nhiều quá, không có đến được, để cho tôi qua tiếp cô.

Dưới ánh đèn lờ mờ, một tên côn đồ đến gần Tôn Hải Anh, nhưng Tôn Hải Anh dù sao cũng không phải là con nít, hơn nữa người này nhìn qua thấy không giống người tốt, nên cô liền hỏi:

– Bí thư Trương bảo ông tới, vậy có có cái gì bằng chứng không?

Vừa nói cô vừa lui về phía sau, lui đến cánh cửa lớn của ủy ban, bàn tay sau lưng nắm chặt bắt lấy lan can sắt, giây phút này cô rất là sợ hãi.

– Bằng chứng? Đây là bằng chứng.

Nói xong, hắn đưa tay chặn cô lại, từ trong bóng tối xuất hiện thêm 4, 5 thanh niên bước ra, mấy người cũng không nói chuyện, cứ thẳng đến hướng của Tôn Hải Anh mà đi, đúng vậy, mấy người này là người của Trương Nguyên Phòng phái đi bắt Tôn Hải Anh.

Danh sách chương (195 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195