Chinh phục gái đẹp - Chương 2 - Dịch giả Meode

Phần 84
Chương 2 – Phần 84

– Như vậy cũng được, nếu ông ấy có thể giúp được em thì quá tốt rồi, nhưng chị báo trước cho em biết mà liệu, thời gian gần đây ông ấy không còn giống như lúc trước, hồi đó ông ấy tính tình tuy cố chấp, nhưng ít nhất cũng không phải là người xấu, chị mới phát hiện ra dạo này ông ta đam mê quyền lực đến hư mất không còn thuốc chữa nữa. – Điền Ngạc Như sâu kín nói ra.

– Không thể nào, em cảm thấy đồn trưởng Hoắc cũng được mà…

Đinh Nhị Cẩu thò ngón tay xoa xoa trên hạt le đang sưng cứng phồng lên của Điền Ngạc Như nói.

– Ưm.. um… không tin thì em cứ thử xem, dù sao chị đã nhắc nhở em rồi, à.. chị có chuyện này nữa, sắp tới chắc chị không còn công tác ở đồn công an thị trấn nữa, chị sẽ điều đến trên huyện làm. – Điền Ngạc Như nói với vẻ mặt đầy hưng phấn.

– Tại sao vậy ? Cứ ở tại thị trấn Lâm Sơn không phải là tốt hơn sao ? Không phiền lụy, lại tự do… chị lại muốn lên huyện công tác làm chi? Sau này em trở về thị trấn thì làm sao gặp chị được? – Đinh Nhị Cẩu tiếp tục thi triển những lời xảo trá.

– Hừ… em trở về? Chừng nào thì trở về ? Em còn nói trở về gặp chị trong khi bây giờ thì đang làm thư ký, bản thân em có được bao nhiêu thời gian tự do? Vì thế cho nên em khỏi phải lo lắng đến việc của chị, sắp tới có lẽ chị sẽ được điều đến làm bên tòa án huyện, hiện giờ đang nhờ mối quan hệ quen biết chạy chỗ.

– À… có mối quan hệ thật là tốt, còn em mà muốn được điều đi công tác khác, cho dù có khóc lóc lạy cha, lạy mẹ cũng là vô dụng, chị thì tốt rồi, muốn đi nơi nào cũng được, đúng là mỗi người đều có số mạng, có muốn cũng không được…

– Này.. đừng ở chỗ này nói càn, nếu em thật sự muốn làm việc ở trong huyện này, chị chỉ cần nói với bà chị của chị là được, nhưng hết lần này tới lần khác em tính khí ương ngạnh, không chịu ai giúp, chị đã từng nói với em nếu muốn đến huyện công tác thì để chị lo, cũng chính miệng em nói ” không cần… ”

Điền Ngạc Như lời còn chưa nói hết, thì hai người nghe thấy được tiếng bước chân sắp đến gần cửa, Điền Ngạc Như chỉ kịp kéo cái váy ở nhà xuống cặp chân mà không kịp sửa sang lại cái quần lót vẫn còn xộc xệch, lập tức rời khỏi người Đinh Nhị Cẩu đứng lên bước tới trên ghế sa lon ngồi đối diện với hắn.

Đinh Nhị Cẩu thì đứng dậy đến nơi cửa phòng, ngón tay giữa còn dính đầy dịch nhờn dinh dính khi mò trên cái âm hộ của Điền Ngạc Như, hắn vừa vặn lau sạch ở đằng sau lưng áo thì đúng lúc Hoắc Lữ Mậu mở cửa bước vào.

– Tại có việc đột xuất làm trễ nãi, cậu đã đến lâu chưa?

Sắc mặt Hoắc Lữ Mậu không có bất kỳ khác thường gì cả, chỉ là lúc gặp Đinh Nhị Cẩu, trong nội tâm hơi xấu hổ vì bản thân mình làm một chuyện mờ ám với hắn, ông ta mặc dù không biết đêm nay Trịnh Tam Gia sẽ đối phó với Đinh Nhị Cẩu như thế nào, nhưng ông không còn cách nào khác nữa, với tư cách là một người đàn ông mà chuyện tình dục đã dần rời xa không còn ham muốn nữa, thì chỉ còn cách là nắm giữ quyền lực trong tay để thay thế cho dục vọng của mình.

Hoắc Lữ Mậu ngồi trên ghế sa lon rồi nhìn Điền Ngạc Như hỏi :

– Em nấu cơm chưa?

– Anh dạo này đi suốt ngày, có bữa cơm nào trong nhà anh nếm qua đâu mà kêu em nấu? – Điền Ngạc Như không nhanh không chậm nói ra.

– Nhưng đêm nay có Nhị Cẩu tới, mau đi nấu cơm, đói bụng lắm rồi, chốc nữa anh cùng Nhị Cẩu uống vài ly rượu. – Hoắc Lữ Mậu nhẫn nại nói.

– Hôm nay em mệt, gần nhà có quán nhậu đấy, hay là đi ra ngoài ăn uống? – Điền Ngạc Như vẫn ngồi im không nhúc nhích nói.

– Hay là vậy đi, đi ra ngoài ăn, em mời khách, từ lúc đến ủy ban huyện làm, em vẫn chưa mời anh chị ăn cơm, xem như là em lên chức đãi cơm nha. – Đinh Nhị Cẩu thấy tình hình trong nhà Hoắc Lữ Mậu có vẻ nặng nề, nên vội vàng nói.

Nếu là trước kia, Hoắc Lữ Mậu nhất định sẽ đồng ý, nhưng đêm nay thì không được, ra ngoài ăn uống nếu xảy ra chuyện vì Trịnh Tam Gia không biết lúc nào sẽ ra tay, không thể để cho Đinh Nhị Cẩu ở trước mặt mình gặp chuyện không may mà ngồi im được, dù là như thế nào đi nữa, Trịnh Tam Gia sẽ không dám đến nhà mình gây chuyện bất lợi cho Đinh Nhị Cẩu, vì thế ông dứt khoát không chịu đi ra ngoài.

Tại một khoảng sân rộng ở ngoại ô huyện Hải Dương, Trịnh Tam Gia ngồi trong đại sảnh một mình trên chiếc ghế sa lon bằng da thật, bên cạnh là một người đàn bà đang cẩn thận lau sạch vết máu cho hắn, trên bàn trà vương vãi khắp nơi các miếng bông thấm máu, đúng lúc này cửa mở ra, Ngưu Nhị Đản bước vào…

– Tam Gia, đã sắp xếp xong, đêm nay sẽ hành động.

– Người đó có thể tin cậy được không?

Trịnh Tam Gia mở ra một con mắt, cau mày lại..

– Tuyệt đối tin cậy, hắn ta không phải là người địa phương, làm xong việc sẽ rời đi ngay.

– Ừ, nhất định phải xóa dấu vết sạch sẻ, hôm nay vừa mới xảy ra việc này, nếu có chuyện thì nhất định sẽ có người hoài nghi đến chúng ta, cho nên phài làm gọn gàng kỹ lưỡng không để lại dấu tích.

– Tam Gia, anh cứ yên tâm đi, việc này sẽ rất hoàn mỹ chỉ là một tai nạn giao thông, thằng này không phải là lần đầu tiên hành động, rất có nhiều kinh nghiệm. – Ngưu Nhị Đản liên tục bảo đảm nói.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200