Chinh phục gái đẹp - Chương 2 - Dịch giả Meode

Phần 21
Chương 2 – Phần 21

Khấu Đại Bằng trong nội tâm phát lạnh, nghĩ thầm, thằng Đinh Nhị Cẩu tính toán sao vậy, vừa rồi đã thống nhất đón tiếp chủ tịch huyện ở dưới thôn phải làm hoành tráng dựa theo sự bố trí sắp xếp của bí thư Trịnh, mà lúc này ở ủy ban thôn vắng tanh, làm sao bây giờ?

Nhưng chuyện cho tới bây giờ đã vậy cũng không còn kịp làm cách nào khác, nếu đi triệu tập ngay lúc này thì lộ ra sự giả tạo quá, Khấu Đại Bằng chỉ đành nhắm mắt đưa chân đến đâu thì hay đến đó, ông ta bước đến giới thiệu chủ tịch huyện Trọng Hải với vài cán bộ thôn có mặt tại ủy ban, thiếu sót gì thì Đinh Nhị Cẩu từ ở phía sau giới thiệu bổ sung.

Thừa dịp lúc chủ tịch Trọng cùng mọi người bắt tay chào hỏi, Khấu Đại Bằng đem Đinh Nhị Cẩu kéo qua một bên:

– Cháu định làm gì vậy, tại sao không có thôn dân đến hoan nghênh chủ tịch viếng thắm thôn?

– Chú à, chủ tịch Trọng không thích đón tiếp ồn ào, nhanh lên đi, chủ tịch Trọng đang gọi chú đấy.

Vương Bạch Lệ đương nhiên cũng nhìn thấy tất cả mọi chuyện, chủ tịch Trọng Hải cùng với bí thư Trịnh Minh Đường lúc xuống thôn tính cách hoàn toàn khác nhau, từ khi Chu Thông rớt đài, rồi bí thư Điền Gia Lượng đi rồi, cô một cây chẳng chống vững nhà, một mực áp dụng thái độ ẩn nhẫn, thật không ngờ hôm nay chủ tịch Trọng đến đây thị sát, thằng Đinh Nhị Cẩu này rõ ràng không có làm nghi thức hoan nghênh đón tiếp như thường lệ mỗi khi có lãnh đạo từ trên huyện xuống, hiện tại không tiện nói, nhưng sau này khi trở về nhất định trong buổi họp ở thị trấn sẽ cho hắn biết tay về chuyện thiếu sót này, làm nghi thức hoan nghênh đó là quyết định của thường ủy thị trấn, thằng này chỉ là một chủ nhiệm liên thôn nho nhỏ lại dám không tuân thủ, đúng là không có tổ chức kỷ luật gì cả, dù là đã nhận hắn làm cháu nuôi, có cảm tình với hắn cũng không ít, nhưng không thể để hắn làm càn sẽ ảnh hưởng đến cái ghế của mình được.

– Chủ tịch, chúng ta bây giờ đi ngay đến hiện trường thi công xem một chút đi.

Khấu Đại Bằng cũng thừa biết, Trọng Hải đi đến thôn Lê Viên, chắc chắn là đến xem kết quả sửa đường như thế nào rồi, vì vậy ông ta liền đề nghị.

– Không cần vội, như vậy đi, dù sao đường xá sửa như thế nào thì cũng đang nằm ở đó, chẳng chạy đâu được, trong một thời gian ngắn cũng chả ai dựng được hiện trường giả tạo, trước mắt tôi muốn đi thăm vài hộ dân, nhìn xem cuộc sống của mọi người trãi qua như thế nào đã. – Trọng Hải quyết định.

Khấu Đại Bằng ngẩn ngơ, chỉ đành hạ giọng nói “ cũng được “ ông quay đầu lại tìm Đinh Nhị Cẩu, ánh mắt như là trao đổi với hắn, Đinh Nhị Cẩu cũng biết Khấu Đại Bằng muốn nói cái gì, đó là câu “ có sắp xếp chuyện này không? ” nhưng chuyện chủ tịch huyện muốn ghé thăm nhà dân như thế này, ai mà biết trước được mà sắp xếp? Đinh Nhị Cẩu đưa hai tay bày ra, biểu thị là không biết trước tình hình .

Đến lúc này, một mực kiên trì đi theo sau, Lưu Hương Lê nghe qua cũng thấp thỏm không yên, cô liên tiếp hướng về Đinh Nhị Cẩu phát ra ánh mắt thăm dò…

– Các người ở phía sau muốn nói thầm cái gì chứ ? Tôi là chủ tịch huyện, muốn viếng thăm xem dân chúng có cuộc sống như thế nào, chắc cũng không quá đáng chứ ?”

Thấy những người đi phía sau chậm chân lại, Trọng Hải quay đầu hỏi.

– Thưa không phải vậy, đây là chuyện nên làm trước đấy!

Khấu Đại Bằng cùng Vương Bạch Lệ vội vàng bước nhanh lên, vừa đi vừa nói …

– Chủ nhiệm Lưu, nhà này là của ai vậy, chúng ta vào xem một chút đi.

Trọng Hải đi đến trước một căn nhà có cái cổng bằng tre nhìn Lưu Hương Lê hỏi.

– Thưa chủ tịch, nhà này hiện nay chỉ có hai ông cháu ở nhà, vợ chồng con trai của ông lão đã đi ra ngoài thành phố làm công, đến cuối năm mới có thể trở về thăm nhà!

Vừa nói, cô vừa bước vào gỏ cửa nhà:

– Bác ơi, bác có ở nhà không?

– Ai vậy, cửa không có cài, vào đi.

Một tiếng nói già nua từ trong nhà vang ra, một lát sau có đứa bé trai trong tay cầm cây bút máy vọt ra, nhưng vừa nhìn thấy trước sân nhà đông người, hoảng hồn sợ hãi nên bước rụt trở lại trong nhà .

– Chào bác, vị này là chủ tịch huyện, có ý tới thăm bác!

Lưu Hương Lê giới thiệu nói .

– Chủ tịch huyện? À, xin chào!

Ông lão trở nên kích động, ngẩn người ra một chút mới nhớ đến mời mọi người vào trong nhà ngồi, thật ra trong phòng chỉ có hai cái ghế gỗ, một cái để cho Trọng Hải ngồi, cái còn lại thì ông lão ngồi xuống, Lưu Tam vội vàng bước qua nhà hàng xóm mượn thêm mấy cái ghế, không thể để cho bí thư Khấu và chủ tịch thị trấn Vương Bạch Lệ đứng nói chuyện được.

– Bác à, khi nào thì vợ chồng con trai bác trở về thăm nhà?

Trọng Hải nhẹ giọng hỏi.

– Cũng sắp rồi, đến cuối năm vợ chồng nó sẽ về.

Ông lão vẫn có chút khẩn trương lo lắng trả lời .

– Trong nhà mình còn có đất đai ruộng vườn gì không hả bác?

– Có, có vài sào rẫy ở kế bên cánh rừng.

– À, cháu nội ông học lớp mấy rồi vậy?

– Cháu đang học lớp một, mấy ngày nay bị cảm mạo, nên tôi cho cháu nghỉ học ở nhà, nó học rất giỏi, chủ tịch cứ xem giấy khen dán ở trên đây này.

Nói đến cháu trai, mắt ông lão sáng lên vui vẻ khác hẳn .

– Trong nhà mình hiện nay tình huống kinh tế như thế nào, thu nhập hàng tháng có tốt không?

Trọng Hải rất cẩn thận hỏi thăm, điều làm cho Khấu Đại Bằng đứng bên cạnh khẩn trương toát mồ hôi hột, gặp được lãnh đạo như thế này đi thị sát xuống dân chúng, chẳng mấy chốc không khéo sẽ mang thêm bệnh tim mất.

Cuối cùng, trò chuyện cũng kết thúc, ông lão tiễn đưa chủ tịch huyện ra về, tất cả mọi người thở phào nhẹ nhỏm cho rằng đã có một kết thúc lúc, đột nhiên Trọng Hải trông thấy phía tây sân là cái chái nhà có hình dáng là nhà bếp, vì vậy bước nhanh bỏ qua mọi người đẩy cửa vào, lần này khiến cho tất cả mọi người trở tay không kịp, vì vậy tất cả lại phải cùng ông ta đi đến nhà bếp .

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200