Chinh phục gái đẹp - Chương 2 - Dịch giả Meode

Phần 64
Chương 2 – Phần 64

– Ủa, ông làm gì ở chỗ này vậy?

Vừa đi đến đại sảnh, đang lúc buồn bực, bên tai Đinh Nhị Cẩu truyền tới một giọng nói rất quen thuộc.

– Giang Hàm Thiến, còn bà ở đây làm gì, hình như bà đang thực tập tại bệnh viện đa khoa Giang Đô mà?

– Hừ … tôi hỏi ông trước … tại sao lại ở chỗ này?

Khoác cái áo choàng blouse dài trắng, Giang Hàm Thiến thoạt nhìn càng quyến rũ động lòng người, hai bàn tay cắm ở ở trong hai cái túi của áo choàng, vẻ mặt dí dỏm nhìn Đinh Nhị Cẩu.

– Tôi đi với lãnh đạo, người nhà của lãnh đạo bị bệnh nằm viện ở đây, tôi đợi lãnh đạo ở chỗ này cũng lâu lắm rồi, nói nhanh lên, còn bà tại sao lại ở đây ?

– Cha tôi cảm thấy bệnh viện đa khoa so với cái bệnh viện nhân dân kém thua xa, cho nên qua mối quan hệ, gửi tôi đến đây thực tập, vừa vặn có một người bạn của cha tôi làm bác sĩ trưởng khoa ở đây, nên gửi tôi cho bà ấy.

– Hì … tại sao tôi đi đâu cũng đều gặp bà hết vậy ta.

– Sao ông đứng ở đây mà không lên phòng bệnh?

– Ừm … tôi cũng muốn, nhưng người ta không cho vào.

– Vì sao ?

– Lầu 15.

– A, lãnh đạo nào của ông bị bệnh, mà có thể ở tại phòng bệnh cán bộ nòng cốt, tôi nhớ không lầm thì ông chỉ làm chủ nhiệm liên thôn, thì lãnh đạo của ông cao lắm là cấp thị trấn, thì làm sao nằm được phòng bệnh ở đây? – Giang Hàm Thiến tỏ vẻ khinh khỉnh nói.

– Ưm… một lời khó nói hết, tôi hiện giờ đã không còn làm chủ nhiệm ở thôn Lê Viên nữa, hiện tại thì đang làm thư ký cho chủ tịch huyện.

– Ồ? Làm thư ký cho chủ tịch huyện? Ông bò cũng nhanh quá, cứ tiếp tục theo đà như thế này, trong tương lai ông có thể giúp trong đám bạn học cũ của tôi có được một chỗ làm ổn định được đấy … – Giang Hàm Thiến kinh ngạc nói.

– Trời đất, cái gì mà giúp hay là không giúp, chính bản thân tôi giờ con tự lo chưa xong, vừa mới vừa rồi chạy xe vượt đèn đỏ, giấy lái xe bị cảnh sát giao thông thu giữ, cũng may nhờ mối quan hệ quen biết mới lấy được giấy tờ trở về, năn nỉ khô cả miệng lưỡi, à … bà cho tôi uống chút nước đi.

– Đi thôi, tôi dẫn ông qua văn phòng uống.

Giang Hàm Thiến dẫn theo Đinh Nhị Cẩu quẹo trái quẹo phải, mãi cho đến lầu 7 khoa thần kinh.

– Ủa … bà học chuyên khoa thần kinh à?

– Đúng vậy, có gì không? Khi nào đầu óc ông có vấn đề, tôi sẽ giúp đỡ khám bệnh cho ông! – Giang Hàm Thiến cười hì hì nói.

– Ha ha, tôi hiện tại đầu óc rất tỉnh táo, mà bà thật sự có ý định cả đời làm thầy thuốc sao? – Đinh Nhị Cẩu hỏi.

– Ông có ý gì, hoài nghi chí hướng nghề nghiệp của tôi sao?

– Không phải, tôi chẳng qua là thấy cha của bà nói cũng đúng, chuyện làm ăn đang rất tốt mà không có người phụ giúp, bà không chịu tiếp nhận sự nghiệp của cha bà, bộ định tìm rể hiền rồi giao phó cho à?

– Hứ thì sao, liên quan gì đến ông? – Giang Hàm Thiến giận trách…

– Không có việc gì, tôi chỉ là tùy tiện hỏi qua mà thôi.

Vừa lúc Giang Hàm Thiến bước đến một gian phòng nghỉ, gian phòng nghỉ này thuộc về bác sĩ trưởng, ở nơi này đối với Giang Hàm Thiến chỉ là nơi đổi thay quần áo, mà bác sĩ trưởng khoa hôm nay đã tan ca, cho nên Giang Hàm Thiến mới bạo dạn đem Đinh Nhị Cẩu vào trong nơi này.

– Này ông uống nước đi.

Giang Hàm Thiến rót một ly nước đưa cho Đinh Nhị Cẩu.

Model bây giờ là các cô gái khi mùa lạnh đến thì hay mang đôi giày boot cổ cao, Giang Hàm Thiến cũng không ngoại lệ, Đinh Nhị Cẩu ngồi trên ghế dựa, còn Giang Hàm Thiến thì đứng tựa tại bên cạnh cái bàn….

Đinh Nhị Cẩu liền nhìn thấy Giang Hàm Thiến đang mang đôi giày, hắn rất ngạc nhiên, muốn biết cỡi đôi giày này ra, xem bên trong là dạng gì, tại sao thấy rất nhiều cô gái rất chuộng, lòng hiếu kỳ của hắn càng ngày càng nặng.

– Ông nhìn cái gì đấy?

Giang Hàm Thiến thấy Đinh Nhị Cẩu nhìn chằm chằm vào đôi giày boot của mình, vì vậy mặt đỏ lên hỏi.

– Không có gì, nhưng tôi có thể hỏi bà một vấn đề được không?

– Nói, chuyện gì?

Giang Hàm Thiến duỗi ra một tay vuốt vài sợi tóc lòa xòa trên trán mình một chút rồi hỏi hắn.

– Tại sao các cô gái đều rất thích mặc giày boot cổ cao như vậy, có phải mang vào là rất ấm áp à?

– Cái gì nha, không có chút nào ấm áp, khi mặc giày ống cao, phải mặc váy mới đẹp, nhưng mặc váy trong mùa đông thì sẽ rất lạnh, phía dưới bàn chân thì còn may, chỉ có đầu gối bên ngoài thì rất lạnh, nếu cứ thường xuyên như vậy sẽ dễ bị viêm khớp.

– Nghe qua choáng váng thật, ai biểu đã lạnh còn mặc ít như thế chi.

– Ông chả biết cái gì hết, cái này gọi là hy sinh một chút, miễn sao thấy mình xinh đẹp là được rồi. – Giang Hàm Thiến nhún vai nói.

– À… ngày xưa phụ nữ đều bó chân cho đẹp, bây giờ xem chân của bà bị bó chặt trong đôi giày boot này, thật đúng là rất gợi cảm đấy. – Đinh Nhị Cẩu mặt dày nói tỉnh bơ.

– Thật sao? Hừ … chỉ có mình ông cho là như thế, nhưng bạn bè tôi đều nói chân của tôi có chút thô.

– Ai dám nói bậy như vậy, bàn chân bà mảnh mai như dương liễu, bắp đùi nẩy nở rủ xuống, đây đúng là tiêu chuẩn mỹ nữ …

Đinh Nhị Cẩu nói như vậy, ánh mắt của hắn vẫn không có rời đi đôi chân mang giày của Giang Hàm Thiến.

– Hì… thôi đi, cái miệng của ông lúc nào cũng lếu láo.

Giang Hàm Thiến đang chửi hắn thêm vài câu nữa, nhưng khi trông thấy hắn cứ nhìn mình chắm chú vào đôi giày boot của mình, không khỏi đắc ý cười cười.

– Nhìn cái gì đấy, thì ra đôi giày của tôi như vậy cũng có mị lực, làm đôi mắt cú vọ của ông cứ nhìn hoài, ông tin không, cứ nhìn như vậy tôi sẽ móc hai tròng mắt của ông ra.

– Tôi chỉ rất là tò mò mà thôi.

– Tò mò cái gì?

– Ừ, không biết bên đôi bàn chân của bà trong đôi giày này còn chứa cái gì nữa không?

Đinh Nhị Cẩu uống một hớp nước, tán hươu tán vượn.

Giang Hàm Thiến mỉm cười không nói gì, cô ngượng ngùng nhìn Đinh Nhị Cẩu, rồi lui ra phía sau vài bước, đem cửa phía sau khóa ngược lại.

Đinh Nhị Cẩu cũng im lặng chỉ quan sát Giang Hàm Thiến, hắn nghĩ, dù sao là mình bị động, chỉ cần mình giữ vững tinh thần, để xem cô có thể sử dụng bùa mê gì, nhưng trong lòng lại khoái chí, ly nước cầm trong tay cũng quên uống.

Giang Hàm Thiến với nét mặt bí ẩn nhìn Đinh Nhị Cẩu, cô đi đến bên cạnh cái bàn một tay vịn chặt cái bàn, một tay khom lưng cúi người, dưới ánh mắt nhìn soi mói của Đinh Nhị Cẩu, ngượng ngùng đưa tay vào cái khóa kéo của chiếc giày cao cổ …

Cửa phòng đóng kín chỉ có hai người, tiếng động dây kéo khóa phát ra vang lớn dị thường lọt vào trong tai của Đinh Nhị Cẩu lại thoáng qua như tiếng nhạc tiên, theo khóa kéo chậm rãi kéo xuống tận dưới cổ chân, Giang Hàm Thiến tháo bỏ qua một bên chiếc giày, đem toàn bộ toàn bộ bàn chân biểu hiện ra cho Đinh Nhị Cẩu thấy, xinh xắn chân ngọc giấu ở bên trong chiếc tất màu trắng, xuyên thấu qua làn vải trắng, hắn càng thêm căng thẳng, càng muốn từ nơi ấy cởi ra chiếc tất vải màu trắng để được nhìn thấy làn da thịt trắng nõn của đôi chân ngọc để mà thưởng thức.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200