Chinh phục gái đẹp - Chương 3 - Dịch giả Meode

Phần 112
Chương 3 – Phần 112

Đã muốn để cho Lâm Xuân Hiểu tranh một chuyến vị trí bí thư huyện ủy, như vậy thì Lâm Xuân Hiểu còn ở lại trong ban chuyên án đã là không còn thích hợp nữa, miễn cho đến lúc đó người ta nói là Lâm Xuân Hiểu là vì muốn làm bí thư huyện ủy mới mượn cơ hội đả kích bí thư Trịnh minh đường, vì vậy La Bàn Hạ sau khi ra khỏi văn phòng, thì đi thẳng đến vùng ngoại thành, nơi ban chuyên án đóng quân.

– Bí thư La, đã trễ thế như vậy, sao anh còn lại tới đây?

Lâm Xuân Hiểu vẫn còn đang cùng nói chuyện với Trịnh Minh Đường, hy vọng có thể đào ra được thêm nhiều người còn trong bóng tối ra, đem tham quan ô lại của Huyện Hải Dương quét sạch.

– Có chút việc, tương đối gấp, đến trưng cầu một chút ý kiến của cô.

La Bàn Hạ nói như vậy, Lâm Xuân Hiểu trong nội tâm khẽ giật mình, không biết là có chuyện gì…

– Bí thư La, anh cứ nói đi, việc gì thì em sẽ làm theo, xin mời uống nước.

– Được rồi, tôi không khát, vừa mới ở văn phòng bí thư thành ủy Đường Bính Khôn tưới đầy một bụng trà, ngồi xuống, chúng ta từ từ nói.

La Bàn Hạ chỉ chỉ cái ghế sa lon đối diện nói.

Trong mắt La Bàn Hạ, Lâm Xuân Hiểu là một người làm việc rất đạt yêu cầu của ủy ban kỷ luật thanh tra, chính mình mặc dù là hảo tâm, chỉ là không biết Lâm Xuân Hiểu có thể chịu rời khỏi công tác ủy ban thanh tra kỷ luật hay không, làm một người chủ quản ở cơ quan này, đến độ tuổi của Lâm Xuân Hiểu bây giờ mà lại chuyển qua công tác khác là tương đối khó khăn.

– Tiểu Lâm, tôi dự định cho cô tạm thời ly khai khỏi ban chuyên án, giao cho Lý Kế Ngũ tạm thời phụ trách.

– Bí thư La, vì cái gì? Là có người yêu cầu em tránh cuốn vào vụ án này sao?

– Không đúng… là như thế này, vừa rồi tôi đi tìm bí thư thành ủy Đường, đề cử cô đảm nhiệm chức vụ bí thư huyện ủy Huyện Hải Dương, tuy bí thư Đường chưa có chính thức tán thành, nhưng cũng không có cự tuyệt, vì thế tôi nghĩ cô có thể có cơ hội bước ra tranh một chuyến về vị trí này, nếu như vậy thì để cô ở lại ban chuyên án hiển nhiên là không thích hợp.

La Bàn Hạ vừa nói vừa nhìn Lâm Xuân Hiểu biểu lộ, không ngoài dự liệu, Lâm Xuân Hiểu kinh ngạc há to miệng, tuy chức vụ bí thư huyện ủy Huyện Hải Dương cùng với chức vụ của cô là một giám sát kiêm chủ nhiệm ủy ban thanh tra kỷ luật thành phố thì là tương đương với nhau, nhưng về nắm giữ tài nguyên thì kém hơn quá nhiều so với cái chức bí thư huyện ủy.

– Em đi làm bí thư huyện ủy? Không nên… không nên, em không làm được, từ khi tốt nghiệp chuyên ngành đến nay, em bắt đầu sự nghiệp là công tác ở ủy ban thanh tra kỷ luật, nào có đã làm những việc khác đâu này.

– Chưa làm qua, làm sao biết là làm không được? Tiểu Lâm, cô phải hiểu rõ ràng, công tác ủy ban thanh tra kỷ luật làm được, thì công việc hành chính địa phương càng có thể làm được rồi, đâu phải là dễ dàng tự nhiên có được chức vụ này, đây là một cái cơ hội, dù sao con đường công danh của ủy ban kỷ luật thanh tra quá chật, thứ nhất là có xuất sắc đến đâu cho đến khi về hưu vẫn còn là ở trong ủy ban kỷ luật thanh tra, thứ hai ủy ban kỷ luật thanh tra lại là một cơ quan luôn đắc tội với người, cho nên chỉ cần có cơ hội, thì nên đi ra, cô so với tôi tuổi còn trẻ, hiện tại chuyển qua công tác khác còn kịp, tôi đến đến công tác ở ủy ban kỷ luật thanh tra TP Bạch Sơn gần 5 năm rồi, chưa từng thấy qua một cán bộ ủy ban thanh tra kỷ luật nào lên chức cả, cái này là trách nhiệm của tôi sao? Hoàn toàn không phải, mà là không có cơ hội, còn có một chuyện là người ta không muốn nhắc tới cán bộ của ủy ban thanh tra kỷ luật, tôi là đầu đàn của ủy ban kỷ luật thanh tra TP Bạch Sơn, vì thuộc hạ của mình mà tính toán chức vụ ở mặt khác cũng là chuyện đương nhiên, miễn cho sau này người ta nói ủy ban thanh tra kỷ luật chúng ta là nha môn mặt lạnh, tôi hi vọng cô suy nghĩ thật kỹ về chuyện này.

La Bàn Hạ nói lời thấm thía, nhìn ra được, ông rất là nghiêm túc, điểm này Lâm Xuân Hiểu cũng minh bạch.

Cô cũng chưa bao giờ từng thấy qua bộ dáng La Bàn Hạ như thế, cũng không có nghe La Bàn Hạ nói qua lời tương tự, xem ra chính mình không đi thì cũng là không được, nói như vậy thì cũng hơi quá, nhưng đúng như La Bàn Hạ nói, đây là một cơ hội, đường thăng tiến của ủy ban thanh tra kỷ luật thật là quá chật hẹp.

– Bí thư La… em xin nghe lời anh, ngay trong đêm nay sẽ bàn giao công việc cho Lý Kế Ngũ.

Lâm Xuân Hiểu đứng lên nói.

– Ừ tốt, nhớ kỹ, cô chỉ là tạm thời ly khai, nếu như không thể đạt tới mục đích, thì cô lại quay trở về phụ trách vụ án này, tôi sẽ không để cho cô tạm ngưng công việc ở đây mà không có kết quả đâu.

La Bàn Hạ ưng thuận hứa hẹn, ông muốn cho Lâm Xuân Hiểu hiểu rỏ, mình là thật sự vì tốt cho cô, mà không phải là vì người khác sáng tạo ra cơ hội đến hái quả đào này.

Danh sách chương (195 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195