Chinh phục gái đẹp - Chương 2 - Dịch giả Meode

Phần 124
Chương 2 – Phần 124

Hôm nay Hạ Hà Tuệ mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, dáng người lả lướt mạn diệu, một đôi bầu vú vun đầy chống đỡ lên cái áo sơ mi thật cao, hòa màu trắng cái áo tạo thành một sự tương phản là cái nịt ngực màu đen, cái loại dạng này tạo nên cảm giác hắc bạch phân minh, làm cho bộ ngực của cô tràn đầy một loại hơi thở liêu nhân.

Đinh Nhị Cẩu nhìn đến hai luồng thịt mềm phình to thể hiện ra, không cần phải nói, dĩ nhiên chính là hình dáng đôi bầu vú rồi, tuy rằng nhìn không thấy hết toàn bộ, nhưng từ chân vú hiện ra ở phía ngoài đến nửa bầu vú, phần trên là màu đen của cái nịt ngực bao vây, thì cũng dự đoán cỡ nào là rắn chắc, cỡ nào co dãn rồi, tại chính giữa hai bầu vú thịt mềm còn có một cái rãnh nhỏ nhợt nhạt mờ ảo, cái khe rãnh này chạy xuống phía dưới thì chui vào màu đen cái nịt ngực liền biến mất không thấy, tuy rằng không thấy, nhưng Đinh Nhị Cẩu tưởng tượng nếu xóa sạch màu đen dưới bầu ngực kia, thì có phải hay không cái rảnh mê người sẽ xuất hiện thật là thâm thúy, hình như là đang có mùi thơm nhàn nhạt đang từ trong cái rãnh sâu phát tán ra rồi.

Loại áo nịt ngực này không thể nghi ngờ là rất mỏng đấy, dù Đinh Nhị Cẩu nhìn không tới cái hình dáng phần trên bầu vú bị cái nịt ngực bao vây che đậy lấy, nhưng hai đầu núm vú đội lên mờ mờ thì có thể nhìn thấy thoáng qua, chỉ có thể nói rõ một vấn đề, phía dưới cái nịt ngực chính là một đôi bầu vú rắn chắc liêu nhân rồi, lại nhìn đến trên đỉnh hai ngọn núi đính khắc như hai viên ngọc cỡ đầu ngón tay út ở dưới cái nịt ngực màu đen, điều này làm cho Đinh Nhị Cẩu có chút thất lạc hồn vía.

Hạ Hà Tuệ có một mái tóc thẳng dài, khuôn mặt hình trứng ngỗng sáng bóng, làn da trắng noãn như tuyết, ở phía dưới đôi mi thanh tú là một đôi mắt to tròn lộ ra nét thâm thúy, sống mũi cao thẳng tắp như là điêu khắc, có chứa đầy đủ sự tự tin, hình đường cong ưu mỹ trên đôi môi mọng non mềm làm cho người ta nhìn liền muốn cắn một cái, cái cằm thon mượt có cá tính, vẻ đẹp lạnh lùng này làm cho người ta không dám nhìn gần, càng tăng thêm vô hạn vũ mị, tóm lại đây là một khuôn mặt đẹp hoàn mỹ không một tì vết.

Đinh Nhị Cẩu cũng không phải lần thứ nhất gặp Hạ Hà Tuệ, nhưng hai người ngồi mặt đối mặt như vậy, với một tâm tình thả lỏng nhìn ngắm thì chính là lần đầu tiên.

– Thư ký Đinh, đây là tiền nhận bồi thường của cậu. – Hạ Hà Tuệ đem một tờ chi phiếu giao cho Đinh Nhị Cẩu.

Đinh Nhị Cẩu nhìn sơ quá, bỏ vào trong túi áo của mình:

– Tốt rồi, chuyện công đã làm xong, giờ hỏi đến việc tư, quản lý Hạ, tôi biết vì chuyện bồi thường này, cô tốn cũng không ít sức lực, trước kia tại vì tôi không có xem qua vấn đề liên quan đến quy định phương diện bảo hiểm này, tính theo luật thì công ty bảo hiểm không bồi thường là đúng, nhưng cô vẫn làm thủ tục bồi thường cho tôi, xin cám ơn cô, đợi chốc nữa tôi sẽ mời cô một ly.

– Thư ký Đinh…

– Quản lý Hạ, chúng ta cứ gọi như thế này thì khách sáo quá, tôi còn nhỏ tuổi hơn chị nhiều, vì thế sẽ gọi chị là chị Hà Tuệ, chị gọi em là Tiểu Đinh, tại đây là bên ngoài chứ không phải là nơi công sở, chị đừng có gọi là thư ký Đinh nữa nhé, xem như là chúng ta kết giao với nhau vậy.

Đinh Nhị Cẩu chuyển động một chút thân thể mình qua ngồi bên cạnh Hạ Hà Tuệ, vừa cười vừa nói.

– Ô… vậy là tốt rồi, chị cũng già rồi, vậy cậu gọi chị là cũng đúng rồi.

– Uí trời… chị nhìn còn quá trẻ chứ già gì…

Hạ Hà Tuệ gật gật đầu, xem như nhận lời Đinh Nhị Cẩu đối với mình xưng hô hợp lý, cô nở nụ cười to khi nghe hắn khen tặng, đôi bầu vú không thể ngăn chặn run rẫy thành làn song sữa theo nụ cười của Hạ Hà Tuệ, dụ dỗ thần kinh Đinh Nhị Cẩu, hắn mạnh mẽ lắm mới khắc chế nội tâm chính mình đang xung động, bởi vì người thiếu phụ xinh đẹp nở nụ cười.

Phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ xinh đẹp, hầu như ai cũng là thập phần để ý đến tuổi của mình đấy, lúc còn thiếu nữ 15, 16 tuổi, luôn hy vọng trong mắt người đàn ông của mình là đã nhận thấy mình trưởng thành, nếu có người nói còn là cô bé nhỏ mới 15, 16 tuổi, nhất định cô sẽ sẽ không chịu mình còn bé mà tức giận, vì cho là chính mình đã là người lớn, là một người phụ nữ thành thục.

Nhưng khi tuổi sắp chớm 30, tâm tính của người phụ nữ liền sẽ phát sinh một ít biến hóa vi diệu, lúc này người phụ nữ, sợ nhất là người đàn ông nhận ra chân thật tuổi tác của mình, bởi vì như vậy, người phụ nữ có cảm giác mình giống như đã rất già, Hạ Hà Tuệ thuộc loại tâm tính này rất là rõ ràng, cho nên nghe được Đinh Nhị Cẩu nói mình còn rất trẻ, vui thích mà nở nụ cười, cười rất là tươi.

– À, chị còn việc này đã nhờ mấy người rồi, nhưng đều không có kết quả, hiện đang hết hy vọng….

– Chuyện gì mà khó như vậy, chị Hà Tuệ, chị cũng đừng đưa ra một vấn đề quá khó khăn cho em đấy nhé.

Hạ Hà Tuệ tuy cảm thấy lần thứ hai gặp mặt mà mình muốn nhờ người ta hỗ trợ, quả thật là có chút đường đột, nhưng cô cảm lần này gặp mặt đưa tiền bồi thường xong, về sau còn muốn có dịp gặp mặt cũng không phải là dễ dàng như vậy, cho nên cô cố gắng không để ý đến nhiều như vậy, trong lòng cương quyết muốn đem chuyện xin nhờ giúp đỡ điều động chuyển trường của chồng mình nói cho Đinh Nhị Cẩu hay.

Đinh Nhị Cẩu tuy tuổi còn trẻ, nhưng cũng không phải là không hiểu những chuyện lắc léo, cho nên khi Hạ Hà Tuệ nói ra chuyện của mình, hắn liền mỉm cười, về chuyện này quản lý Hạ thật đúng là không cân nhắc, cô cùng tôi có quen lắm sao? Tại tại tự nhiên mình phải giúp ngươi, không tính đến chuyện bồi thường bảo hiểm, vì nếu không chịu bồi thường thì tôi sẽ đưa lên tòa án, nếu xử không thắng đó là một chuyện khác, như vậy bây giờ Hạ Hà Tuệ không theo quy định của công ty bảo hiểm bồi thường cho mình, sau đó lại nhờ mình giúp giùm cho việc cá nhân, đây không phải là lợi dụng công ty để nhờ việc cho mình sao?

Nhưng đối với Hạ Hà Tuệ một người không quyền không thế, muốn cho người nhà của mình điều động công tác thật sự là quá khó khăn, ngày trước Đinh Nhị Cẩu tình cờ đã từng hỏi phó phòng giáo dục Trịnh Giai Đồng, theo lời cô nói hàng năm điều động công tác giáo viên, quyền điều động đều tập trung ở trong tay trưởng phòng giáo dục Tô Phong Đinh.

– Chị Hà Tuệ à, chị đưa ra cho em một vấn đề thất sự là khó khăn đấy, à đúng rồi, chuyện này thuộc về ai quản lý vậy chị? – Đinh Nhị Cẩu cố ý giả bộ như là không biết hỏi.

Hạ Hà Tuệ Nhất nghe Đinh Nhị Cẩu nói như vậy, trong nội tâm không khỏi có hơi thất vọng, nhưng lời nói thì đã nói xong, không có khả năng đúng lúc này nửa đường bỏ cuộc, hơn nữa Đinh Nhị Cẩu cũng chưa có lên tiếng cự tuyệt, cho nên chỉ là phải nói tiếp thôi.

– Chuyện này là do phòng giáo dục huyện quản lý, chồng chị dạy ở trường trung học trấn Độc Sơn đã năm năm, nếu cứ tiếp tục dạy học ở đấy cũng không phải là một chuyện tốt, trong trường trung học hầu như toàn bộ là các cô bé đến thời kỳ trưởng thành thiếu nữ, chị thì công tác cách xa tại đây rất là lo lắng, thật sự là không thể tưởng tượng được, nếu một ngày nào đó chồng chị trở về nói là đã lỡ làm cho một cô gái học sinh làm lớn bụng rồi, em thử nghỉ xem, lúc đấy thì chị làm sao chịu nỗi.

Hạ Hà Tuệ một khi đã chịu nói chuyện, chính là những lời nói rất là cỡi mở không hề kiêng kỵ, những câu như thế này mà cũng có thể nói được, làm cho Đinh Nhị Cẩu thầm nghĩ phải bật cười.

– Đúng ra việc này cũng không phải là không thể xử lý được, nhưng rất là khó khăn lắm đấy.

Đinh Nhị Cẩu giả vờ so sánh sự khó khăn nói, bàn tay của hắn thời gian dần trôi qua đã đến để đến gần bắp đùi của Hạ Hà Tuệ, hắn thầm nghĩ, nếu như Hạ Hà Tuệ biết được ý tứ của hắn như vậy, cô nhất định sẽ biết đường khó mà lui, dù hắn có muốn giúp Hạ Hà Tuệ, nhưng vì chuyện này mà để cho hắn vác mặt đi tìm trưởng phòng Tô Phong Đinh cầu xin, hắn cũng không muốn phải mang theo khoản nợ nhân tình với trưởng phòng giáo dục, vì là khoản nợ nhân tình trước sau gì cũng cần phải trả.

Thế nhưng Hạ Hà Tuệ lại hiểu sai ý của hắn, cô gọi phục vụ viên đến mang thêm thức ăn và rượu lên, sau khi đợi phục vụ viên đi rồi, cô nhìn Đinh Nhị Cẩu, nhỏ giọng nói:

– Tiểu Đinh, chị mời em một ly rượu, cần gì em cứ việc nói, nếu cần tiền, thì em cũng nói con số, chỉ cần chị có đủ tiền sẽ lấy ra.

Hạ Hà Tuệ cho rằng Đinh Nhị Cẩu muốn tiền, đúng lúc này, bàn tay của Đinh Nhị Cẩu đụng vào bàn tay của Hạ Hà Tuệ đang để ở trên bắp đùi của mình, nhưng Hạ Hà Tuệ cho rằng Đinh Nhị Cẩu là đang chia sẽ vấn đề khó khăn với mình với tình cảm chị em, vì vậy cô để yên tay của mình mà không rút về. Còn đối với Đinh Nhị Cẩu thì chỉ cần cô phản ứng không cho hắn đụng chạm, thì ngay lập tức rút tay về xem như là cô đã từ chối không nhờ việc với hắn nữa, xem như là hắn thoát nợ đỡ đau đầu.

– Chị Hà Tuệ, vấn đề này không phải là tiền, có một số việc rất là khó nói, tóm lại là xử lý chuyện này không có đơn giản, nôm na là như thế này, em bây giờ chỉ là một người thư ký tựa như là một thằng hầu cho chủ tịch huyện, nếu giải quết chuyện chuyện này mà để cho người khác biết, thì lãnh đạo của em sẽ bị ảnh hưởng không tốt, ý của em chị đã hiểu chưa?

Hạ Hà Tuệ vẻ mặt buồn bã, nhưng dù sao cô cũng là một người xuất thân từ bán bảo hiểm, dạng người nào mà chưa từng thấy qua, cho nên Hạ Hà Tuệ tuyệt sẽ không bởi vì một câu cự tuyệt của Đinh Nhị Cẩu mà bỏ cuộc, với lại Đinh Nhị Cẩu tuy uyển chuyển cự tuyệt yêu cầu của cô, nhưng vẫn chưa nói thẳng ra là không còn đường hy vọng.

– Tiểu Đinh, nếu mà không giải quyết được chuyện này, chị hiện tại sẽ không giống như là người đàn bà đã có chồng nữa, em có biết là mỗi khi về đến nhà thì vắng lặng như tờ, mặc dù mình mang tiếng là đàn bà có chồng, nhưng người chồng thì ở tận nơi nào, chuyện gì cũng đều không trông cậy gì được vào. Tiểu Đinh, em cứ nói đi, em muốn cái gì, hoặc là có điều kiện gì, chỉ cần em nói ra, chị đều đáp ứng cho em, chỉ cần đem chồng chị Thạch Lỗi từ trấn Độc Sơn Trấn chuyển công tác về gần đây là được.

Đã có vài ly rượu uống vào, hơi men bốc lên nên Hạ Hà Tuệ nói lời có chút quá khích động, có ý một lòng quyết đánh đến cùng về chuyện này.

Đinh Nhị Cẩu nhấp một hớp rượu, nhìn người đàn bà bên cạnh, sắc mặt cô ửng đỏ, thêm có hàm súc thú vị rồi, thật sự là càng ngắm càng quyến rũ động lòng người, cái mũi tinh xảo đẹp đẽ răng ngọc, mắt hạnh môi đỏ trơn mềm, vóc người dong dỏng, má đào đường cong ưu mỹ tiếp theo cái cổ thẳng tắp thanh tú động nhân.

– Thật sự điều kiện gì cũng có thể? – Đinh Nhị Cẩu mỉm cười hỏi.

– Ừ, em cứ nói đi, chỉ cần chị có thể làm đến.

Hạ Hà Tuệ một cầm ly rượu, một mặt lắng nghe Đinh Nhị Cẩu nói, chàng trai này tuổi còn trẻ, cứ tưởng rằng là dể dàng ứng phó, mình đã đưa hắn số tiền bồi thường xem như là nhân tình, lại mời hắn ăn bữa cơm, nếu cần đưa thêm cho hắn một ít tiền cũng được, nhưng bây giờ xem ra, Đinh Nhị Cẩu cũng không phải là người dễ đối phó.

Đinh Nhị Cẩu không nói gì, chỉ là quan sát chung quanh, nhận thấy khu vực cái bàn ngồi này ngăn che rất là kín đáo, nếu như không cố ý vạch ra những nhánh lá chung quanh, rất khó mà phát hiện trong đây đang làm gì đó, vì vậy bàn tay hắn duỗi ra phía trước kiếm ở chân Hạ Hà Tuệ rồi để trên đùi cô, lúc mới bắt đầu Hạ Hà Tuệ không có nghĩ đây là Đinh Nhị Cẩu cố ý, nhưng khi tay hắn để trên đùi mình, cô mới hiểu được ý tứ của Đinh Nhị Cẩu là nói cái gì.

Chính lúc này Đinh Nhị Cẩu cảm giác được, một mùi thơm nhàn nhạt bay vào đã đến trong lỗ mũi của mình, Đinh Nhị Cẩu biết mùi thơm này là đặc hữu thân thể thành thục mỹ phụ Hạ Hà Tuệ, ngửi được mùi hương khí này, Đinh Nhị Cẩu trong lòng rung động.

Hiện tại, khuôn mặt Hạ Hà Tuệ gần trong gang tấc, Đinh Nhị Cẩu chẳng những có thể cảm nhận da thịt bóng loáng như ngọc trên khuôn mặt đẹp của Hạ Hà Tuệ, mà còn có thể nhìn thấy được những sợi chân lông tơ mịn mờ mờ trên mép môi gợi cảm của cô cùng với làn hơi thở thơm tho như hoa lan đang tỏa ra.

Xinh đẹp thục phụ sở dĩ ngồi yên bên người Đinh Nhị Cẩu, thứ nhất là vì để gia tăng sức thuyết phục mà vừa rồi chính mình vừa mới nói một hơi, mà còn phương diện khác, cũng là biểu đạt ý mình thân cận với Đinh Nhị Cẩu, để tránh làm cho Đinh Nhị Cẩu cảm giác được mất tự nhiên khi mình thao thao bất tuyệt than van chuyện gia đình.

Nhưng Hạ Hà Tuệ lại thật không ngờ, Đinh Nhị Cẩu bây giờ lại đang có vẻ như là đang sờ sờ trên đùi của mình, Hạ Hà Tuệ tuy rằng cùng với chồng của mình không được như ý gần nhau, nhưng lâu nay cô vẫn giữ gìn được sự trong sạch trên người của mình, hiện tại cảm giác được bàn tay của Đinh Nhị Cẩu đang sờ soạng đùi mình, phong tình vạn chủng xinh đẹp thục phụ cảm thấy có chút mất tự nhiên, Hạ Hà Tuệ cảm giác được, hàng loạt hơi nóng từ trên lòng bàn tay Đinh Nhị Cẩu tán phát ra rồi, xuyên thấu qua cái váy màu đen, chui vào đến tận bẹn đùi của mình, đã bị loại kích thích này, xinh đẹp thục phụ cảm giác được, trên da thịt mình đã nổi lên một tầng da gà.

Chưa từng có người nào đàn ông nào khác ngoài chồng mình tiếp xúc qua thân mật như thế, với lại hiện tại người đàn ông này, đối với trong trong lòng mình vẫn chỉ là một thằng nhóc trẻ, Hạ Hà Tuệ lại cảm thấy một trận khác thường kích thích, dưới loại kích thích này Hạ Hà Tuệ cảm thấy được bên trong cơ thể của mình đã trở nên có chút nong nóng lên rồi.

Đinh Nhị Cẩu không biết Hạ Hà Tuệ là vì nể nang mặt mũi của mình do đó mới không có đẩy tay hắn ra khỏi đùi mình, nhìn thấy Hạ Hà Tuệ tựa hồ không có kháng cự ý của mình, Đinh Nhị Cẩu càng bạo dạn hơn.

Hạ Hà Tuệ cảm thấy qua hành động Đinh Nhị Cẩu, tim đập thình thịch trong đầu thầm nghĩ:

” Người đàn ông này tuy còn trẻ tuổi, nhưng thật sự là rất dâm đãng, mình phải làm gì, mình phải làm làm sao bây giờ đây. ”

Nghĩ đến đây, Hạ Hà Tuệ cắn môi, một mắt to chớp động, tựa hồ cô đang do dự mình phải dùng một loại phương thức dạng gì mới có thể vừa không làm Đinh Nhị Cẩu mất mặt, vừa làm cho Đinh Nhị Cẩu ngưng lại cử chỉ khiêu khích đối với mình.

Người đàn bà vì lo cho chồng mình được điều chuyển trường về gần nhà, trong lòng đang bất lộ thanh sắc vì đang suy nghĩ tìm cách cự tuyệt Đinh Nhị Cẩu, nhưng cô lại thật không ngờ, vì thái độ mập mờ này, lại càng thêm dung túng Đinh Nhị Cẩu.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200