Chinh phục gái đẹp - Chương 2 - Dịch giả Meode

Phần 91
Chương 2 – Phần 91

– Anh chàng Trương Cường này có vẻ cũng không tệ lắm. – Kha Tử Hoa nói ra.

– Ừ, anh ta cũng nói với tôi nhiều lần, là muốn cùng tôi đi lên thành phố Bạch Sơn cám ơn Thành Công, sẵn dịp tôi cũng muốn đi, nhưng từ khi trở thành thư ký trên huyện, lại càng thêm không có tự do, đã vậy lần này thì thiếu chút nữa ngay cả cái mạng cùi cũng tiêu tùng luôn, đúng là cái giá của sự lăn lộn trong chốn quan trường, tuy biết nhưng khó lòng mà rút chân ra được.

– Nhị Cẩu, tôi có nghe cô cảnh sát đồng ngiệp cũ của cậu nói đêm hôm đó là cậu cùng với bọn họ uống rượu hả? – Kha Tử Hoa nhíu mày nói ra.

– Đúng vậy, có chuyện gì sao?

– Vừa rồi cô ấy có nói một câu, cậu có chú ý đến hay không? Cô ấy nói đêm hôm đó đồn trưởng Hoắc cố ý rót rượu cho cậu uống.

– Ý anh nói là… ? Không có khả năng đó, tôi cùng đồn trưởng Hoắc có mối quan hệ rất vững chắc, khi tôi vào cảnh sát là do ông ấy một tay đào tạo hướng dẫn đấy, anh suy nghĩ lại đi, điều này có thể xáy ra sao?

– Hừ, trong xã hội này, nếu vô duyên vô cớ tự nhiên hại người thì rất ít, một là vì lợi ích bản thân, hai là vướng mắt chuyện tình thù, trường hợp của cậu là dính vào điều nào, nếu về lợi ích, ông ta hãm hại cậu thì được hứa hẹn ích lợi gì? Còn về vướng mắt chuyện tình cảm, haha… tôi quan sát cô cảnh sát vừa rồi đối với cậu rất quan tâm, sẽ không phải là… ?

Kha Tử Hoa cười gian không có nói rỏ ràng ra, nhưng ý của hắn thì ai nghe qua cũng hiểu…

– Này… này đừng có đùa như thế chứ, giỡn nhau thì có thể, nhưng chuyện này nói như vậy thì không được đâu.

Đinh Nhị Cẩu trong nội tâm chấn động mạnh, tên hỗn đản Kha Tử Hoa này cũng đã suy đoán ân giấu bên trong sự việc giống mình, cho nên ngoài miệng hắn phản ứng cứng rắn, nhưng trong lòng lại có một tư vị thật là buồn bả khó chịu.

– Ha ha, thì tôi chỉ đoán bừa, nhưng cậu lại nói cùng với đồn trưởng Hoắc là chỗ thân tình, nếu là như vậy thì ông ta chắc không có lý do gì để hại đậu đâu. – Kha Tử Hoa thấy Đinh Nhị Cẩu có vẻ không vui nên nói hùa cho qua chuyện.

– Ừ… đồn trưởng Hoắc thì sẽ không hại tôi, nhưng rất khó mà phỏng đoán là ai muốn giết chết tôi, suy nghĩ tới nghĩ lui, tôi vẫn không có đầu mối gì, vì tôi cũng không có đắc tội qua người nào, chỉ trừ ra chuyện gây gỗ với Trịnh Tam Gia, nhưng ngẫm lại thì không có khả năng, nếu như hắn ta gấp gáp trả thù lộ liễu như vậy, không thể chờ đợi được thời cơ, liệu trong thiên hạ có ai đần như vậy không?

– Có, hoặc là thật là ngu ngốc, hoặc là quá sức ngông cuồng, căn bản là xem thường không để cậu vào trong mắt hắn. – Kha Tử Hoa trầm ngâm thoáng cái nói ra.

Đinh Nhị Cẩu vẫn còn chưa tin khả năng suy đoán này, nhưng Kha Tử Hoa một câu nói đã chỉ ra thực chất vấn đề, Trịnh Tam Gia có lẽ thật sự quá xem thường Đinh Nhị Cẩu, cho nên cho dù là có làm chết người đi nữa, hắn ta cũng không sợ, câu nói này khiến cho Đinh Nhị Cẩu hiểu ra nhiều điều.

– Quả thật là ngông cuồng, thư ký của chủ tịch huyện mà hắn cũng dám động tới.

– Tôi không dám khẳng định, cậu có biết gì về Trịnh Tam Gia không?

– Nghe nói là con trai của bí thư Trịnh Minh Đường.

– Cậu và hắn ta gây gỗ về chuyện gì vậy? – Kha Tử Hoa nhíu mày nói ra.

Đinh Nhị Cẩu đem tất cả mọi chuyện kể qua một lần, Kha Tử Hoa chân mày càng nhíu sâu hơn.

– Sao vậy, Trịnh Tam Gia người này anh cũng biết? – Đinh Nhị Cẩu thấy Kha Tử Hoa trầm ngâm không nói, nên hỏi.

– Nếu đúng là người này, tôi có thể nói với Thành Công một tiếng, dù có cho hắn tiền, về sau cũng không dám gây khó dễ với cậu, nhưng trong giai đoạn này thì liên quan đến rất nhiều chuyện, không riêng gì ân oán đơn giản như thế này, rất có khả năng dựa vào sự việc này còn có ảnh hưởng đến quan hệ cục diện chính trị ở huyện của cậu sau này.

– Cái gì? Cậu không nói đùa chứ, nếu tôi vạch trần sự tình còn có thể ảnh hưởng đến cục diện chính trị ở huyện Hải Dương? Kha Tử Hoa, tôi chỉ là một thư ký quèn mà thôi, không có bản lãnh lớn như vậy, làm gì mà ảnh hưởng này kia ghê như vậy. – Đinh Nhị Cẩu Bất không tin lầu bầu nói.

– Hừ… cậu không tin là việc của cậu, hãy nghe tôi phân tích thì cậu sẽ hiểu, bây giờ chủ tịch thành phố Hạ Nhật Tinh đã lên trên tỉnh làm phó chủ tịch rồi, hiện tại cha của Thành Công cùng với bí thư La Bàn Hạ của ban kỷ luật thanh tra đang cạnh tranh kịch liệt chức chủ tịch thành phố, đến bây giờ vẫn còn chưa biết mèo nào cắn mỉu nào, nhưng theo tôi được biết, cha của Thành Công thì nhỉnh hơn một chút. – Kha Tử Hoa chính trị rèn luyện hàng ngày, không thể so sánh với Đinh Nhị Cẩu tên nhà quê này.

– Anh nói nhiều như vậy, chẳng có thấy gì liên quan đến chuyện của tôi trong này? – Đinh Nhị Cẩu cầm lấy một quả táo bên cạnh vừa gặm vừa nói.

– Từ từ để tôi nói hết đã, bí thư Trịnh Minh Đường của huyện cậu, vừa rồi thì tôi thấy tận mắt ông ta đến nhà của Thành Công, cậu có lẽ không biết, cha của Thành Công rất kiêu ngạo, những người bình thường đều vào không vào được trong nhà đâu, trong khi bí thư huyện Trịnh Minh Đường thì có thể đến, đây là quan hệ bình thường sao? – Kha Tử Hoa nhỏ giọng nói.

– Vậy thì tính sao.

– Tôi cũng nghe người khác nói lãnh đạo trực tiếp của cậu là chủ tịch huyện Trọng Hải, mặc dù ông ta cũng có người chú làm phó bí thư tỉnh ủy, nhưng sắp xếp nhân sự dưới huyện lại là bí thư thành phố Dương Bính Khôn, có thấy rỏ vấn đề chưa ? – Kha Tử Hoa vẻ mặt cao hứng hỏi.

– Ý anh nói là…..?

– Hừ… tôi cái gì cũng chưa có nói.

Kha Tử Hoa vội vàng khoát tay nói.

– Hừm… cái gì cũng chưa nói vậy anh ở chỗ này của tôi làm cái chó gì? Tôi nói cho anh biết, người giống như anh, ngày xưa là mang tội phỉ báng triều chính, sẽ mang tội mất đầu đấy, những chuyện của các lãnh đạo, quan tâm đến làm cái cóc khô gì, chuyện của người ta mà mình lại lo nghĩ, tôi thì chỉ đơn giản làm lính quèn, người ta chỉ ở đâu, tôi đánh đến nơi đó là xong việc rồi.

– Hì… cậu vẫn còn quá non nớt, tôi đây là chỉ điểm cho cậu, đừng đến lúc đó chết cũng không biết mình chết như thế nào.

– Ừ… anh nói cũng đúng, lần này suýt chút nữa là chết, cũng không biết vì sao mà chết rồi. – Đinh Nhị Cẩu lần này ngược lại là có vẻ trầm trọng gật đầu nói.

– Vì thế cho nên cậu cố suy nghĩ nhìn ra đi, bí thư huyện là người của phó chủ tịch thành phố, còn cậu là người của chủ tịch huyện, với mối quan hệ chồng chéo như vậy, trong khi đó thì chủ tịch Trọng yêu cầu quy định ngày phá án cho công an huyện, người hiềm nghi duy nhất là Trịnh Tam Gia, cậu cảm thấy việc này lén lút ẩn giấu bên trong có chuyện gì đó không?

Đinh Nhị Cẩu nhìn Kha Tử Hoa, hắn thật là chưa đủ trình độ để nghĩ đến một tầng vậy, bởi vì các dạng đấu tranh trong quan trường hắn trải qua còn quá ít, cho nên đối với chuyện phía sau âm thầm đấu tranh trong bóng tối hắn trong lúc nhất thời vẫn không biết xoay chuyển như thế nào được.

– Vậy theo ý của anh, lãnh đạo của em là đang lợi dụng chuyện này để đả kích bí thư huyện Trịnh phải không? – Bóp trán suy nghĩ một hồi lâu, Đinh Nhị Cẩu hỏi một câu vô cùng ngây ngô.

– Cũng không thể nói là đả kích, dù sao vụ án đụng xe này cuối cùng cũng không giải quyết được gì, nhưng có thể ý đồ lãnh đạo của cậu sẽ lợi dụng chuyện điều tra này để đạt được mục đích thỏa hiệp về vấn đề khác, cảnh sát sẽ điều tra không ra được gì cả, nhưng đây cũng là điều tồi tệ đối với bí thư Trịnh, trước mắt là chờ xem, nếu là chuyện tệ hại thì ai biết được phía sau chuyện này còn xảy ra chuyện gì nữa.

Kha Tử Hoa liếc mắt nhìn Đinh Nhị Cẩu, tỏ ý rất là bất mãn với Đinh Nhị Cẩu, đối với chuyện này mà ngu dốt không biết gì.

Qua cuộc trao đổi này làm cho Đinh Nhị Cẩu muốn hôn mê rồi, vậy mà hắn cứ tưởng rằng lãnh đạo của mình phất cờ, giống trống điều tra việc này là vì muốn đòi công lý cho hắn, nào ngờ đâu là mặt sau còn ẩn giấu hàm ý, nghĩ tới đây, hắn không khỏi vô cùng bội phục đầu óc của Kha Tử Hoa.

– Anh Tử Hoa, tôi phát hiện ra anh đúng là sinh ra để làm quan, âm mưu quỷ kế như thế này, ngoại trừ anh ra, thì không còn có ai khác hiểu rỏ được.

– Má nó… nói gì vậy, tôi thì lại nhận thấy cậu là cùng giường giống như tôi, cho nên tôi mới quan tâm đến, còn đối với những người khác tôi đầu cần tốn phí sức như vậy.

– Này là đồng học cùng trường cảnh sát, chứ không phải cùng giường, nói cho rõ ràng chứ.

– Ặc… cũng vậy thôi, bất quá về sau nếu cậu lăn lộn thăng quan tiến chức thì đừng có quên tôi là được.

Kha Tử Hoa có chút hâm mộ Đinh Nhị Cẩu nói ra, bởi vì hắn cũng đã thấy trước, làm thư ký cho lãnh đạo cũng là con đường tắt để bước vào chốn quan trường sau này…

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200