Chinh phục gái đẹp - Chương 2 - Dịch giả Meode

Phần 153
Chương 2 – Phần 153

Đinh Nhị Cẩu ngồi trong xe hút thuốc buồn bực, nhìn phía trước hàng đàn xe kéo dài không nhúc nhích, bất đắc dĩ chán nản đến cực điểm, sớm biết như vậy như vậy thì tại khách sạn ngủ thêm một hồi nữa, đợi đến buổi tối đi cũng không muộn, đúng lúc này cửa sổ xe bị người gõ, hắn quay đầu nhìn lại, thì ra là Miêu Miêu, vì vậy hắn hạ xuống cửa sổ xe.

– Miêu Miêu, sao cháu lại ở chỗ này?

– Chú… cháu vào xe được không?

Miêu Miêu miệng hỏi, tay thì đã kéo ra cửa ngồi phía sau chui vào, xa xa Phó Phẩm Ngàn nhìn thấy chỉ biết lắc đầu, cô tưởng rằng Miêu Miêu chỉ là chạy đến chào hỏi Đinh Nhị Cẩu, không nghĩ tới con bé chết tiệt này lại chui vào xe của người ta, Miêu Miêu thật sự là càng ngày càng làm càn, nhưng vừa vặn mắng thầm con gái xong, cô chợt nhớ đến một chuyện thì thấy ngượng ngùng, thì ra là trên người Phó Phẩm Ngàn đang mặc cái áo khoác ngoài của Đinh Nhị Cẩu, mấy năm vừa qua, chính cô cũng không có mua thêm qua một bộ quần áo mới, tất cả tiền có được đều chữa bệnh cho chồng, rồi sau khi chồng mất đi lại lưu lại một khoản nợ, tất cả đều phải dựa tiền lương hàng tháng của Phó Phẩm Ngàn từ từ trả nợ, làm gì mà còn tiền mua sắm quần áo, nhớ lại ngày đó về đến nhà trông thấy cái áo khoác mới này, cô đã hung hăng mắng cho Miêu Miêu một trận, hôm nay ra ngoài dạo phố tình cờ cô lại khoác vào.

– Chú Đinh, cháu đang đi dạo phố, trông thấy xe của chú ở chỗ này, cháu liền chạy tới chào chú đây này.

– Cái con bé này, lại đi chơi cùng bạn học à, mẹ cháu có biết không vậy?

– Chú Đinh, lần này cháu cùng mẹ đi ra ngoài dạo chớ, kia kìa mẹ cháu đang đứng ở đàng đó đợi đấy.

Miêu Miêu đưa tay chỉ về hướng Phó Phẩm Ngàn đang đứng.

Đinh Nhị Cẩu nhìn theo ngón tay Miêu Miêu chỉ, thì thấy Phó Phẩm Ngàn đứng tại ven đường đường cái, cô mặc cái quần tây dài màu xám lông chuột, trên chân là một đôi giày cao gót, mặc dù là đồ không có mới, nhưng vóc người tỏa sáng lung linh, Đinh Nhị Cẩu thấy được cái áo khoác ngoài màu đỏ ngày đó chính mình bỏ tiền ra mua khi Miêu Miêu lựa chọn, có một sợi dây thắt lưng vừa đúng đem cái eo nhỏ nhắn của Phó Phẩm Ngàn thắt lại nhẹ nhàng.

Hai tay Phó Phẩm Ngàn cắm vào túi áo khoác ngoài màu đỏ, trên cổ còn thắt lên một khăn lụa màu xanh lá, cả người nhìn về phía trên với phong thái rất là ưu nhã, cô giống như một đóa hoa hồng đỏ trong gió xuân giữa đám đông đang hỗn loạn vì bị tắc đường…

Đinh Nhị Cẩu đưa tay quơ quơ, tỏ ý chào hỏi, Phó Phẩm Ngàn gật đầu ra hiệu là đã thấy.

Mỗi lần nhìn thấy Đinh Nhị Cẩu, Phó Phẩm Ngàn lại có cảm giác khác thường, cô nhớ lại lại hoàn cảnh lúc ban đầu quen biết với hắn, trong lòng không khỏi bùi ngùi, vốn cho là từ ngày chồng mình qua đời, chuyện với hắn xem như là trôi qua đi chắc khó gặp lại, nhưng không ngờ tới, thành phố Bạch rộng như thế này mà lại nhỏ bé, vào cái ngày con gái mình lại dẫn người đàn ông này tới trong nhà, hắn quan tâm mua đầy đủ đồ tết, thậm chí cần thận trong các món đồ tết ở bên trong còn cả một bao tăm xỉa răng.

Cho nên giờ nhìn thấy Đinh Nhị Cẩu, tâm tình của Phó Phẩm Ngàn càng thêm phức tạp, rất rõ ràng người đàn ông trẻ tuổi này không phải là đối tượng lý tưởng để mình bước thêm một bước, nhưng trong nội tâm cô vẫn đang có một loại cảm giác ái ngại vì là hắn là người duy nhất hiện nay đối xử với cô tử tế như thế, cô cân nhắc kỹ càng mọi chuyện, trong lòng của cô dần dần có một loại khát vọng, loại khát vọng này là hình như ỷ lại vào hắn thì phải.

Do Miêu Miêu vẫn còn ở trong xe chưa có xuống, cho nên Phó Phẩm Ngàn cũng không tiện để lại cô bé một mình mà về nhà, vì vậy vẫn nhấp nhỏm đứng tại trên đường phố chờ chiếc xe Đinh Nhị Cẩu xông ra thoát khỏi trùng vây, sau khi nỗ lực hơn một giờ sau, cuối cùng xe của Đinh Nhị Cẩu lấn lên vĩa hè chạy thoát ra ngoài.

– Cô giáo Phó, nhanh lên xe, chỗ này không cho đỗ xe.

Đinh Nhị Cẩu chạy xe đến bên cạnh Phó Phẩm Ngàn hô to, Phó Phẩm Ngàn trong giây phút này cũng không có phản đối, mới vừa rồi cô còn muốn gọi Miêu Miêu xuống xe, mà lúc này chính mình rõ ràng lại leo lên xe của hắn.

– Cô giáo Phó, cứ nghỉ ngơi một chút đi, bây giờ chị muốn đi nơi nào, em đưa chị đi.

Đinh Nhị Cẩu nói ra như là muốn giúp đỡ, Phó Phẩm Ngàn không khỏi cười khổ, nghĩ thầm “… nếu không phải chờ cậu, chúng ta đã về nhà từ sớm rồi….”

– Đúng rồi đi chơi đi, chú Đinh à, mẹ cháu trong nội tâm cũng chỉ biết đến học sinh thôi, quanh năm suốt tháng đều không để ý đến cháu, mãi cho đến Tết mới dẫn cháu đi ra ngoài chơi. – Miêu Miêu vọt miệng giành trả lời trước.

– Cái con bé chết tiệt kia, mẹ lúc nào thì không để ý đến con, chỉ biết nói bậy bạ không à.

– Sợ cái gì, Chú Đinh cũng không phải là người ngoài, có phải không chú?

Miêu Miêu hướng phía trước le lưỡi, hỏi Đinh Nhị Cẩu.

– Hì… đúng rồi, các người định đi nơi nào ?

– Không cần, đến phía trước cho chúng tôi xuống là được, tôi chỉ mua thêm ít đồ rồi về. – Phó Phẩm Ngàn bình tĩnh nói.

– Con không chịu, con muốn đi chơi công viên chơi trò chơi, mẹ hứa rồi mà. – Miêu Miêu ở một bên năn nỉ nói.

– Con bé này, không nên được voi đòi tiên, mẹ lúc nào nói dẫn co đi chơi trò chơi, không nên nháo nhào nữa, chúng ta về nhà.

Phó Phẩm Ngàn thấy còn mình còn đòi đi chơi nữa, nên có chút bực bội.

– Được rồi.. thôi thì thế này, nếu chị có chuyện thì đi giải quyết trước đi, em mang Miêu Miêu đi chơi, đừng có lo lắng gì cả, em cũng sẽ không có bắt cóc Miêu Miêu đâu.

Đinh Nhị Cẩu cũng không nhẫn tâm vào ngày tết mà để cho mẹ con Phó Phẩm Ngàn bất hòa, hơn nữa con bé này nếu như đã nhận được cam kết điều gì mà không thực hiện lời hứa, rất có thể sẽ sinh ra tâm lý nghịch phản.

– Được đấy vậy con đi chơi với chú Đinh, mẹ đi về trước đi. – Miêu Miêu lập tức hưởng ứng nói.

– Không được, mới đầu năm, chú Đinh của con rất bận rộn còn phải đi chúc tết, lúc khác mẹ cùng con đi được không?

Phó Phẩm Ngàn vẫn không muốn Miêu Miêu đi, không phải là cô không muốn mang Miêu Miêu đi chơi trò chơi, mà là do lúc đi ra bên ngoài, trong người căn bản không có tiền đủ, đi chơi công viên một tấm vé vào cửa mất hết 50 đồng, vào trong thì còn phải chơi các loại trò chơi, cái gì xe cáp treo các loại…v..v.. lại tốn thêm không ít tiền, cứ tính toán đơn giản, coi như là hai người, không có dưới 200 đồng là chịu thua, số tiền này đủ cho hai người một tháng cơm nước và thức ăn, Phó Phẩm Ngàn có cái khó của mình cho nên kiên trì không đi.

Mắt thấy hai mẹ con muốn cãi vả, Đinh Nhị Cẩu Bất lại cười khổ, vì cái gì mà những chuyện như vậy luôn làm cho mình gặp gỡ, đặc biệt là chuyện của mình và cô giáo Phó Phẩm Ngàn này, mỗi lần gặp gỡ cô, hình như là chỉ chuyên giải quyết các dạng vấn đề về gia đình của cô ấy, xem ra mình cùng Phó Phẩm Ngàn thật là có duyên nợ.

– Cô giáo Phó à, dù sao hiện tại chị cũng không có bận việc gì, chi bằng chúng ta cùng đi, em mời hai mẹ con chị, làm việc suốt cả một năm rồi, chị công tác trong ngành giáo dục cũng là rất vất vả, quanh năm suốt tháng không thể nghỉ ngơi, hôm nay tạm thời buông lỏng, đi chơi cùng với Miêu Miêu nhé.

Đinh Nhị Cẩu vừa lái xe vừa thành khẩn nói, Miêu Miêu sắc mặt vui mừng nhìn lấy Phó Phẩm Ngàn, trong ánh mắt tràn đầy sự cầu xin, Phó Phẩm Ngàn thấy vậy trong lòng mềm nhũn, im lặng không nói gì.

– Vậy thì tốt, chúng ta đi ngay đến công viên chơi.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200