Chinh phục gái đẹp - Chương 2 - Dịch giả Meode

Phần 43
Chương 2 – Phần 43

Đinh Nhị Cẩu ngoan ngoãn đưa điện thoại di động của mình cho Chu Hồng Kỳ, cô rất nhanh bấm số gọi, sau đó tỏ ra rất vui vẻ :

– Tiếu Hàn, là em đây, chị đang ở đâu vậy, tới đây dùng cơm đi, ngay gần cơ quan của chị, mé trước phố nhà hàng Tây đấy, ừ đến đây nhanh đi, em đãi cho chị ăn cá hồi Na Uy hun khói, còn có gan ngỗng Pháp, cái gì ? À… không phải là em mời khách, có kẻ ngốc mời chúng ta ăn cơm, không tiện từ chối được, ừ… mau tới đi, chị có lộc ăn chùa rồi, lầu 2 phòng V.I.P 1 nhé.

Chu Hồng Kỳ nói trong điện thoại tỉnh queo, hoàn toàn biến Đinh Nhị Cẩu trở thành một kẻ ngốc nghếch vậy.

– Về bản thảo văn chương của cậu, chị xem không hiểu lắm nên nhờ một người thành thạo đến xem, có e ngại gì không vậy?

Chu Hồng Kỳ trả lại điện thoại di động cho Đinh Nhị Cẩu rồi nói.

– Cảm ơn chị Hồng Kỳ, em không có ý kiến, đương nhiên là chẳng có e ngại gì, nếu không chúng ta kêu thêm món gan ngỗng Pháp đi, nghe nói món đó ăn ngon.

Đinh Nhị Cẩu mặt mũi tràn đầy hy vọng về chuyện nhờ vả của mình có cảm giác sẽ thành công nói.

-Hừ… nịnh nọt không đúng chỗ, chị đã ăn rồi, cũng không ngon gì lắm, Đinh Trường Sinh, ngay lần đầu tiên gặp cậu, tôi cho cậu là một người có cá tính, nhưng trải qua một thời gian sau khi gặp lại, tính cách của cậu giờ đã không rõ ràng rồi, làm người đôi khi phải khéo léo đưa đẩy một ít, nhưng phải làm sao thật trơn trượt để cho người không thể nào nắm bắt được, nhưng người loại này rất nguy hiểm, bên ngoài có thể trơn trượt, nhưng trong nội tâm nhất định phải chính trực, điểm mấu chốt là không thể đánh mất đạo lý làm người.

Chu Hồng Kỳ nói rất chậm, với chỉ số thông minh của mình, Đinh Nhị Cẩu hoàn toàn hiểu được ý tứ của Chu Hồng Kỳ, nhưng là vì muốn để cho Chu Hồng Kỳ có một loại cảm giác là đang dạy dỗ một học trò ngoan ngoãn, hắn làm ra vẻ là rất chú ý lắng nghe nhưng chưa hiểu rỏ lắm.

– Chị Hồng Kỳ à, có thể lập lại lần nữa được không? Vừa rồi em nghe qua chưa hiểu lắm.

Đinh Nhị Cẩu nói rất thành khẩn, càng không chịu nỗi là hắn mở ra ghi âm máy điện thoại di động, cứ như vậy trắng trợn đưa tới trước mặt Chu Hồng Kỳ .

– Cậu làm cái trò gì vậy?

Chu Hồng Kỳ không hiểu hỏi .

– Em muốn đem lời giáo huấn của chị ghi âm lại, sau này trở về chậm rãi nghe lại, từ từ lĩnh hội trong đó thâm ý, chị Hồng Kỳ, những lời này của em tuyệt đối không phải lấy lòng chị, từ khi được chị huấn luyện ở trường cảnh sát, sau này em cảm thấy được rất nhiều lời nói của chị đều có đạo lý, cho nên những lời này em nhất định phải nhớ thật kỹ.

Đinh Nhị Cẩu mặc dù vẻ mặt rất thành thật, nhưng Chu Hồng nghe qua cũng thấy được hương vị nịnh bợ.

– Dẹp ngay cái điện thoại, bằng không thì chị bỏ nó vào trong tô canh bây giờ.

Chu Hồng Kỳ tức giận mắt xanh thiếu điều còn chút máu, nhưng nhìn kỹ lại dáng vẻ của cô càng thêm quyến rủ, người phụ nữ này thuộc dạng càng giận thì càng đẹp…

Đúng lúc này, từ ngoài cửa phòng có tiếng gỏ cửa truyền đến, Chu Hồng đứng dậy bước đến mở cửa, chỉ thấy một người đàn bà dáng cao cao, khoác trên tay chiếc áo lông bước vào, vừa trông thấy Chu Hồng Kỳ liền cười cười vẫy tay chào.

Người đàn bà này tên là Tiếu Hàn, vừa nhìn thấy cô, Đinh Nhị Cẩu kinh ngạc trong lòng âm thầm tán thưởng, Tiếu Hàn trên người mặc một cái áo vét nhỏ màu đen kiểu công sở bó sát người, bên trong là cái áo sơ mi màu trắng, bên dưới mặc một cái cái váy ngắn đến đầu gối cũng màu đen, trang phục vô cùng đơn giản, đôi vớ màu da làm nổi bật đôi chân thẳng dài, dưới chân là đôi giày sandal mau đen, nhưng do đơn giản cách ăn mặc, nhìn thấy Tiếu Hàn như một viên ngọc trai đen tinh xảo động lòng người.

Kiểu dáng cái áo vét nhỏ bó sát người, đem bộ ngực Tiếu Hàn một đôi ngọn núi làm càng đứng thẳng nổi lên rõ ràng, bầu vú của cô tạo nên một cảm giác loại cỡ này một bàn tay của đàn ông không thể bao trùm hết trên bầu vú cô, mà bây giờ theo tiết tấu đi lại, bộ ngực cao vút Tiếu Hàn run run, thật sự là không lãng phí đôi mắt của người nhìn xem…

– Nhìn cái gì mà nhìn, cứ nhìn như vậy, chị móc hai tròng mắt của cậu ra bây giờ.

Chu Hồng Kỳ vừa mời Tiếu Hàn ngồi xuống, bất chợt quay người, vừa hay nhìn thấy đôi ánh mắt gian tà Đinh Nhị Cẩu đang nhìn đăm đăm trên bầu vú của Tiếu Hàn, trong nội tâm lập tức lại nổi giận, không tránh khỏi thấp giọng la hắn.

– Đâu có nhìn cái gì, bộ đây là bạn của của chị à!

– Bạn cái gì mà bạn, đây là Tiếu Hàn, chị dâu của chị.

Chu Hồng Kỳ nhăn mặt nói.

– Trời ơi… đúng ra là chị không nên đến nơi đây, Hồng Kỳ à, chị có làm kỳ cản mũi em không vậy?

Tiếu Hàn đến bên cạnh bàn, cấm lấy cái áo lông khoác trên thành ghế nói .

– Chào chị Tiếu Hàn, em tên là Đinh Trường Sinh, ở huyện Hải Dương, em từng được chị Hồng Kỳ huấn luyện, coi như là học trò của chị ấy. – Đinh Nhị Cẩu đứng lên tự giới thiệu làm quen.

– Ngồi xuống… ngồi xuống, ai cho em đứng lên vậy?

Chu Hồng Kỳ bất mãn nói, không biết vì điều gì, cô nhìn thái độ Đinh Nhị Cẩu vừa trông thấy Tiếu Hàn, đôi mắt liền sáng rực lên, trong lòng cô lại có cảm giác bực bội, trong khi Tiếu Hàn lại là chị dâu của cô…

– Hồng kỳ, bộ tiểu soái ca này thật là học trò của em sao? – Tiếu Hàn trêu ghẹo nói .

– Đúng vậy đấy chị à, chị cũng không cần phải thăm dò nữa, không phải như chị suy nghĩ đâu, đây là Đinh Trường Sinh, ở huyện Hải Dương, hiện đang làm trợ lý cho chủ tịch thị trấn Lâm Sơn, còn kiêm thêm là chủ nhiệm cái gì gọi là khu vực thôn đấy, hôm nay tới tìm là có chuyện nhờ chị… giúp đỡ …!

Chu Hồng Kỳ nói một hơi làm cho lòng hiếu kỳ của Tiếu Hàn liểng xiểng chăng biết đâu mà lần

– Tìm chị nhờ giúp đỡ chuyện gì ?

Tiếu Hàn hỏi, ánh mắt nhìn về phía Đinh Nhị Cẩu .

– Chuyện kia để từ từ nói đi, trước hết để cho chị Tiếu Hàn ăn cơm đã, để em gọi phục vụ, chúng ta gọi món ăn mang lên đi.

Đinh Nhị Cẩu ấp a ấp úng, liền bấm chuông gọi phục vụ mang thức ăn lên, Chu Hồng Kỳ tức giận từ dưới đáy bàn hung hăng đá cho hắn một phát vào bắp đùi, một đá này cũng không phải là nhẹ, vừa vặn đá ngay xương bắp chân Đinh Nhị Cẩu, hắn lập tức cúi đầu thấp xuống dưới bàn suýt xoa, tuy nhiên khi trên mặt hắn đang xuất hiện sự thống khổ thì bên kia bàn đối diện, đôi chân mang vớ da dưới cái váy của Tiếu Hàn đập vào trước mắt, thoáng liếc nhìn lên giữa háng của cô thì hắn lại như muốn xịt máu mũi, cặp đùi ngọc rất tròn mê người, từ cặp đùi ngọc có thể rõ ràng thấy tỉ mỉ cái quần lót trắng mỏng, cái khe rãnh u cốc thần bí được bao bọc lại bởi làn vải tơ mỏng màu trắng lại như là chia đôi cái mu âm hộ mập mạp, ở mé trên Tiếu Hàn ngồi trên nói chuyện với Hồng Kỳ, thì mé dưới hai chân tự nhiên hơi di động, lúc mở lúc khép, hắn tinh tường nhìn thấy vài cọng lông đen bên mép cái quần lót trắng lô nhô ra.

Tiếu Hàn đương nhiên biết rõ chuyện làm Đinh Nhị Cẩu nhăn mặt gập người xuống bàn là do cô em chồng của mình vừa làm chuyện xấu, xem bộ dạng của Hồng kỳ như vậy, hình như là cô em chồng này đã ưa thích người ta rồi, lại thấy điệu bộ Đinh Nhị Cẩu cực lực nhẫn nại, Tiếu Hàn không khỏi cảm thấy có chút buồn cười.

– Được rồi, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện vậy.

– Vâng… tốt… tốt, vừa ăn vừa nói chuyện, là như vầy …

Đinh Nhị Cẩu nhìn thoáng qua dưới háng Tiếu Hàn xong rồi lật đật nhỏm dậy, đem tất cả sự tình mình nhờ giúp đỡ thì thầm kể lại một lần.

– Lấy bản thảo ra để chị xem thử như thế nào.

Tiếu Hàn nghe hắn nói sơ qua, thì biết đây chỉ là một chuyện nhỏ, cô hiện đang là phó tổng biên tập tòa soạn báo thì dư khả năng làm chủ, vì vậy bàn tay cô cầm lấy bản thảo của Trương Cường viết ra nhìn lại, Chu Hồng Kỳ lúc này cũng không quan tâm đến Đinh Nhị Cẩu, trong ba người chỉ có Đinh Nhị Cẩu thật sự giống như một chú chó nhỏ đang háo hức nhìn quanh tìm kiếm xương vậy, lúc nhìn Tiếu Hàn, lúc ngó Chu Hồng Kỳ, trong lòng hắn thầm nghỉ : hai người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần này, thật sự là khó có thể lấy ai hay bỏ ai, hắn rõ ràng trong đầu đang hiện lên cảnh tượng … giao cấu với cả hai…!!!

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200