Chinh phục gái đẹp - Chương 2 - Dịch giả Meode

Phần 40
Chương 2 – Phần 40

Chủ tịch huyện Trọng Hải mới vừa đến huyện Hải Dương không lâu, còn đang cô gắng làm các vấn đề trong huyện, mỗi ngày đều đến tận khuya mới tan tầm, vô tình lại ảnh hưởng đến thời gian của chủ nhiệm văn phòng ủy ban huyện Thường Hiểu Xuân, cho nên ông ta phải cấp tốc kiếm cho Trọng Hải một người thư ký, nhằm gánh vác công việc mà hiện nay ông phải tạm thời thay thế, đây là danh sách lần thư ba được tuyển mang vào phòng làm việc của Trọng Hải, trên bản danh sách đều có bốn năm người, qua hai lần gửi danh sách nhưng Trọng Hải vẫn chưa tìm ta được người thư ký ưng ý, không có một người nào làm Trọng Hải hài lòng, khiến cho Thường Hiểu Xuân rất là sầu muộn.

– Thưa chủ tịch, ông xem danh sách này, mấy người này tôi thấy cũng khá tốt! – Thường Hiểu Xuân cung kính đi đến trước bàn làm việc Trọng Hải nói .

Trọng Hải nhìn lướt qua danh sách, ngẩng đầu hỏi một câu khiến Thường Hiểu Xuân không giải thích được:

– Chủ nhiệm Thường, ông đánh giá đối với Đinh Trường Sinh thì như thế nào?

– Đinh Trường Sinh?

Thường Hiểu Xuân ngơ ngác, tên người này nghe rất quen thuộc, nhưng trong lúc bất ngờ thật đúng là nhớ không nổi người kia là ai nữa.

Trọng Hải thấy không có tiếng đáp lại, ngẩng đầu nhìn Thường Hiểu Xuân, cười cười:

– Đúng đấy, hắn còn có tên thường gọi là Đinh Nhị Cẩu, hắn đang làm trợ lý cho chủ tịch thị trấn Lâm Sơn sao ông không biết vậy? Trước đây chúng ta đi đền thôn Lê Viên thị sát, thằng nhóc này là nhân vật chính múa máy ông không nhớ sao?

– À… nhớ ra rồi, thưa chủ tịch, ông vừa nói đến Đinh Trường Sinh, thật ra nếu nói tên là Đinh Nhị Cẩu là tôi biết ngay, hì hì… cái biệt danh của hắn vang dội hơn cái tên chính của hắn nhiều lắm.

– Thật vậy à ? Ông có hiểu rỏ về hắn không?

– Nói thật, ngoại trừ lần kia cùng đi thị sát vơi chủ tịch, trước đó tôi không biết rỏ về hắn lắm, có chuyện gì vậy chủ tịch, chẳng lẽ ông lại muốn để cho hắn làm thư ký chứ ?”

– Ông cảm thấy thế nào?

– Về… chuyện này, tôi thực sự không có nghĩ qua, bất quá tôi thấy được chủ tịch có ý kiến của riêng mình, nhưng có chuyện này ông cũng phải thận trọng một chút.

– Ồ? Chuyện gì?

– Tôi có nghe nói chức vụ trợ lý thị trấn Đinh Trường Sinh là được bí thư Trịnh Minh Đường cất nhắc lên, cho nên …

Thường Hiểu Xuân còn chưa nói hết câu, nhưng ý tứ trong lời nói đã rất rõ ràng rồi, hắn được bí thư Trịnh nâng lên, người của bí thư Trịnh, chủ tịch huyện dám tin dùng sao?

– Ặc … còn có chuyện này à?

Trọng Hải đối với chuyện này cũng là lần đầu tiên nghe nói, vì vậy ông đứng thẳng người lên đi đến bên cửa sổ, quan sát xa xa ngọn đèn, lấp la lấp lánh giống như tâm tình của ông bây giờ, đến huyện này thời gian cũng không ngắn rồi, nhưng là trước sau gì cũng tìm không thấy mở ra một lổ hổng cục diện để chen chân vào, ngày đó biết được Đinh Trường Sinh, ông có cảm giác thằng nhóc này tuổi còn trẻ, nhưng đầu óc rất linh động thông minh, cho nên đây cũng là lý do Thường Hiểu Xuân đã giới thiệu ứng cử cho ông mấy thư ký rồi mà ông vẫn không hài lòng, tại vì Trọng Hải không phải muốn tìm một thư ký chỉ biết ghi chép tài liệu, xách giỏ múc nước pha trà… người thư ký mà ông cần là người phải có tài, biết linh hoạt, thời khắc mấu chốt có thể một mình đảm đương một hướng mới được .

Nhưng đúng như Thường Hiểu Xuân cảnh giác với ông, thư ký phải tuyệt đối trung thành, nếu ngược lại, ở bên cạnh mình chẳng khác nào là qua bom hẹn giờ bên người, vì thế nhất định phải cực kỳ thận trọng khi tuyển chọn người thư ký, nhưng nếu không có một tay chân thân tín người địa phương, Trọng Hải trong lúc nhất thời thật vẫn không biết nên bắt đầu từ đâu mà ra tay.

Được rồi, nghi người thì không dùng người, dùng người thì không nghi ngờ người.

– Thôi như thế này, ông tìm hiểu về Đinh Trường Sinh đi, đến lúc đó nói sau, cũng không biết hắn có đồng ý làm thư ký hay không, về chuyện này, chúng ta cũng không thể cưỡng ép, nếu cưỡng ép thì sẽ không làm nên chuyện, có đôi khi còn có thể phản tác dụng, ông cứ đi thăm dò khảo sát về hắn một chút, chuyện này cũng không nên lộ ra, cứ lặng lẽ tiến hành. – Trọng Hải dặn dò .

– Vâng thưa chủ tịch, ngày mai tôi sẽ tiến hành, bây giờ trời chiều rồi, ông cũng nghỉ ngơi đi…

– Được rồi, tôi chỉ có một mình ở đây, tối nay về trễ cũng không có sao, ông đi về trước đi. – Trọng Hải nói ra.

Đinh Nhị Cẩu tuy không có học đến đại học, nhưng hắn hiện tại đang học hàm thụ khoa pháp luật chính quy, học cũng khá tốt, vừa rồi thi mấy môn, chỉ một lần duy nhất đều đạt được, điều này làm cho Giang Hàm Thiến thán phục không thôi, với lại mỗi lần lên thị trấn hắn đều ghé qua văn phòng Khấu Đại Bằng khuân về một đống lớn nhật báo nhân dân, nhật báo Quang Minh, báo pháp luật các loại, trong những lúc rỗi rảnh đều nghiên cứu xem qua, cho nên văn tự trình độ cũng là tiến rất xa, thậm chí hắn còn nghiên cứu kỹ lưỡng các quyển sách mang từ nhà kho của thím Trần Hinh Nhã về…

Lúc này trong tay Đinh Nhị Cẩu đang cầm bản thảo của Trương Cường xem đi xem lại, Trương Cường ở bên cạnh cũng không nhịn được phải hỏi :

– Này Trường Sinh, cậu xem có hiểu không mà cứ nhìn tới nhìn lui hoài vậy?

Trương Cường vừa cười vừa nói :

– Hay nói giỡn, anh học là khoa chính quy cảnh sát, tôi cũng là khoa chính quy pháp luật, anh nghĩ xem tôi có hiểu không ? Hừ… ếch ở đáy giếng nhìn lên… – Đinh Nhị Cẩu không phục phản ứng lại.

– Được… được rồi, cậu cứ xem đi, đến cùng thế nào rồi?

Ngày đó được Đinh Nhị Cẩu chỉ điểm, trở về Trương Cường lục lọi tư liệu, tra hồ sơ, rốt cục sau thời gian tìm tòi đã viết ra bản thảo đề xuất những việc cần làm của người cảnh sát tại các thôn ấp, nhưng vẫn còn chưa biết là có ổn hay chưa, nên mới sáng sớm, Trương Cường lái xe chiếc xe tải của đồn cảnh sát xe tải đi đến thôn Lê Viên tìm Đinh Nhị Cẩu rồi.

– Ừ, tôi thấy được rồi đó, như vậy đi, vào buổi chiều nay tôi cũng không có việc gì làm, tôi sẽ đi ngay đến tỉnh Giang Đô, anh ở nhà đợi tin tức tốt là được rồi.

– Ủa anh không đi theo à?

Trương Cường từ đợt trước đi theo Đinh Nhị Cẩu một chuyến đến thành phố Bạch Sơn, nhận biết đến thằng chó Nhị Cẩu này năng lượng không nhỏ, cho nên lần này cũng muốn đi theo để biết thêm mấy người, nói không chừng những người này về sau đều có thể biến thành mạng lưới giao thiệp của mình .

– Anh đi theo làm gì, lần này đi là gặp một người phụ nữ, chứ không phải đàn ông, anh đi theo bất tiện lắm.

– Phụ nữ? Cứ ham hái hoa ngắt cỏ đi, coi chừng …

Ý của Trương Cường đột nhiên tưởng tượng muốn nói coi chừng vợ của Đinh Nhị Cẩu, tuy Đinh Nhị Cẩu khắp nơi gây nợ phong lưu, nhưng cũng chưa hề có ai nói qua vợ hắn là ai !

– Hừ… tôi chưa có kết hôn mà, vậy đi tìm một người bạn gái thì sao, phạm pháp à?

– Được rồi, tôi không đi thì không đi, bất quá việc này cậu phải cố gắng giùm xử lý nhanh lên, tôi sợ đêm dài lắm mộng, nghe nói ngày hôm qua lão chính trị viên Trần đã đi lên trên huyện, sau khi trở về sắc mặt khá là khó coi, cũng không thèm nhìn mặt của tôi nữa, cậu nói đi việc lên chức này của tôi có phải là chẳng có đạo đức gì cả phải không?

– Trong chính trị không có gì đạo đức hay là không đạo đức, chỉ có lưu manh hay không lưu manh mà thôi, bất quá tôi muốn thử xem đối với cơ hội lần này anh có vượt qua nỗi không, nhưng nếu anh chậm trễ không qua được, ít nhất anh phải chờ đến tầm chín, mười năm nữa đấy, anh suy nghĩ kỹ đi, cho đến lúc đó, anh đã bao nhiêu tuổi rồi? Cho nên, chỉ có những người đủ sức làm lưu manh mới có thể chơi trò chơi chính trị được !

Đinh Nhị Cẩu nói một hơi làm Trương Cường sửng sốt.

– A… Nhị Cẩu à, tôi cũng biết rõ chí lớn của cậu, nhưng tôi phát hiện đầu óc cậu, không phải là một đầu óc bình thường, những điều này cậu học ở đâu vậy?

– Trên sách đấy, gần đây tôi đọc khá nhiều sách, cũng phát hiện tôi tiến rất xa rồi, hì hì…

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200