Chinh phục gái đẹp - Chương 2 - Dịch giả Meode

Phần 147
Chương 2 – Phần 147

Sau khi ở nhà Khấu Đại Bằng ăn cơm tối xong, vốn là Khấu Đại Bằng muốn giữ Đinh Nhị Cẩu ở lại nhà ngủ, nhưng Đinh Nhị Cẩu lại sợ không kềm chế được mình sẽ xảy ra tai họa với Khấu Oánh Oánh, cho nên muốn nhân dịp còn Tết, đi giải quyết một số chuyện riêng của mình.

– Này người anh em, bộ em không có nơi nào đi chơi Tết à, mới đầu năm mùng hai đấy, hôm nay anh lái xe cùng với bí thư Khấu chạy lăng quăng suốt một ngày, bây giờ mới buổi tối em lại đem anh lôi ra ngoài này. – Đỗ Sơn Khôi bất mãn nói.

– Hừ chỉ có anh mới không có chỗ nào để đi, tết đến rồi anh cũng không đi thăm thầy của anh, đó chính là bất hiếu nha, em kéo anh ra ngoài này, đây là giúp cho anh báo hiếu, vậy mà còn oán trách em. – Đinh Nhị Cẩu được dịp khoe mã nói.

– Nhị Cẩu à, em muốn nhờ chuyện gì với thầy thì cứ nói việc của em, chứ đừng lôi kéo bắt anh nói với thầy, em và và thầy là có duyên với nhau đấy, lần trước không phải thầy đã truyền cho em một quyển sách dạy về… tình dục đó sao, thế nào, áo dụng thấy thoải mái đến đâu rồi, ha ha ha.

Đỗ Sơn Khôi có chút hả hê nói, nhớ tới việc này hắn thấy buồn cười, thì ra là ông thầy của mình lại có thể nghĩ ra được chuyện như vậy với Đinh Nhị Cẩu.

– Hừ… anh đừng có nhắc đến quyển sách đó, không đề cập tới em còn đỡ bực bội, anh nói với em là tìm đến thầy anh để học võ thuật, vậy mà thầy anh già mà không đứng đắn, lại truyền cho em quyển đồ chơi kia, còn không có giảng nghĩa cho thực tế rõ một chút, vậy thì em áp dụng như thế nào đây, nếu không thì để cho thầy anh đi thử chuyện đó rồi thực hành cho em xem.

Đinh Nhị Cẩu chế giễu nói, nhưng thật ra hắn đã thuộc lòng tất cả những hình ảnh giao hoan trong quyển sách đó rồi.

– Ha ha, vậy những lời này em gặp thầy anh thì tự nói đi, chuyện của thầy anh thì anh không có quản được.

– Anh Sơn Khôi, tại đây không có người ngoài, anh kể sơ cho em nghe một chút đi về lai lịch thầy anh đi, không phải là đạo sĩ dởm chứ, chuyên làm một ít trò để lừa gạt người, đó là chuyện các đạo sĩ thường hay làm.

– Nhị Cẩu, chuyện này không thể nói bậy bạ được, nếu để cho thầy anh nghe thấy, ông giận điên lên thì hỏng, thầy anh xem như thế, nhưng lại có tên trong hiệp hội đạo giáo toàn quốc đấy, hiện nay ở tỉnh Trung Nam, vẫn đang xử lý công việc cho hiệp hội đạo giáo tỉnh đây này.

– Hừ, chuyện này khó tin à nha, anh xem ông ấy quanh năm suốt tháng ở lì trên núi, vậy thì có thể xử lý được chuyện gì? – Đinh Nhị Cẩu không tin nói.

– Về chuyện này anh cũng không hiểu rõ lắm, dù sao bây giờ đầu năm nhàn rỗi, chi bằng cậu ở lại đây vài ngày, đến hôm nào cậu đi, anh chạy xe đến đón cậu, cố gắng ở lại trao đổi chuyện trò với thầy anh, xem thử có đạo duyên với nhau hay không?

Nghe tiếng xe hơi dừng lại, ông thầy đạo sĩ vội vàng từ trong nhà đi ra, người lái xe tới nơi này rất ít, ngoại trừ học trò của mình Đỗ Sơn Khôi, thì không có ai nhớ thương đến cái chỗ này.

– Này… cuối năm con vừa mới tới, giờ mới đầu năm tại sao lại đến nữa vậy?

Ông thầy đạo sĩ thấy học trò mình đầu năm mới lại đến thăm, trong lòng rất cảm động, nhưng bề ngoài thì giả vờ thản nhiên hỏi.

– Là chính cháu lôi anh ấy tới đây đấy, ông dạy học trò này như thế nào, sang năm mới cũng không đến chúc Tết ông vậy? Còn không bằng cháu, ông xem cháu mới vừa đầu năm liền đến thăm ông ngay này, chúc mừng năm mới vạn sự như ý..

– À… thì ra là chủ nhiệm Đinh, cám ơn cháu còn nhớ đến ông, còn chúc tết nữa… – Ông thầy đạo sĩ lập tức thay đổi khuôn mặt tươi cười nói.

Ông già này cũng là thực tế vô cùng.

– Thưa thầy, chủ nhiệm Đinh đã lên chức, bây giờ là thư ký của chủ tịch Huyện, và còn là phó chủ nhiệm văn phòng ủy ban huyện đấy. – Đỗ Sơn Khôi đứng cạnh bên giới thiệu.

– A..tốt…tốt.. chúc mừng cháu lên chức.

– Ông ạ, cháu tới đây là trả lại cho ông quyển sách tranh liên hoàn âm dương đạo gì gì đó… trả lại cho ông, cháu xem không hiểu, cũng không có ai người làm mẫu để nhìn cho biết, cho nên quyển sách này để ở chỗ của cháu cũng không có ích lợi gì, cho nên cháu trả lại, vạn nhất mai sau ông gặp được người về phương diện này kỳ tài, thì có thể thành tạo thành một giai thoại. – Đinh Nhị Cẩu trong lời nói mang theo vẻ châm chọc.

– Ha ha, ông thì cho rằng thư ký Đinh chính là người kỳ tài về chuyện đó, cho nên mới tặng cho cháu quyển sách này, ông là người nhìn thấy thấu ở bên trong, không có ai so với thư ký Đinh thì thích hợp hơn đâu.

Đỗ Sơn Khôi sau khi đưa Đinh Nhị Cẩu đến gặp thầy mình thì một lát sau thì rời đi để còn lo đến chuyện riêng của mình, đầu năm Đinh Nhị Cẩu là một thằng không có nhà để về, ở lại trò chuyện cùng thầy mình Đỗ Sơn Khôi cũng yên lòng …

– Thưa ông, ông xem lại giùm cháu có môn quyền cước nào thích hợp với độ tuổi này của cháu luyện tập không? – Đinh Nhị Cẩu cùng ông thầy đạo sĩ ngồi xếp bằng, mặt đối mặt uống trà.

– Thư ký Đinh, vì sao cháu cứ luôn muốn học quyền cước vậy, những công phu đối với Đạo Gia mà nói thì chỉ hổ trợ dùng để tu tâm dưỡng tính mà thôi, ông chưa từng có nghe nói qua học để dùng đánh nhau đấy.

– Ông ạ, nhiều khi cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, thời gian trước đây, cháu suýt chút nữa bị người ta đánh chết, chắc ông cũng thừa biết, trong chốn quan trường chẳng khác nào ngoài giang hồ đấu tranh rất kịch liệt, cháu muốn học một ít công phu, hoàn toàn là muốn để tự bảo vệ mình mà thôi.

– Ai da… oan oan tương báo thì đến khi nào mới chấm dứt, thôi được rồi… trong phòng của ông có một ít sách, cháu tự mình vào xem, muốn học cái gì thì chọn lấy, còn luyện tập được hay không được, thì phải dựa vào bản thân của cháu, thầy tập võ, nhưng chỉ là luyện tập cho thân thể khỏe mạnh với những chuyện khác thì không có liên quan, những sách kia đều là của sư phụ ông truyền lại, có những quyển sách mà ông đến tận nay cũng chưa có xem qua, cháu chọn trúng quyển nào, thì có thể cầm lấy đi quyển đó, nhưng ông có một điều kiện…

– Xin mời ông cứ nói.

Đinh Nhị Cẩu mừng rỡ, nói không chừng tìm tòi còn có thể thấy được bảo bối.

– Cháu cũng biết, ông chỉ có duy nhất Đỗ Sơn Khôi là học trò, nên ông hi vọng cháu nể mặt ông, trong phạm vi quyền lực sau này của cháu, có thể giúp cho hắn một chút, bởi vì ông nhìn ra được, cháu không phải là một kẻ an phận thủ thường, chức danh thư ký chủ tịch huyện cũng sẽ không là giới hạn cuối cùng con đường làm quan của cháu, cho nên cháu thừa đủ khả năng giúp đỡ cho Đỗ Sơn Khôi về sau, đây là điều kiện của ông…

– Thưa ông, về chuyện này xin ông an tâm, cho dù nếu cháu không thể đưa được anh Sơn Khôi lên làm cái gì quan, nhưng về phương diện kinh tế sẽ luôn tìm cách giúp cho anh ấy, để về sau còn cất cho ông một tòa miếu đạo sĩ ở nữa chứ….

– Haha… ông chỉ cần hắn có thể sinh hoạt tốt là mừng lắm rồi, ông chỉ là một lão đạo sĩ lang bạt kỳ hồ thì đâu có cần gì đến nhà cửa.

Ông thầy đạo sĩ nói rất là cao thượng, nhưng lúc này thì Đinh Nhị Cẩu đã không để ý tới ông nữa, mà hắn đang trực tiếp đi vào trong căn phòng của ông để lựa chọn đồ đạc mà mình mong muốn.

– Này… này, cháu chậm chân một chút, ở bên trong còn có mấy món đồ của ông chưa dọn dẹp.

Ông thầy đạo sĩ liền nhanh chân đuổi theo Đinh Nhị Cẩu.

Sau khi chứng kiến Đinh Nhị Cẩu rất chăm chú nhìn từng quyển sách một, ông thầy đạo sĩ mới yên tâm chậm rãi lui ra ngoài, Đinh Nhị Cẩu lần này là được mở rộng tầm mắt rồi, nguyên lai là trong này có quá nhiều sách tốt, chứ không phải chỉ đơn thuần là sách Đạo giáo.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200