Chinh phục gái đẹp - Chương 2 - Dịch giả Meode

Phần 87
Chương 2 – Phần 87

Cho dù Dương Phụng Tê rất muốn ở ngay trong bệnh viện thử nghiệm cảm giác kích thích, nhưng cô lại thấy tại đây quá dễ bị người phát hiện, cho nên vẫn là nhịn được.

– Đang suy nghĩ gì vậy ? Muốn thử một lần tại bệnh viện cho biết không ? Nhưng em nói trước là hôm nay em thật là hữu tâm vô lực rồi. – Đinh Nhị Cẩu trêu đùa.

– Nhìn xem điệu bộ của em nham nhở quá, sớm biết vậy, vừa rồi chị cắt bỏ cho rồi.

– Chị đang tâm cắt bỏ được sao? – Đinh Nhị Cẩu khiêu khích nói.

– Được rồi, không nói nhảm nữa, ăn trái táo đi. – Dương Phụng Tê đem trái táo vừa rồi gọt xong đưa cho đinh Nhị Cẩu.

– Em không ăn đâu, miệng còn lạt quá, vừa rồi lại có chút muốn nôn, à… chị mới vừa nói nhờ gọi điện thoại cho em nên mới biết được em xảy ra tai nạn xe cộ, vậy chị gọi cho em có chuyện gì không?

Đinh Nhị Cẩu giờ thì cảm thấy trong đầu buông lỏng hơn rất nhiều, không giống vừa rồi rất khó chịu như vậy.

– Ưm.. chị định cho em biết về chuyện thành lập công ty tài chính cho vay, chị đã cầm được giấy phép đồng ý rồi, trước tiên chị thiết lập muốn thí điểm tại thành phố Bạch Sơn, có thể tại huyện Hải Dương sẽ đặt một văn phòng đại diện nhỏ, để xem tình huống như thế nào rồi tính sau.

– Uả ? Sao chị không làm thí điểm trực tiếp tại huyện Hải Dương?

– Ai dà, bộ em cho rằng công ty đầu tư Bàn Thạch là của chính mình chị à, chỉ nội thiết lập tại thành phố Bạch Sơn cũng đã là tốn hao rất lớn sức lực và tiền bạc chứ đừng nói chi đến huyện Hải Dương chị phải uốn ba tấc lưỡi khó khăn lắm mới thuyết phục được hội đồng quản trị, chị là người làm ăn, không thể để cho lợi bất cập hại được, suy nghĩ sâu xa thêm một chút được không? – Dương Phụng Tê bất đắc dĩ giải thích nói.

– Ừ.. tại em cũng nóng lòng quá, vừa rồi em cùng chủ tịch huyện có đi thăm mấy thôn trấn, nền kinh tế rất thấp, cũng không có hạng mục gì để có thể phát triển, chính vì điều này làm cho lãnh đạo rất lo lắng, nói thật em rất mong công ty tài chính của chị có kế hoạch hổ trợ cho các hộ nông dân vay vốn linh động hơn một chút, bởi vì bây giờ các ngân hàng cho vay một ít tiền cũng thật sự quá khó khăn, thiếu điều đưa ngươi điều tra đến 3 đời tổ tông của người ta, rồi lại muốn phải có người ủy tín đứng bảo lãnh hoặc là phải đảm bảo về vật chất tài sản, ai có uy tín mà đứng ra bảo lãnh dân chúng, còn nếu có tài sản thì ai lại đi vay làm gì.

– Nhị Cẩu à, tuy em nói rất có lý, nhưng nếu như không có gì đảm bảo, thì ngay cả bên công ty chị cũng rất e ngại cho vay, về điểm này tất cả các ngân hàng đều lo lắng đấy, em phải thông cảm cho chúng ta.

– Chị Phụng Tê, chị là người làm bên tài chính, em biết chị nhất định sẽ có biện pháp khắc phục, hy vọng chị cố gắng cái gì có thể làm thì làm, em tin tưởng chị sẽ có thể nghĩ ra biện pháp phù hợp với tình hình thực tế.

Đinh Nhị Cẩu không nhìn thẳng vào các vấn đề khó khăn mà Dương Phụng Tê nêu ra, chắc chắn là có khó khăn, nhưng hắn cũng tin tưởng cô sẽ có cách khắc phục phần nào.

Nói xong, hắn vuốt tóc Dương Phụng Tê rồi tiếp tục:

– Giờ chị giúp em giải quyết khó khăn trước mắt đi, em… khó chịu ở dưới quá..

Dương Phụng Tê thở dài, bàn tay cô kéo cái chăn trên người Đinh Nhị Cẩu lật qua một bên.

Dương vật tráng kiện đã thật cao nhếch lên vượt qua 90 độ, lỗ tiểu ở đầu khấc đang ri rỉ ra chất lỏng đậm đặc, Dương Phụng Tê xinh đẹp tuyệt trần từ từ quỳ gối dưới háng của Đinh Nhị Cẩu, chuẩn bị vì cây dương vật thiên phú dị bẩm to lớn phục vụ.

Thiếu phụ thuần thục đem đầu lưỡi liếm mút vào trên đầu lổ tiểu, từ đầu khấc vẫn đến hai hòn dái của hắn, cô ôn nhu đem dương vật cứng rắn vô cùng ngậm vào trong miệng, cái miệng hồng nhuận cao thấp khuấy động, từ đôi gò má của Dương Phụng Tê đang bú mút có thể thấy rõ dấu vết của cái đầu khấc dương vật Đinh Nhị Cẩu.

Đinh Nhị Cẩu có chút khó chịu nhưng lại sảng khoái vô cùng, khi cô ngậm toàn bộ đầu khấc, cố gắng dùng đầu lưỡi liếm quanh.

– Ưm… um… a…

Đinh Nhị Cẩu thoải mái nhẹ giọng kêu.

Khi dương vật Nhị Cẩu cứng rắn nằm ở trong chính miệng mình, Dương Phụng Tê cảm thấy cả người khô nóng, một cỗ khoái cảm xông lên đầu, theo bản năng cô dùng bàn tay trái trắng noãn mềm mại vươn vào trong chiếc váy, từ từ đem cái quần lót viền tơ kéo lệch qua một bên, bắt đầu ma sát lên hạt le sưng mọng của mình.

Đinh Nhị Cẩu ngửa đầu nhắm mắt lại cảm thụ được cái miệng ấm áp mềm mại cùng với cái lưỡi thơm tho của người đàn bà đang chiếu cố phục vụ cây dương vật, nên không có chú ý tới sự khác thường của Dương Phụng Tê.

Tiếng thở dốc Dương Phụng Tê càng ngày càng gấp rút, động tác tay trái ma sát hạt le mỗi lúc mỗi nhanh, Đinh Nhị Cẩu cuối cùng cũng phát hiện sự khác thường.

– Không ngờ nhanh như vậy liền không nhịn được nữa rồi..

Lúc này bên ngoài hành lang bệnh viện người đến người đi ồn ào, bác sĩ y tá bận tối mày tối mặt, âm thanh lớn nhỏ xôn xao nên không có ai phát hiện có một căn phòng bệnh đang truyền đến những tiếng rên rỉ khác thường….

Dương Phụng Tê dùng miệng bú mút dương vật, đầu lưỡi liếm trên đầu khấc đảo quanh, thân thể cô cũng khô nóng vô cùng, cái âm hộ dâm đãng đang mong ngóng thầm nghĩ có một cây dương vật lớn nóng hầm nhét vào gãi ngứa cơn nhột nhạt của cơn hứng tình.

Không chờ đợi hơn nữa, Dương Phụng Tê từ từ ngồi dậy, dùng tay cởi ra cúc áo, thân trên giờ chỉ còn cái nịt vú màu trắng êm dày chống đỡ trên đôi bầu vú tròn trịa, Đinh Nhị Cẩu cũng vội vàng ngồi lên cùng lúc khẽ đẩy Dương Phụng Tê nằm xuống, vốn là đang ngồi không đứng vững, cô lập tức ngã ra nằm ngữa trên giường, cái váy vốn là hơi ngắn, lập tức hướng co rụt lên phía trên mảng lớn, lộ ra cặp đùi đẫy đà, hai bàn chân trắng nõn đầy đặn đong đưa trên không trung, dáng dấp xem ra dâm đãng đến cực điểm dưới mắt của Đinh Nhị Cẩu.

Đinh Nhị Cẩu lại càng không cách nào khống chế chính mình, giờ lại đến phiên hắn quỳ gối trước háng của Dương Phụng Tê, bàn tay nắm lấy gót chân của cô vuốt ve nắn bóp, cảm thụ sự mềm mại non mịn của cái chân, nhưng trên hết còn có sự nhục cảm tinh tế vô cùng.

Dương Phụng Tê ngửa đầu.

– Ừm…

Nhỏ giọng rên rỉ, từ trên chân đẹp truyền đến từng đợt gãi ngứa tê dại khoái cảm thẳng vào đến tận tim gan, khiến cho Dương Phụng Tê nâng cái đùi lên cao, một chân gác trên vách tường căn phòng để làm điểm tựa, một chân co đầu gối lại hơi hơi dạng ra, bởi vì Dương Phụng Tê đang mặc chính là cái váy màu đen bó sát người, đương nhiên là cái mông đầy đặn màu mỡ cong vòng vễnh lên dưới làn váy.

Dưới ánh đèn huỳnh quang tỏa sáng, cái quần lót màu trắng tơ lụa trơn bóng như ngọc, Đinh Nhị Cẩu nhìn thấy thiếu phụ thành thục bày ra tư thế phong phanh dâm đãng như vậy, hắn hưng phấn thiếu chút nữa lổ mũi phun ra máu.

Dương Phụng Tê thân thể mình với tư thế khiêu khích như vậy lại cảm thấy một trận khoái cảm biến thái, làm cho cửa miệng âm đạo của cô run rẩy, vài giọt chất lỏng dịch nhờn tươm ra thấm lên trên đáy cái quần lót trắng, quần lót viền tơ bao vây lấy cái âm hộ mập mạp, hở ra cái khe thịt nhỏ, đám lông đen sậm thưa nằm tán loạn bên trong cũng nhìn thấy rỏ ràng.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200