Chinh phục gái đẹp - Chương 2 - Dịch giả Meode

Phần 197
Chương 2 – Phần 197

Mặc dù mọi người đều cho là Miêu Chấn Đông có đôi khi không hiểu đạo lí đối nhân xử thế, nhưng hắn không có chút nào ngốc, chuyện hắn phái Tào Bạch Phượng cùng một cảnh sát thực tập âm thầm đi dò xét Trịnh Tam Gia thì cũng hiểu rỏ, nếu như một khi xảy ra sơ suất gì, thì nữ cảnh sát Tào Bạch Phượng là tấm bia tuyệt đối tốt nhất.

– Thủ trưởng, vì sao lại rút về, không âm thầm tra xét nữa vậy?

Tào Bạch Phượng đứng ở trước mặt Miêu Chấn Đông hỏi, đây là nhiệm vụ lần đầu tiên cô tiếp xúc nên rất là kích thích hưng phấn, tuy không có có tiến triển gì mới, nhưng lúc này cô vẫn chưa thỏa mãn, bỗng dưng Miêu Chấn Đông ra lệnh bọn họ rút về làm cho cô không hiểu thắc mắc.

– Đã theo dõi nhiều ngày như vậy mà không có tiến triển gì cả, chúng ta phải nghĩ đến biện pháp khác, cách này đã không còn có giá trị, tuy Ngưu Nhị Đản vẫn chưa có bắt được, nhưng dù sao cũng đã tóm được hai kẻ thi hành trực tiếp đặt thuốc nổ, như vậy cũng tốt để làm báo cáo, chuyện này chúng ta sẽ ghi chép sửa sang lại bản hỏi cung, chuẩn bị chuyển giao hồ sơ bọn chúng qua viện kiểm sát.

Nói thật Miêu Chấn Đông hôm nay có chút tiêu cực, nhưng hoàn cảnh liên quan đến những người như thế, có một số việc không phải là hắn có thể quyết định được, chỉ có thể là lựa chọn lui về phía sau, nếu cứ dũng cảm tiến tới, cho dù là không chết thì cũng sẽ u đầu mẻ trán.

Trong huyện phát sinh ra nhiều chuyện, thì tại phía xa xa thôn Lê Viên, Tạ Phương Quỳnh đương nhiên là không biết gì hết, trong khoảng thời gian này Tạ Phương Quỳnh như là lên đồng cốt vậy, cô ở lì lại ở thôn Lê Viên, nhờ Đinh Nhị Cẩu mướn giùm các loại dụng cụ cơ giới, ngay miếng đất kế bên ủy ban thôn Lê Viên bắt đầu xây dựng rầm rộ lên.

Cô đúng là dạng người nói được thì làm được, Đinh Nhị Cẩu đang ngồi ở trước máy tính, nhìn xem Tạ Phương Quỳnh gửi email tới tiến độ của nhà hàng khách sạn của cô đang xây dựng, không thể là công nhận, Tạ Phương Quỳnh rất có tầm nhìn xa, bởi vì cô ý thức được, chỉ cần khi con đường cái này thông xe, con đường này chính là con đường rất nhộn nhịp, mà thôn Lê Viên là địa phương rất trọng yếu, huống chi thôn Lê Viên có mấy vạn mẫu Lê trái ngon, đã vậy hiện giờ còn có Phong Minh Đào đang triễn khai sẽ trồng lên đến 5000 mẫu Việt Quất, đây là biểu thị một khi con đường này khai thông, thì thôn Lê Viên sẽ đón tiếp một thời kì phát triển cực nhanh.

Một địa phương nông thôn phồn vinh, cũng sẽ trở thành nơi du lịch để người trong thành phố đến ngắm cảnh, thôn Lê Viên trước mắt là không ô nhiễm, trời xanh mây trắng, không khí trong lành, rất phù hợp làm một nơi du lịch điển hình của cấp xã thôn, cho nên cô thiết kế xếp đặt quy cách quán rượu cũng khá cao cấp, cô muốn một lần vất vả, để sau này nhàn nhã, quốc lộ khai thông, chính cái quán rượu này là nơi thu hồi vốn đầu tư nhanh nhất.

– Này Nhị Cẩu, nhìn tiến độ nhà hàng của chị như thế nào? Cho ý kiến một chút xem sao.

Tạ Phương Quỳnh gọi điện thoại cho Đinh Nhị Cẩu hỏi, trong đêm khuya không gọi cho chồng mình mà lại gọi điện thoại như là khiêu khích một thằng thư ký quèn của chồng mình, Đinh Nhị Cẩu có cảm giác hình như là có điều gì không đúng lắm ở đây, nếu người đàn bà của mình như vậy, thì hắn đã đem bờ mông đánh tan ra thành tám mảnh rồi.

– Vâng… rất tốt, em không có ý kiến gì, cái nhà hàng này cũng không phải là của em, thì có ý kiến gì chứ, chị buôn bán kiếm lời đâu có quan hệ gì đến em?

– Hừ..con chó nhỏ này, em đừng có chọc cho chị bão nổi, khách sạn này là chị đầu tư đúng vậy, nhưng hợp tác thì có phần người… tình của em, vậy em có quan tâm…

– Được rồi… dừng lại, chị không vạch trần người khác này thì sống không nổi sao?

– Ha ha… ai bảo em làm cho chị nổi cơn lên mà, chị là người luôn luôn áp dụng người không phạm ta, ta không phạm người đấy, à.. lãnh đạo của em gần đây như thế nào rồi? – Tạ Phương Quỳnh hỏi.

– Lãnh đạo của em… chị dâu à, chủ tịch là chồng của chị, việc này sau chị không tự mình hỏi đi, em ở bên trong nếu nói lỡ lời gây chuyện không tốt biến thành kẻ châm ngòi nổ cho quan hệ vợ chồng của chị, làm ơn tha cho em đi.

– Này..chúng ta có ước định đấy, xem ra thì em không chịu giữ lời rồi… tốt thôi, em không thủ tín cũng được, việc này để chị đi tìm người tình của em tính sổ….

– Thôi… thôi chúng ta vẫn nói chuyện về nhà hàng đi, chị vẫn giữ quyết định làm 5 tầng à, vậy tính toán lúc nào thì làm xong ? Con đường này nhiều lắm là làm trên một năm, đến lúc đó nhà hàng khách sạn của chị cũng vừa xây xong, vậy chị moi tiền của mọi người vào lúc nào đây?

– Giàn khung nhà đã gần xong đang nằm trong phân xưởng, bởi vì mới đầu không có ý định lên cao như vậy, về sau suy nghĩ nếu xây dựng nhỏ hơn, chi bằng ở ven đường dựng tạm cái lều cho rồi, cho nên quyết định làm chắc chắn, ít nhất cũng mười năm không cần tu sữa lại.

– Vậy thì tiền đầu tư gia tăng không ít à.

Đinh Nhị Cẩu hỏi, hắn lo lắng chính là Lưu Hương Lê là có bao nhiêu tiền cất giữ lâu nay, nghe lời ngon ngọt của người đàn bà này mà bỏ ra hết tiền.

– Hừ… em không cần phải xen vào, người tình của em một phân tiền cũng không phải xuất ra, cho nên em đừng có dùng lời như vậy nói với chị. – Tạ Phương Quỳnh cười mắng hắn.

– Chị dâu..có thể đừng nói như vậy được không? Nghe qua không tốt à nhe.

– Thì sao nào? Chị còn nói tiếp tục đây, em có phải còn muốn tiếp tục như vậy với Lưu Hương Lê, đợi cho đến lúc cô ấy hoa tàn nát nhụy rồi, thì em một cước đem người ta đuổi đi, hừm… đàn ông các người không có ai tốt cả.

– Chị dâu, đừng có giận cá chém thớt chứ, chị dùng một gậy tre đánh chết một đám người, trong lúc này có không ít người chết oan đấy.

– Mặc kệ các ngươi, còn chuyện làm đường có định thời gian bắt đầu làm việc chưa?

– Hôm nay cuối tuần, thứ hai tới sẽ công khai đấu thầu, chỉ cần quyết định đơn vị thi công, lập tức sẽ bắt đầu tiến hành.

– Vậy thì xem ra khách sạn của chị phải tăng tốc độ xây dựng lên rồi. – Tạ Phương Quỳnh có chút lo lắng nói ra.

Lúc này Khấu Đại Bằng còn chưa tan sở, cầm trong tay cái chặn giấy Kỳ Lân làm bằng ngọc, bàn tay lạnh buốt…

– Cái này bao nhiêu tiền vậy?

Khấu Đại Bằng hỏi Tần Nga Hương đang đối diện.

– Không rẻ, hơn 2000 khối tiền, nếu mua loại giá cả thấp hơn, thì ai cũng đều có thể nhận ra đây là thứ phẩm, đến lúc đó cũng không tiện, cái này giống hệt ngọc thạch, sau này sẽ có người đến nói cho ông ta biết đây là loại điền ngọc, ít nhất thu lại với giá trị 10,000 khối.

– Ừ… cứ vậy đi, việc cho người đến thu mua lại đưa tiền thì em lo đi, còn cái chặn giấy này, ngày mai tôi sẽ đưa qua.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200