Chinh phục gái đẹp - Chương 2 - Dịch giả Meode

Phần 167
Chương 2 – Phần 167

Nghe Tạ Phương Quỳnh nói, Đinh Nhị Cẩu không có lên tiếng, hắn thật sự là khó có thể trả lời, một bên là Trọng Hải đối với chính mình có ân nghĩa, nếu không có sự xuất hiện của ông, khả năng hắn vẫn còn là một chủ nhiệm liên thôn, một phương diện khác lại là vợ của Trọng Hải, cô phân tích cũng hoàn toàn ở lý, vì điều này lại làm cho hắn thật khó khăn, chỉ có một sự lựa chọn là A hoặc B, chứ không có phương án C.

Trong lúc này, bên trong xe hơi hai người đều trầm ngâm không nói gì.

– Đến nơi nào rồi vậy hả?

Tạ Phương Quỳnh thấy Đinh Nhị Cẩu im lặng, vì vậy cô gợi chuyện hỏi hắn, cô biết rõ việc này muốn để cho hắn đồng ý thì không gấp gáp được, nếu cô vừa nói xong thì Đinh Nhị Cẩu lập tức đồng ý, như vậy con người này cũng không đáng tin rồi, nếu còn ở lại bên cạnh Trọng Hải thì cũng là một mối nguy hiểm, lúc này hắn đang do dự, có phải là nguyên nhân là vì không muốn mình phản bội Trọng Hải?

– Trước mặt là thị trấn Lâm Sơn, còn sắp tới là thôn Lê Viên, trước đây em công tác ở chỗ này, địa phương này có thỏ rừng ăn rất ngon, để em dẫn chị đi nếm thử nhé.

– À… chị biết rồi, nơi này có phải là đang có dự định làm con đường quốc lộ mới?

– Đúng vậy, nay mai công trình này chính thức bắt đầu xây dựng, đến lúc đó đi đến tỉnh thành rất gần, so với hiện tại rút ngắn hơn mấy tiếng đồng hồ, cũng không cần đi đường vòng qua thành phố Bạch Sơn đấy chị. – Đinh Nhị Cẩu đầy phấn khởi nói.

– Vậy sao? Chúng ta đến xem đoạn đường đó đi, sau khi hoàn thành con đường, sẽ tạo cho dân chúng vô số cơ hội, xem ra sau này chỗ này sẽ phồn hoa rồi.

Theo góc độ của một thương gia, Tạ Phương Quỳnh rất bén nhạy ý thức được chỗ này tiềm tàng ẩn chứa các thương vụ buôn bán tốt.

– Con đường vẫn còn chưa có làm mà, không có gì đẹp mắt, hay là vào trong thôn nghỉ ngơi đi, ở thôn Lê Viên em có người chị thân lắm, nấu món thỏ rừng thì rất ngon tuyệt.

– Ăn uống thì tính sau, vào thôn sắp xếp xong, thì cứ đến chỗ con đường sẽ sửa nay mai để chị xem qua một chút.

Đinh Nhị Cẩu đành lái xe hướng về thôn Lê Viên chạy tới.

– Sao em lại tới đây, vị này là…

Vừa nhận được điện thoại của Đinh Nhị Cẩu, Lưu Hương Lê rất cao hứng chạy ra ngoài cửa ủy ban đón, nhưng lại nhìn thấy trên xe còn có một người phụ nữ xinh đẹp như tiên, trong lòng liền nguội lạnh hơn một nửa, hừ… thằng này đúng là không có lương tâm, lâu lắm mới về còn dẫn theo một người đàn bà nữa.

– Chị dâu, để em giới thiệu cho chị biết, đây là bí thư chi bộ kiêm chủ nhiệm thôn Lê Viên, chủ nhiệm Lưu hương Lê, còn đây là chị Tạ Phương Quỳnh vợ của chủ tịch huyện Trọng Hải, đặc biệt hôm nay đến khảo sát ở thôn Lê Viên, xem các hạng mục đầu tư của con đường mới, chúng ta vào trong ủy ban nói chuyện đi. – Đinh Nhị Cẩu không nhanh không chậm giới thiệu.

Nghe Đinh Nhị Cẩu nói như vậy, Lưu Hương Lê trong nội thoáng buông lỏng, cô phát hiện mình bây giờ trong nội tâm chỉ có hình bóng Đinh Nhị Cẩu, gặp lại thằng oan gia này cô có nhiều điều muốn tâm sự, nhưng bên cạnh hắn còn có vợ của chủ tịch huyện, vì vậy đành xếp lại chuyện riêng tư, hướng về phía Tạ Phương Quỳnh đưa tay tới:

– Hoan nghênh lãnh đạo đến thị sát.

Lưu Hương Lê vì khẩn trương cho nên xưng hô gọi Tạ Phương Quỳnh là lãnh đạo, làm cho Tạ Phương Quỳnh mỉm cười.

– Chị Lưu, tôi không phải là lãnh đạo, chị cũng đừng nghe Tiểu Đinh nói quá, ta cũng không phải đến thị sát hạng mục đầu tư gì đấy, chỉ là ở lại trong ủy ban huyện cảm thấy khó chịu bó buộc, cho nên muốn đến đây đi dạo trên núi hít thở không khí trong lành, ở đây không gian thật sự là quá thoáng đãng dễ chịu, tại trong thành thị thì lúc nào cũng thấy ồn ào ngộp thở, thật sự là tôi muốn ở lại chỗ này …

Tạ Phương Quỳnh giang rộng hai cánh tay, ngửa đầu, hít một hơi dài không khí từ trong núi lớn.

Thừa dịp lúc này, Đinh Nhị Cẩu nháy mắt cho Lưu Hương Lê …

– Tốt rồi Tiểu Đinh, chúng ta đi đến nơi sẽ làm con đường xem qua một chút đi. – Tạ Phương Quỳnh đề nghị.

– Chị dâu, giờ này này cũng đã hơi trễ giờ cơm rồi, chúng ta ăn cơm xong rồi hãy đi, chị Hương Lê, chị đã nấu cơm xong chưa? – Đinh Nhị Cẩu quay đầu lại hỏi Lưu Hương Lê.

– Cũng gần xong rồi, hai người ở chỗ này nghỉ ngơi một chút, chị đi về nhà làm thêm chút ít thức ăn, được không ?

Kỳ thật nếu như chỉ có 1 mình Đinh Nhị Cẩu thì cũng chẳng có gì, tùy tiện ăn cái gì cũng được, nhưng hôm nay lại có mặt vợ của chủ tịch huyện, thì thức ăn cũng không thể quá qua loa được, vì vậy Lưu Hương Lê tranh thủ thời gian về nhà làm thêm vài món ăn dân dã để phục vụ Tạ Phương Quỳnh, mà hiếm khi người thành phố có dịp thưởng thức.

– Chị dâu, nếu buồn thì đi dạo loanh quanh ở đây đi, ở phía sau lưng ủy ban thôn, có cái miếu vắng với mấy tấm bia có tuổi lâu năm lắm, nếu chị có hứng thú, có thể đi đến đó xem.

Đinh Nhị Cẩu nói, còn hắn thì đến trước xe mở nắp capo xe quan sát kỹ lưỡng lại động cơ, trên đường từ huyện chạy đến đây, hình như là máy móc có chút tạp âm.

Tạ Phương Quỳnh đem đôi bao tay ném vào trong xe, liền đi đến phía sau lưng ủy ban thôn, từ sáng sớm đến bây giờ vẫn chưa có ăn cái gì, cô cũng đói bụng, vì vậy đã tiếp nhận sự sắp xếp buổi ăn do Lưu Hương Lê phụ trách, nhưng trong lúc chời đợi rỗi rãnh nhàm chán, vì vậy cô đi nhìn xem những tâm bia cổ mà Đinh Nhị Cẩu nói qua.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200