Chinh phục gái đẹp - Chương 2 - Dịch giả Meode

Phần 109
Chương 2 – Phần 109


– Đây là do cậu viết?

Trọng Hải đang đọc báo cáo về hiện trạng giáo dục cấp tiểu học ở nông thôn thuộc huyện Hải Dương, có thể nói đây là một tập tài liệu báo cáo hoàn mỹ, làm cho người ta xem rất là thoải mái, nhưng nếu xem xét về mặt thực tiễn thì đây chỉ là tập tài liệu tổng hợp chung chung mà thôi, điều mà Trọng Hải muốn thấy là nội dung các vấn đề phải rõ ràng và phương án giải quyết kìa.

– Dạ không phải, em làm sao hành văn được như thế này, đây là do em nhờ chủ nhiệm văn thư La Hương Nguyệt viết giùm đấy. – Đinh Nhị Cẩu nhìn không ra ý tứ bên trong câu hỏi củaTrọng Hải, cho nên hắn thật thà đáp.

– Tại sao cậu không chính mình làm, tôi nhớ đây là nhiệm vụ đã giao cho cậu mà? – Trọng Hải đem tài liệu báo cáo ném ở trên bàn dài, mặt lạnh lùng nói ra.

– Thưa lãnh đạo, anh cũng biết là em viết văn không tốt lắm…

– Trường Sinh, tôi biết rỏ lai lịch và trình độ của cậu, nhưng đó không phải lý do, vì sao tôi để cho cậu đảm đương chức vụ thư ký này, cũng không phải là tôi muốn người cận kề của tôi chỉ biết giúp tôi ghi lại những tài liệu báo cáo như vậy, chuyện đơn giản như vậy ai cũng có thể làm được, nếu so với những người có bằng cấp cao hơn cậu tranh giành muốn làm thư ký cho tôi này, tôi cũng biết có không ít người dựa vào mối quan hệ với Thường Hiểu Xuân nhờ vả ông ta, nhưng cuối cùng tôi lại chọn cậu, vì cậu là một ngươi thông minh, hiểu biết nắm bắt rất nhanh, hừ… nhưng rốt cuộc thư ký vẫn chỉ là làm đúng việc thư ký, tôi đâu có cần loại báo cáo văn chương kiểu cách, cậu phải đem lời nói của mình viết ra rõ ràng cho tôi, đại loại là nên làm cái gì bây giờ, tôi muốn cậu cho lãnh đạo của mình một lời đề nghị, sau đó để cho lãnh đạo tính toán mà làm quyết sách, tôi cũng biết chuyện này cần phải có quá trình, vì thế những tài liệu báo cáo này, cậu lấy về, ngẫm nghỉ lại phải viết như thế nào, nên làm việc gì trước, việc gì sau.v.v… , sau đó thì hãy đưa cho tôi.

Trọng Hải nói nhiều như vậy thật sự là có ý tốt cho hắn, rồi sau đó để mắt nhìn về phía Đinh Nhị Cẩu.

– Thưa lãnh đạo, em biết rồi, lần này trở về em sẽ tự tay làm, sáng sớm ngày mai sẽ có để giao cho lãnh đạo.

– Không cần vội vàng như vậy, sáng sớm ngày mai tôi đi lên thành phố, cậu sẽ cùng đi với tôi, hôm khác cũng được. – Trọng Hải lầm bầm nói.

Đinh Nhị Cẩu định muốn hỏi thêm vài điều, nhưng lời nói vừa đến khóe miệng lại nuốt trở vào, hay là bây giờ trở về nhà nhìn xem tài liệu báo cáo này nên làm sao bây giờ, bằng không lại phải bị mắng, vốn định bớt việc một chút, nên nhờ chủ nhiệm văn thư La Hương Nguyệt, không ngờ khéo quá lại thành vụng.

Đinh Nhị Cẩu viết xong tài liệu báo cáo dài hơn ngàn chữ, hắn xem kỹ lại thì thấy hơi dài dòng rắc rối, vì thế hắn định đi thỉnh giáo ý kiến của La Hương Nguyệt, nhưng suy nghĩ lại thấy không ổn lắm, xem ra chủ tịch Trọng Hải đối với tài nghệ sáng tác viết lách của chủ nhiệm văn thư La Hương Nguyệt hiểu rất rõ ràng, Trọng Hải nhìn xem lại thấy văn chương kiểu cách thì cũng phiền.

Đinh Nhị Cẩu đưa trong tay từng tờ giấy tài liệu bày ra trên bàn, sau đó đánh dấu tỉ mỉ từng mục, cái gì thì nên làm trước, cái gì thì nên làm sau, xong rồi lại đem những tài liệu này cô đọng rút gọn lại, nhưng phải nói lên được ý tứ, sau đó lại căn cứ lúc Hồ Giai Giai nói lên biện pháp giải quyết, cùng với lời giải thích, trong lúc này thì việc nào có thể là không ổn, những nguy hiểm nào có thể lẩn tránh được, tất cả mọi điều hắn đều ghi lại gọn gàng trên xấp tài liệu, câu văn rõ ràng, minh bạch… không thể để cho chủ tịch Trọng Hải xem hết tập tài liệu báo cáo này mà có chỗ không hiểu lại phải hỏi hắn, vì đây cũng là lúc ông ta kiểm tra năng lực sự tổ chức sắp xếp của hắn, làm xong hết thảy, đã hơn mười giờ rưỡi đêm rồi…

Sau khi Trọng Hải nghe được tiếng Đinh Nhị Cẩu đóng cửa rời đi, ông nâng chung trà lên uống một ngụm, rồi mỉm cười, Đinh Nhị Cẩu thằng này là một khối ngọc thô chưa được mài dũa, tương lai tất nhiên có tác dụng lớn, đối với điểm này, ông chú Trọng Phong Dương cũng đồng ý kiến như vậy, ví dụ như vừa rồi, chính mình vừa mới nói hắn vài câu, hắn có thể rất bình tĩnh lại một lần nữa làm lại báo cáo, tâm tư như vậy đối với lãnh đạo bố trí nhiệm vụ coi trọng, làm cho người ta thật hài lòng, với tính cách của Đinh Nhị Cẩu như vậy, bây giờ thì kết quả của tài liệu báo cáo cũng không còn là trọng yếu rồi…

Ngay lúc Đinh Nhị Cẩu đóng cửa rời đi, tại văn phòng bí thư thành phố Bạch Sơn ở bên trong vẫn còn đèn đuốc sáng trưng, bí thư thành phố Đường Bính Khôn đang rót cho chủ tịch thành phố Hạ Nhật Tinh chén trà, có thể để cho bí thư thành phố đích thân chứng tỏ tay nghề nghệ thuật uống trà, tại thành phố Bạch Sơn, đại khái cũng chỉ có một mình chủ tịch thành phố Hạ Nhật Tinh có được đãi ngộ như vậy.

Luận về tuổi tác, Hạ Nhật Tinh lớn tuổi hơn Đường Bính Khôn năm tuổi, vừa đúng một nhiệm kỳ, nhưng Hạ Nhật Tinh đã xác định qua năm lên tỉnh tạm thời làm phó chủ tịch, đây cũng là chuyện của lãnh đạo trên tỉnh khích lệ ông ta sớm lui về vị trí tuyến hai, nhưng hiện tại bây giờ, hai người đang đối mặt một nan đề.

– Anh Hạ, cám ơn anh vẫn kiên trì với ý kiến của mình về chuyện mở mới con đường ở huyện Hải Dương trước sự phản đối kích kiệt ở ủy ban tỉnh, về chuyện này, tôi xin lấy trà thay rượu, mời anh một ly.

Đường Bính Khôn nói rất thật lòng, đúng là như vậy, đối với một đối thủ sắp rời đi, bây giờ không có chuyện gì mà không thể nói thẳng ra được.

– Bí thư Đường, thật ra tình huống trong thành phố chắc ông cũng biết, tuy rằng huyện Hải Dương lên phương án làm đường cũng không tệ, nhưng điều tôi lo lắng là về tương lai, nếu con đường mở xong thì huyện Hải Dương có khả năng sẽ thoát ly ra khỏi tầm ảnh hưởng của thành phố Bạch Sơn, sự ảnh hưởng của thành phố Bạch Sơn đối với huyện Hải Dương sẽ không còn nhiều, trái lại đối với huyện Hải Dương thì lực ảnh hưởng gia tăng mãnh liệt chính là đối với tỉnh Giang Đô, trong khi thành phố chúng ta lại đầu tư cho con đường lớn như vậy, chẳng khác nào đào ao cho người thả cá.

Hạ Nhật Tinh nâng chung trà lên cùng Đường Bính Khôn cụng một cái, ông đem sự lo lắng của mình trãi lòng nói ra …

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200