Chinh phục gái đẹp - Chương 2 - Dịch giả Meode

Phần 115
Chương 2 – Phần 115

– Anh Trường Sinh, theo quy định của công ty chúng tôi, khi xe anh xảy ra sự cố, bất cứ là vì nguyên nhân gì, trong vòng 48 giờ phải báo cho chúng tôi biết, nhưng cho tới bây giờ anh mới đến, làm sao chúng tôi biết được xe anh hư hỏng đến mức độ nào, anh đột nhiên bây giờ đến muốn chúng tôi bồi thường, thật sự chúng tôi bất lực không thể nào giải quyết được.

Hạ Hà Tuệ ngồi ngay ngắn ở trên mặt ghế ghế sô pha, trong phòng điều hòa độ ấm vừa vặn phù hợp, còn Đinh Nhị Cẩu thì đang nóng mặt lên, hai chân cô duỗi song song cùng một hướng, hai cánh tay đặt ở trên đầu gối, theo tư thế tiêu chuẩn, đôi giày cao gót vừa đúng ôm lấy bên trong bàn chân nhỏ.

– Vậy là ý của cô là không bồi thường phải không?

Đinh Nhị Cẩu khuôn mặt lộ ra rất tức giận, khi mua bảo hiểm lúc nào các người cũng hứa hẹn đủ chuyện, khi xuất hiện sự cố của xe, các người lại kiếm chuyện không bồi thường…

– Anh Trường Sinh, xin anh bình tĩnh lại chút, chuyện này… – Hạ Hà Tuệ tựa hồ như là có vẻ rất đồng cảm với hắn, chính điều này làm cho Đinh Nhị Cẩu cũng không tiện nổi dóa.

Đúng lúc này, cô tiếp tân bước nhanh chạy tới, cách bức vách thủy tinh hướng về Hạ Hà Tuệ vẫy vẫy tay, Đinh Nhị Cẩu không có trông thấy, nhưng Hạ Hà Tuệ thì thấy rất rõ ràng, khẳng định là đang có chuyện gì gấp.

– Anh Trường Sinh, xin anh chờ cho một chút, tôi lập tức quay lại ngay. – Hạ Hà Tuệ đứng dậy bước ra ngoài cửa.

– Tiểu Chương, có chuyện gì vậy? – Hạ Hà Tuệ nhìn thấy cô tiếp tân rất vội vàng nên hỏi.

– Hạ quản lý, báo cho chị biết tin này…

Tiểu Chương vừa đi tới, vừa hướng nhìn về phía Đinh Nhị Cẩu đang ngồi trong phòng cách bức vách thủy tinh chép miệng nói.

– Hắn có thân phận khá đặc thù, lần này phiền toái rồi.

– Cái gì? Hắn là ai, có đặc thù gì? – Hạ Hà Tuệ không hiểu hỏi lại.

– Công ty bảo hiểm của chúng ta cùng đội cảnh sát giao thông thường quan hệ vì nghiệp vụ, vừa rồi em có hỏi qua bảng số xe của họ Đinh này trong lúc chị và hắn nói chuyện, em có hỏi thăm đội cảnh sát giao thông chiếc xe này lúc bị tai nạn khi nào, đến cùng chuyện gì xảy ra, chị có đoán được không?

– Làm sao mà đoán? Ai da, em cũng đừng có bắt chẹt chị nữa, nói nhanh lên, chị còn phải trở về cùng hắn quần nhau về việc này đây. – Hạ Hà Tuệ hối thúc.

– Em cảm thấy việc bồi thường này không cần dựa trên quy định nữa, theo ý của trưởng chi nhánh, chắc chắn chúng ta sẽ bồi thường cho hắn, mà là cam tâm tình nguyện bồi thường. – Tiểu Chương có chút ít ngưỡng mộ Đinh Nhị Cẩu nói ra.

– Ồ? Thằng này lai lịch là gì?

– Bên cảnh sát giao thông nói, đêm hôm đó chiếc xe này bị một chiếc xe tải tông vào, chiếc xe lật ra lăn lộn mấy vòng, thằng này rõ ràng không có ngã chết, về sau nghe nói chủ tịch huyện giận dữ, yêu cầu cục công an quy định ngày phải phá án, vậy chị có biết hắn là ai chưa ?

– Chủ tịch Huyện trưởng, chẳng lẽ là người nhà của chủ tịch Huyện, cái đó và vụ án này có quan hệ sao? Hắn báo không có đúng theo quy định của chúng ta mà. – Hạ Hà Tuệ kiên trì trả lời.

– Được rồi, vậy chị đi gặp trưởng chi nhánh giải thích đi thôi, em chỉ truyền lời lại, hắn là người tâm phúc của chủ tịch huyện, là thư ký của ông ấy đấy, chị tự giải quyết cho tốt, từ từ cân nhắc đi. – Tiểu Chương nói xong liền quay người bước đi.

Hạ Hà Tuệ trước đây là kế toán của xí nghiệp may của huyện, nhưng là xưởng may đã đóng cửa nhiều năm rồi, cũng nhờ có một người họ hàng thân thích làm ở công ty bảo hiểm Đại Thành Công ty, cô mới vào làm tại công ty này, nhưng chồng cô vẫn còn ở lại dạy học tại trường cấp 2 ở trấn Độc Sơn, trước kia là bởi vì xí nghiệp may của huyện thì lại nằm ở tại trấn Thành Quan nhà cô thì ở tại đấy, so với trấn Độc Sơn, đôi vợ chồng đi về vẫn không tính là xa, cưỡi xe gắn máy thì tầm 20 phút là tới, nhưng bây giờ thì không thể gặp nhau thường xuyên được rồi, chính mình tiến vào huyện, khoảng cách so với chồng lại càng xa, cô đang cố gắng đi tìm mối quan hệ để chồng mình được điều đến dạy ở trấn Thành Quan, nhưng đâu có đơn giản được như vậy đâu?

Họ hàng của cô chính là trưởng chi nhánh Diêu Cường, là người anh họ bà con xa, bình thường đối đãi với cô rất là chiếu cố.

– Hà Tuệ đến rồi à, ngồi đi.

– Anh, tìm em có việc à? Anh định nói về chuyện của gã họ Đinh sao ?

– Ừ, anh cùng người của đội cảnh sát giao thông nghe ngóng, người này nguyên trước đây làm cảnh sát ở thị trấn Lâm Sơn, không biết lý do gì mà lại được lên làm thư ký cho chủ tịch Huyện, nếu như dựa theo quy định của công ty bảo hiểm chúng ta, nếu có đưa lên tòa án xét xử thì nhất định công ty chúng ta cũng không phải bồi thường cho hắn, nhưng chi bằng chúng ta bán cái nhân tình này, ở chỗ Tiểu Chương anh đã nói xong, chuyện này ai cũng không có biết, chuyện bồi thường em đích thân đi làm, để cho hắn nhận cái nhân tình này, đến lúc cần việc thì em đi tìm hắn, một người thư ký của chủ tịch huyện, tìm đến trưởng phòng giáo dục huyện chào nhờ giúp đỡ, thì việc điều chồng em về trấn Thành Quan hy vọng có thể hoàn thành, bộ em muốn cứ như vậy cả đời ở riêng à? – Diêu Cường phân tích ra.

– Anh à, làm như vậy, có thể đối với anh rất nguy hiểm, nếu công ty biết được rồi chất vấn thì… dù sao, vụ chiếc xe này, không nên đền bù. – Hạ Hà Tuệ có chút do dự nói ra.

– Có lẽ không có vấn đề gì, em cứ theo như lời anh nói, cho dù là xảy ra vấn đề, anh cũng có cách giải thích, em không cần phải để ý đến, chỉ cần mượn cơ hội này làm tốt chuyện của em là được, thôi về gặp lại hắn nói chuyện cho tốt đi. – Diêu Cường nói ra dứt khoát.

Hạ Hà Tuệ ngẫm nghĩ cũng đúng, đây cũng là dịp may mới có chuyện như vậy, bình thường muốn nhận thức người có thể giúp mình rất khó, có cơ hội tốt như vậy tại sao không lợi dụng, nếu bỏ qua thì không biết đến bao giờ chồng mình Thạch Lỗi mới được điều đến huyện dạy học.

– Anh Đinh, thật xin lỗi, để cho anh chờ lâu, như vậy đi, sau khi hội ý, công ty xét thấy anh lúc đó bị thương hôn mê nên không thể báo đến, chúng tôi bây giờ bổ sung thủ tục giấy tờ là có người báo cho bên bảo hiểm vào lúc ấy, chốc nữa tôi cùng đi với anh đến gara sửa xe đánh giá lại tình huống tổn hại, sau đó sẽ báo giá tiền bồi thường, anh xem thử như vậy được không ?

– Gì kỳ vậy ? Mới vừa rồi còn một hai nói không được, giờ thì lại nói sẽ bồi thường cho, vậy câu nói nào mới là thật sự?

Đinh Nhị Cẩu thấp giọng mỉa mai, nhưng Hạ Hà Tuệ như không để ý tới, vẫn là mặt mày hớn hở nói xin lỗi, hơn nữa lại còn biểu thị vụ bồi thường này sẽ đích thân cô làm, sẽ không làm phiền toái Đinh Nhị Cẩu lại đến đây lần thứ hai, cô còn đem danh thiếp của mình đưa cho Đinh Nhị Cẩu.

Đinh Nhị Cẩu đã biết rõ có chuyện gì đó xảy ra, từ khi cô tiếp tân gọi riêng Hạ Hà Tuệ, sau đó Hạ Hà Tuệ rời đi, rồi khi quay lại đã quay ngoắt 180 độ, hắn thầm nghĩ, nhất định là có người đem thân phận của mình nói ra cho Hạ Hà Tuệ biết, Đinh Nhị Cẩu không khỏi lần nữa cảm thán, ai cũng nhìn vào vị trí địa vị xã hội để cân nhắc, nếu mình là một người dân bình thường sự cố này không có khả năng được bồi thường, cho dù là có lên đến tòa án chăng nữa, trải qua sơ thẩm, phúc thẩm, các loại thủ tục đợi đến khi tòa án pháp viện tối cao phán quyết xuống, thì đã mất hơn một năm trôi qua, chuyện này là sự thật không bàn cãi.

– Anh Đinh, bây giờ chúng ta đi đến gara nhé?

Hạ Hà Tuệ với ra sau lưng cái ghế cầm cái áo khoác hỏi, hiệu suất làm việc rất là cao, nói được thì làm được, lập tức muốn đi ngay gara sửa xe xác định tổn hại.

– Tôi không đi, vì vừa từ nơi ấy trở về, cô đã nói rõ ràng rồi, tôi tin tưởng cô, cô cứ tự mình đi xem để xác định, xong rồi thi gọi điện thoại cho tôi tới ký tên.

– Được, đến lúc đó tôi liên hệ với anh.

Đinh Nhị Cẩu cự tuyệt không muốn đi cùng với Hạ Hà Tuệ đến gara, hắn không muốn khoe khoang, cho dù người ta đã biết hắn đang làm gì.

Vừa định bước vào văn phòng của ủy ban huyện, điện thoại di động reo chuông, xem số là Điền Ngạc Như gọi tới, hắn vội vàng đi đến cuối hành lang, trốn vào trong nhà vệ sinh nghe điện thoại.

– Chị Ngạc Như, tìm em có việc à? – Đinh Nhị Cẩu bình thản hỏi.

– Em bây giờ đang ở đâu, nói chuyện một chút có được không? – Điền Ngạc Như nhỏ giọng hỏi.

– Có, chị cứ nói đi, dặn dò gì.

– Đêm nay có rảnh không? Đi ra quán gặp một chút. – Điền Ngạc Như lời mới vừa ra khỏi miệng….

– Em rảnh, không biết đồn trưởng Hoắc…

– Không phải là chị, mà là chị của chị muốn gặp em !

– Chị của chị, người chị nào vậy?

Đinh Nhị Cẩu nhíu mày hỏi, hắn tưởng rằng đêm nay Hoắc Lữ Mậu không có ở nhà nên Điền Thanh Như có thể đi ra gặp hắn, không nghĩ tới là chị của Điền Ngạc Như muốn gặp hắn.

– Hỏi nhảm, chị Hai của chị thì đang ở tại thành phố Bạch Sơn, đương nhiên là chị Ba rồi, người làm phó viện kiểm sát đấy, chị ấy muốn gặp mặt riêng mình em.

– Em biết, nhưng giữa chị ấy và em đâu có hề quen biết, đâu có chuyện gì tốt để nói chuyện đâu.

Đinh Nhị Cẩu vẫn nhớ kỹ cái ngày mình tại viện kiểm sát bị Viên Phương dồn sức đánh đập, lúc ấy Điền Thanh Như là người quyết định lại không ra tay ngăn cản lại, đó là chưa nói đến mới vừa rồi gặp được Viên Phương, thằng này lại xác định chính là Điền Thanh Như là người chủ trì, lại càng khiến cho Đinh Nhị Cẩu đem chuyện mình bị đánh, khoác trách nhiệm chính lên trên người của Điền Thanh Như, tuy là thằng Viên Phương này phủi đi trách nhiệm, nhưng cũng không thoát khỏi liên quan trong chuyện này.

– Em làm sao lại im lặng vậy, chị Thanh Như muốn gặp em, thế nào có đi ra gặp không ?

Một thoáng gian tà hiện lên khóe môi của hắn :

– Được, chị nói với chị Thanh Như đem địa chỉ ở quán nào rồi nhắn tin đến điện thoại di động của em, lãnh đạo của em đang đến.

Đinh Nhị Cẩu đã nghe được tiếng bước chân trên hành lang vọng đến…

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200