Chinh phục gái đẹp - Chương 3 - Dịch giả Meode

Phần 67
Chương 3 – Phần 67

Chỉ trong một đêm, trên mạng internet lan truyền tin tức về chủ tịch Trọng Hải của huyện Hải Dương ở bên ngoài bao nuôi tình nhân làm có thai, tại cả nước trong tất cả diễn đàn lớn nhỏ rộng khắp truyền bá ra, lúc mới bắt đầu Trọng Hải tưởng rằng là do Tạ Phương Quỳnh trả thù, nhưng về sau thì phát hiện, có rất nhiều chuyện Tạ Phương Quỳnh chẳng hề hay biết, ông mới biết rõ là chính mình rất có thể là bị người cố tình theo dõi.

Trọng Phong Dương nhìn Trọng Hải đang đứng cúi đầu trước mắt, ông hận không thể cầm lấy cái gạt tàn thuốc trên bàn đánh vào đầu của Trọng Hải, nhưng lúc này, ông đã tức giận đến nỗi không có sức lực cầm lấy cái gạt tàn thuốc trước mặt nữa.

– Trọng Hải, cháu nói cho chú biết, chuyện này là có thật không?

Đúng ra Trọng Phong Dương không phải là chuyện gì cũng biết, chuyện này là do bí thư thành ủy Đường Bính Khôn thành phố Bạch Sơn báo cáo lên, bằng không ông vẫn còn chưa biết, Dường Bính Khôn đề nghị đem Trọng Hải điều chuyển lập tức rời khỏi huyện Hải Dương, để tránh cho người có dụng tâm khác nắm bắt lấy chuyện này xoáy vào, đến cuối cùng tai họa sẽ nhắm đến Trọng Phong Dương, sắp xếp cho Trọng Hải một ví trí mà người khác không quá chú ý đến, sáu tháng hay một năm gì đó thì lại chậm rãi mưu đồ Đông Sơn tái khởi, còn vấn đề mấu chốt bây giờ là xác định chuyện này có phải là vậy hay không?

– Chú, cháu xin lỗi, cháu sai rồi, là trách nhiệm của cháu, cháu xin nhận hết.

Trọng Hải cũng không biết vấn đề đến cùng là bắt nguồn xảy ra từ đâu? Cũng có lúc Trọng Hải hoài nghi ngay cả Đinh Nhị Cẩu, nhưng Đinh Nhị Cẩu căn bản không thể nào biết cặn kẽ như vậy, hơn nữa Đinh Nhị Cẩu làm như vậy cũng không có lợi lộc gì cho hắn, cho nên nên hoài nghi cũng chỉ là hoài nghi, Trọng Hải không có biết một người nào rỏ ràng đã hại mình.

– Súc sinh, cháu nói như vậy là đã thừa nhận sự thật, Trọng Hải… cháu đi ra ngoài đi, từ nay về sau nhà họ Trọng không có người cháu này nữa, chú đã nhìn lầm người rồi, chỉ vì một người đàn bà, mà làm hỏng chuyện như vậy, cháu có biết là cháu làm như thế, nhà họ Trọng tại chính đàn ở tỉnh Trung Nam đã không còn cơ hội nữa, chú đã phí hết bao nhiêu tâm huyết để liên hiệp cùng nhà họ Tạ, một chính trị cộng một thương gia, để có thể bảo vệ chúng ta, nhà họ Trọng này 50 năm trôi qua không suy, nhưng bây giờ thì sao, tất cả đã không tồn tại nữa rồi.

– Chú..là do cháu, cháu không tốt..chú…..

– Cháu đi ra ngoài đi, chú muốn yên tĩnh một chút.

Trọng Phong Dương khuôn mặt lạnh lùng nói ra, ông muốn trói Trọng Hải lại đánh hắn, dù hắn không phải là con của mình, suy cho cùng việc này cũng không thể chỉ trách một mình Trọng Hải, mà còn do mình nữa, những năm qua cảm thấy bản lỉnh chính trị của hắn tốt rồi, thiếu đi giám thị, chỉ mới vừa sơ sót buông lơi, thì đã xảy ra chuyện lớn như vậy.

Ông cầm điện thoại lên gọi cho bên thông gia, dù ông muốn hết sức mình cứu vãn mối quan hệ cùng nhà họ Tạ, nhưng biết rằng là không thể nào được, nhà họ Tạ tại tỉnh Trung Nam cũng là gia tộc nổi tiếng, có thể thừa nhận được sự nhục nhã vô cùng như vậy sao?

– Lão Tạ, thực xin lỗi, trong chuyện này là nhà họ Trọng chúng tôi có lỗi với các người.

– Bí thư Trọng, sao ông lại nói như vậy, đây là chuyện bọn nhỏ, chúng ta là người lớn không quản được thì cũng không cần lo, con cháu thì có phúc phần của con cháu, coi như xong rồi, không nên để ở trong lòng.

Tuy rằng tức giận thiếu điều bóp nát điện thoại, nhưng lão Tạ không thế nào làm vậy được, chẳng lẽ ở trong điện thoại cùng với một phó bí thư tỉnh ủy khiêu chiến? Nói cho cùng đây là sự việc của con cái, không vì thế mà phá vỡ tầng quan hệ này, nhưng chỉ sợ rằng mối kết giao sau này sẽ phai nhạt đi.

Bên trong văn phòng ủy ban huyện Hải Dương, Hồ Giai Giai vẫn chưa về nhà mà đi tới đi lui, tiếng giày cao gót gỏ lộp cộp i trên sàn nhà bằng gỗ, lúc này cô tâm loạn như ma, Trọng Hải sáng sớm nói là đi lên tỉnh thành, nhưng hiện tại vẫn chưa về, cô mơ hồ cảm thấy xảy ra việc lớn, trên intrenet bình luận chất vấn vẫn không có xu thế giảm bớt, cứ theo đà này, cho dù là chuyện bịa đặt về Trọng Hải, thì Trọng Hải cũng không còn khả năng quay lại Huyện Hải Dương làm chủ tịch tiếp rồi.

Lúc này ở ngay giữa sân nhà ở trong thôn Hoàng Thủy Loan, một cái bàn gỗ nhỏ hình vuông bày ra, Vương Kiến Quốc đã đem món ăn cá chép hồng ti hấp dọn lên, Vương Kiến Quốc mời, Đinh Nhị Cẩu cầm đũa lên gắp lên miếng cá chép thơm ngát, thì lúc này điện thoại di động trong túi reo vang….

Đinh Nhị Cẩu ngay lập tức đứng dậy bỏ dở tất cả mọi việc tại thôn Hoàng Thủy Loan chạy về ủy ban huyện, trời đất… mình mới đi không đến hai ngày, chẳng lẽ ở huyện lại muốn đổi chủ sao? Hắn vội vả chạy về phía văn phòng, đẩy cửa ra, gặp Hồ Giai Giai đang cầm điện thoại hướng về người nào đó giải thích cái gì.

Thấy Đinh Nhị Cẩu tiến vào, cô ra dấu cho hắn ngồi xuống vừa nói.

– Xin lỗi, nếu có thông báo tin tức gì tuyên bố, chúng tôi sẽ bao cho anh đầu tiên được không? Hiện tại thì thật sự không có có tin tức gì cả. Vâng.. cứ như vậy, cảm tạ anh thông cảm.

Hồ Giai Giai nói xong chậm rãi thả cái điện thoại lên bàn.

– Đến cùng đã xảy ra chuyện gì vậy chị?

Đinh Nhị Cẩu vội hỏi.

– Em có lên mạng nhìn chưa?

– Hai ngày vừa rồi bận rộn quá nên em không có vào mạng, tín hiệu của điện thoại thì chập chờn không vào được, có tin tức gì của chủ tịch Trọng Hải chưa chị?

– Không có, điện thoại không bắt máy, tin nhắn không hồi âm, Trường Sinh … chị có cảm giác lần này chủ tịch Trọng rất khó qua cửa ải này rồi, chúng ta nên làm cái gì bây giờ?

Hồ Giai Giai lo lắng nói, sau khi anh rể cũng là tình nhân đi rồi, cô mới vừa bằng vào năng lực của mình mở ra một cục diện mới, còn chuyện hiến dâng thể xác chẳng qua là thủ tục để gia nhập mà thôi, không nghĩ tới Trọng Hải lại xảy ra chuyện này, chỉ sợ trước mặt cố gắng phải uổng phí rồi, mất cả chì lẫn chài…

Dù sao bây giờ cũng có người cùng cảnh ngộ với mình, là người đang ngồi đối diện Đinh Trường Sinh này, ai cũng biết Đinh Trường Sinh là tâm phúc của Trọng Hải, nếu như Trọng Hải ngã ngựa, thì Đinh Trường Sinh có thể còn có quả ngon để ăn sao? Cho dù là bây giờ hắn có muốn thay đổi địa vị thì cũng đã trễ rồi, Trọng Hải sau khi đến huyện này vẫn cùng với bí thư huyện ủy Trịnh Minh Đường không thuận thảo, đây là chuyện mà mọi người đều biết, Trọng Hải sẽ còn không biết đi đến nơi nào, đương nhiên cũng không khả năng mang theo Đinh Trường Sinh, như vậy thì Đinh Trường Sinh phải lưu lại, một cái chủ tịch trấn nho nhỏ, bóp chết hắn dễ dàng đơn giản như bóp chết một con rệp đồng dạng.

Đinh Nhị Cẩu ngồi ở bên cạnh Hồ Giai Giai, xem tin tức về Trọng Hải trên máy tính, nhìn ra được, lần này đối phương đã chuẩn bị rất kỹ lưởng chu đáo, vốn là những tin tức như thế này thì dân chúng rất cảm thấy hứng thú, thêm dầu vào lửa là điều đương nhiên, nếu như muốn lập lại cục diện bình thường sợ rằng chuyện này không phải dễ dàng.

– Trường Sinh, em cảm thấy việc này còn có đường lùi không?

Hồ Giai Giai hỏi.

– Em thấy tình hình đã là quá sức, chị không phải mới vừa rồi đã nhận điện thoại của phóng viên báo đài sao? Đoán chừng ngày mai phóng viên các nơi sẽ chen chúc tới, việc này sẽ vô cùng ầm ỉ, nhưng có lẽ hiện tại, lãnh đạo ở trên chắc cũng cũng đang suy nghĩ đối sách rồi, chị chờ xem, việc này không để yên, bất quá, em thật sự là không nghĩ ra, chủ tịch Trọng đến cùng là đắc tội với ai? Mà họ phải cần đến mượn câu chuyện này để hạ độc thủ ông ấy.

Đinh Nhị Cẩu nói xong nhìn Hồ Giai Giai, hai người cứ như vậy nhìn nhau, đều hi vọng từ trong ánh mắt người đối diện tìm kiếm được đáp án.

Danh sách chương (195 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195