Chinh phục gái đẹp - Chương 2 - Dịch giả Meode

Phần 80
Chương 2 – Phần 80

– Con mẹ nó chứ! Nếu ông còn muốn làm cảnh sát, đem thằng kia bắt nhốt lại cho tôi, dám đụng xe của tôi, việc này tôi không để yên đâu.

Trịnh Tam Gia một tay nắm lấy cổ áo cảnh sát giao thông, một tay quơ quơ nắm đấm, toàn thân nồng nặc mùi rượu, chân bước lảo đảo, phảng phất bất cứ lúc nào cũng sẽ té ngã sấp xuống.

– Tam Gia … nhiều người ở đây, không phải là chỗ nói chuyện, anh trước buông tay ra đã, chứ cứ như thế này thì tôi không có cách nào làm việc được.

Đinh Nhị Cẩu vừa mới vừa đi tới gần, vừa vặn nghe thấy viên cảnh sát giao thông nhỏ giọng năn nỉ nói với Trịnh Tam Gia.

Tạ Hồng Cử đang theo sát sau lưng Đinh Nhị Cẩu, hai người cùng nhìn nhau, thấy viên cảnh sát giao thông quen biết với Trịnh Tam Gia, cũng khó mà trách, tại huyện Hải Dương, Trịnh Tam Gia là người nổi danh thường xuyên tụ tập cùng đám côn đồ quậy phá, mọi người đều biết hắn là con trai của Trịnh Minh Đường, cho nên hắn mắc sức tung hoành không ai dám đụng đến, ngược lại coi như hắn cũng có một thế lực ở huyện Hải Dương rõ ràng hợp lý.

Đinh Nhị Cẩu âm thầm lấy điện thoại ra nhắm ngay viên cảnh sát giao thông cùng Trịnh Tam Gia ghi hình thu lại,.

– Tôi bất kể, con mẹ nó, ông lôi thằng này ra, tôi phải đập hắn một trận, rồi còn phải bồi thường xe của tôi nữa.

Trịnh Tam Gia nắm thật chặc cổ áo cảnh sát giao thông không chịu thả, Tạ Hồng Cử tiến lên bắt đầu khuyên bảo.

– Anh Trịnh trước buông tay ra đi, tôi là Tạ Hồng Cử, chúng ta đã từng ăn cơm chung với nhau đấy, còn nhớ tôi không?

Tạ Hồng Cử đi đến bên cạnh bọn họ, tiến lên khuyên Trịnh Tam Gia đang thở hồng hộc.

Trịnh Tam Gia ngẩng đầu sơ qua Tạ Hồng Cử, hắn gằn giọng nói:

– Anh Trịnh? Con mẹ nó, mày là ai ? Có tư cách gì mà gọi tao là anh Trịnh? Ở huyện Hải Dương này ai cũng gọi tao là Tam Gia, mày dám kêu tao là anh Trịnh, con mẹ mày là ông lớn nào hả?

Dường như là tiếng gọi của Tạ Hồng Cử xem như là chọc tổ ong vò vẽ, Trịnh Tam Gia bàn tay buông lỏng cổ áo viên cảnh sát giao thông ra, nắm bắt được trên đầu tóc của Tạ Hồng Cử giất mạnh, làm cho Tạ Hồng Cử ray rức đau đớn, Đinh Nhị Cẩu thoáng cái ngẫn người, cái gì mà người khuyên can ngược lại thành người bị hại.

– Tam Gia, buông ra … Tam Gia, buông ra …được không.

Tạ Hồng Cử cũng biết cùng với người thô lỗ như vậy, không có cách nào mà nói phải trái được, chỉ có thể là nhượng bộ trước, nhưng Trịnh Tam Gia cũng chưa hả dạ, hắn thò bàn tay còn lại dùng sức tiếp theo đánh một cái tát vào mặt Tạ Hồng Cử, lúc này Đinh Nhị Cẩu thấy tiếp tục như vậy thì không ổn, phải tìm cách kéo ra, nếu không thì Tạ Hồng Cử có thể bị đánh bầm dậm không ra người nữa.

Với tình hình như thế này là khuyên can không được rồi, Trịnh Tam Gia nắm chặt đầu tóc Tạ Hồng Cử đã có vết máu chảy ra, Đinh Nhị Cẩu nhìn thấy như thế liền giận dữ, từ sau lưng của Trịnh Tam Gia, hắn cũng nắm lấy đầu Trịnh Tam Gia, nhảy lên dùng sức kéo mạnh một phát, Trịnh Tam Gia bất ngờ bị tập kích, hắn ta càng đau đớn thì trong tay càng bấu tóc Tạ Hồng Cử chặc hơn, rồi kéo xuống cùng nhau té ngã trên mặt đất.

Đinh Nhị Cẩu coi như xong chuyện khi Trịnh Tam Gia nằm một đống trên đất, hắn buông tóc của Trịnh Lão Tam ra, đứng dậy đở Tạ Hồng Cử, đúng lúc này Trịnh Tam Gia lại lồm cồm ngồi dậy, rất nhanh ôm lấy cái chân Đinh Nhị Cẩu, há mồm cắn mạnh lấy, mặc dù là cái quần Đinh Nhị Cẩu tương đối là dày, nhưng vết răng của Trịnh Tam Gia như là xuyên qua làm đứt thịt chảy máu.

Đinh Nhị Cẩu lúc này nổi điên lên, hắn nhấc chân phải lên hung hãn đá liên tiếp mấy cái vào trên mặt của Trịnh Tam Gia, lập tức máu mũi của thằng này chảy ròng ròng, do đau qua nên Trịnh Tam Gia cũng cũng buông lỏng cái chân Đinh Nhị Cẩu ra, hắn vừa nâng Tạ Hồng Cử đứng dậy trở về nhà hàng, vừa nghỉ thầm “ thực mẹ nó quá uất ức đi, dám cắn tao hả.”

– Chủ tịch… thư ký của ông rất có bản lĩnh. – Lâm Đức Vinh cười nói với Trọng Hải.

Trọng Hải lắc đầu cười khổ, chuyện này coi như “ tốt “ rồi, không bao lâu, trong vòng toàn huyện mọi người sẽ biết thư ký của đại chủ nhiệm cùng với chủ tịch Huyện đánh nhau với con trai của bí thư Huyện ủy, hừ… vở tuồng này có màn hay để xem rồi.

– Người trẻ tuổi, có chút nhiệt huyết tốt.

Lâm Đức Vinh nói lấy lòng Trọng Hải, vì thư ký của người ta cứu được thư ký của mình, vốn đây là chuyện xấu hổ chết người rồi …

Đúng ra buổi cơm này rất vui vẻ, nhưng nào ngờ lại bị thằng Trịnh Tam Gia lưu manh này phá hỏng mất, vì vậy Lâm Đức Vinh cùng Trọng Hải cũng không muốn tiếp tục ở lại đây nữa, Lâm Đức Vinh gọi lái xe đưa mình và Trọng Hải trở về nhà, còn Đinh Nhị Cẩu thì mang theo Tạ Hồng Cử đi đến bệnh viện băng bó.

Lái xe chiếc Santana cũng không có việc gì, hồi nãy chỉ là tạm thời bị choáng ngất đi giờ đã tỉnh lại, nhưng hai chiếc xe thì hư hỏng không nhẹ, còn về phần của Trịnh Tam Gia bị Đinh Nhị Cẩu đập cho một trận, lâu nay khắp huyện Hải Dương này toàn là người ăn đòn của hắn, cho nên lúc này Trịnh Tam Gia cũng không đoái hoài gì tới bắt tài xế Santana bồi thường, mà hắn chỉ giận dữ quyết tìm ra tông tích kẻ đánh hắn.

Trịnh Tam Gia ngồi ở bên lề đường, dùng một cuộn giấy dùng để cầm máu che mặt lại, ngồi bên cạnh là cô bé mặc quần áo diêm dúa kia.

Đúng lúc này Hoắc Lữ Mậu mặt mũi buồn bực ngồi chồm hổm trên mặt đất xem xét vết thương của Trịnh Tam Gia, ngày trước khi còn ở thị trấn Lâm Sơn, thì ông ta cũng nghe danh thằng Trịnh Tam Gia là thứ lưu manh côn đồ, không nghĩ tới có một ngày chính mình lại phải xử lý chuyện này cho hắn ta, cho nên cảm thấy rất khó giải quyết, ông liền gọi điện thoại xin chỉ thị trưởng công an huyện Trần Quân Vĩ, nhưng khi Trần Quân Vĩ nghe là chuyện của Trịnh Tam Gia, cũng lờ đi, chỉ nói một câu là để cho Hoắc Lữ Mậu tự xử lý lấy.

” Tự mà xử lý, mình giờ có thể làm sao đây? ”

Hoắc Lữ Mậu nhăn nhó suy nghĩ đến.

– Tam Gia, cậu có biết người đánh cậu là ai chưa? – Hoắc Lữ Mậu hết cách rồi, chỉ đành gượng gạo hỏi.

– Hoắc Lữ Mậu, ông hỏi nhảm gì vậy, nếu biết là ai, tôi đâu có cần ông điều tra? Ông làm sao tôi không cần biết, tranh thủ thời gian tra xét, nếu điều tra không ông cũng đừng có làm đồn trưởng Thành Quan nữa.

Trịnh Tam Gia không có nể nang gì Hoắc Lữ Mậu, cũng không trách được, ngay cả trưởng công an huyện Trần Quân Vĩ mỗi lần hắn gọi là còn chạy đến, huống chi là một đồn trưởng Thành Quan nho nhỏ, cho nên trong mắt của Trịnh Tam Gia căn bản không hề ngó tới Hoắc Lữ Mậu tồn tại.

Hoắc Lữ Mậu rất bực bội, nhưng lại không tiện phát tác ra, mặt lạnh đứng dậy đi tới cạnh bên viên cảnh sát đi cùng.

– Đồn trưởng, việc này sợ là có phiền toái rồi đấy. – Viên cảnh sát nhìn Trịnh Tam Gia, lặng lẽ đi đến bên cạnh Hoắc Lữ Mậu, nhỏ giọng nói.

– Có chuyện gì, tiệm cơm có camera sao? Ai đánh vậy? – Hoắc Lữ Mậu thấp giọng hỏi.

– Đang xem camera, nhưng em vừa mới điều tra sơ qua cùng với người cảnh sát giao thông xử lý tai nạn, anh ta nói là có một người tên gọi là Tạ Hồng Cử đến khuyên can thì bị Trịnh Tam Gia nắm tóc, một người khác là vì cứu Tạ Hồng Cử nên đánh Trịnh Tam Gia.

– Tạ Hồng Cử? Tạ Hồng Cử là ai ?

– Hình như là thư ký của đại chủ nhiệm Lâm Đức vinh. – Cảnh sát nhân dân nói.

– Cái gì? Con mẹ nó việc này xem ra bản án này là khó làm rồi, chuyện này cậu không cần nói cho người khác biết, cứ điều tra rõ ràng rồi hãy nói sau.

Hoắc Lữ Mậu nhíu mày nói ra, ông ta cầm bộ đàm đi vào phòng quan sát camera của nhà hàng Hải Dương

Đinh Nhị Cẩu mang Tạ Hồng Cử đến bệnh viện, sau khi y tá thoa thuốc trên đầu và mặt, hắn đều chụp hình lại tại vì hắn có học về luật pháp, những bức ảnh này là chứng cớ bảo tồn phải có.

Chân hắn cũng bị cắn ra vết máu, con mẹ nó, thằng Trịnh Tam Gia thật đúng là một con chó điên, người lớn như vậy, muốn cắn thì cắn …

– Trường Sinh, hôm nay may mắn mà có em, thằng Trịnh Tam Gia đầu bò này thật sự là không biết trắng đen gì cả, em chờ xem, nếu cứ tiếp tục thế này, sớm muộn thằng đầu bò này sẽ gây tai hoạ cho cha của hắn. – Tạ Hồng Cử oán ghét nói.

– Ui.. những thằng con ông cháu cha này đâu có biết là cha mẹ của bọn chúng lăn lộn vất vả như thế nào để có được địa vị như ngày hôm nay, sau này bọn họ gặp chuyện không may vì đám con ngu dốt là rất bình thường. – Đinh Nhị Cẩu thở dài.

– Này Trường Sinh, thằng Trịnh Tam Gia không chỉ đơn giản là con trai của bí thư huyện ủy, hắn còn là người của xã hội đen chuyên gây tai hoạ đấy, anh đoán chừng mấy ngày tới, hắn còn có thể tìm chúng ta kiếm chuyện phiền phức, em hãy cẩn thận một chút, còn anh sẽ gặp chủ nhiệm Lâm xin nghỉ phép, trở về quê tránh tạm vài ngày.

Tạ Hồng Cử rất lo lắng bất đắc dĩ nói, bởi vì dù sao viên cảnh sát giao thông cũng nghe được tên của mình rồi, hơn nữa hiện trường còn có nhiều người nhìn thấy, nếu như Trịnh Tam Gia muốn biết lúc ấy là ai đánh hắn, rất dễ dàng liền có thể tìm đến Tạ Hồng Cử hỏi, còn Đinh Nhị Cẩu vì bênh vực Tạ Hồng Cử mà ra tay đánh Trịnh Tam Gia, vì thế nên Tạ Hồng Cử không thể không nhắc nhở.

– Anh Hồng Cử, không nghiêm trọng như vậy chứ, dù sao em là người cô đơn một mình, nếu Trịnh Tam Gia muốn gây chuyện, cứ để cho hắn đến ủy ban huyện tìm em là được, không có việc gì đâu, anh không cần lo lắng đến cho em.

– Cẩn thận một chút thì vẫn tốt hơn, người quân tử dễ đối phó, kẻ tiểu nhân khó phòng.

Hoắc Lữ Mậu cẩn thận nhìn qua hình ảnh camera bên ngoài tiệm cơm, đây là hiện trường tai nạn giao thông, nhưng khi nhìn thấy một người thì ông ta biến sắc, bởi vì người ông thấy được chính là Đinh Nhị Cẩu, thằng nhóc này như thế nào lại tới nơi này, lại chuyển tới một hình ảnh khác, Đinh Nhị Cẩu cùng đi với một người từ đằng sau, hình ảnh rất rõ ràng đó là Tạ Hồng Cử đã khuyên can Trịnh Tam Gia nhưng lại bị đánh, lúc này Đinh Nhị Cẩu mới ra tay, với lại lúc Trịnh Tam Gia cắn Đinh Nhị Cẩu, thì khi ấy Đinh Nhị Cẩu mới ra tay ác độc.

– Đồn trưởng, chính là chỗ này, chính chỗ này là thằng đánh Trịnh Tam Gia. – Một cảnh sát chỉ vào hình ảnh nói ra.

Hoắc Lữ Mậu trừng mắt liếc hắn một cái liền mắng:

– Tôi không phải mù cũng nhìn thấy rồi, cậu la hét om sòm cái gì?

Viên cảnh sát không biết vì chuyện gì Hoắc Lữ Mậu bỗng nhiên nổi quạu, hắn biết điều nêm ngậm miệng lại thin thít.

Hoắc Lữ Mậu đã nghe nói Đinh Nhị Cẩu được điều đến huyện công tác, nhậm chức làm thư ký chi chủ tịch Huyện mới, ông ta mấy ngày nay bề bộn nhiều việc, còn chưa kịp liên hệ với Đinh Nhị Cẩu, và chính ông cũng không nghĩ tới là mình đến đồn Thành Quan nhận xử lý vụ án đầu tiên thì lại có dính dáng đến Đinh Nhị Cẩu.

Ông liền mở cửa ra ngoài, bấm số điện thoại của Đinh Nhị Cẩu.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200