Chinh phục gái đẹp - Chương 2 - Dịch giả Meode

Phần 144
Chương 2 – Phần 144

Trãi qua một đêm Đinh Nhị Cẩu không ngủ được, vừa rạng sáng ngày hôm sau hắn đi ra quầy tiếp tân, mới biết được Tiếu Hàn vẫn còn đang ngủ, sau khi suy nghĩ, hắn mượn giấy và bút, viết một tờ giấy cho Tiếu Hàn nhét vào trong khe cửa phòng của cô, rồi vội vã rời khỏi khu nghỉ dưỡng suối nước nóng này ngay.

Một đường chạy như điên, bốn tiếng đồng hồ sau, Đinh Nhị Cẩu cuối cùng đem xe dừng lại, nơi này là địa phận thôn Bàng Tử Dục ở phía trước trên một sườn núi, lẻ loi tại đây chỉ có một ngôi mộ, bên trên mộ phần cỏ dại đang héo úa, nhìn lên rất là buồn bả ảm đạm, đây chính là ngôi mộ của cha mẹ Đinh Nhị Cẩu chôn chung một chỗ, trước kia Đinh Nhị Cẩu hầu như rất ít tới nơi này, kỳ thật trong ngôi mộ này chỉ vài món quần áo bên ngoài của cha mẹ, ngoài ra không có gì cả, bởi vì cha mẹ của hắn bị cơn lũ từ trên núi quét xuống bị cuốn trôi mất xác không tìm thấy được.

Còn một nguyên nhân khác hắn không muốn đến đây, đó chính là hắn sợ chính mình sẽ nhịn không cảm xúc mà khóc, cha mẹ hắn lúc vừa qua đời, hắn đã khóc đã đủ rồi, và trong lòng không bao giờ muốn chảy nước mắt nữa, hiện nay, hắn tạm thời công việc tạm ổn, nhưng hôm nay hắn gặp Tiếu Hàn đưa ra một vấn đề khó khăn, đây là một sự lựa chọn rất nan giải, nếu đồng ý đáp ứng làm yêu cầu của Tiếu Hàn, có thể sẽ được cô ấy giúp đỡ hưởng được vinh hoa phú quý, cũng chắc chắn Đinh Nhị Cẩu làm cho rạng rỡ tổ tông, nhưng nếu lựa chọn từ chối, Đinh Nhị Cẩu vẫn phải còn lăn lộn chật vật giữa chốn quan trường, quá trình này nhất định gian nan hơn rất nhiều.

Hắn không biết lựa chọn làm sao, cho nên hôm nay muốn tới nơi đây với hy vọng nếu cha mẹ linh ứng, hắn sẽ nghe được lời tham khảo tốt nhất của cha mẹ mình, dù sao, cha mẹ hắn cũng đã có kinh nghiệm vật lộn với cuộc đời nếu so với hắn thì hơn rất nhiều lần.

Vào lúc này thời điểm, xa xa xuất hiện một chiếc xe gắn máy, khi đến gần, hắn liền thấy rõ đó là Trần Nhị Đản.

– Hừ… đến rồi sao cũng không vào thôn thăm nhà? Nếu không phải gặp Trần lão đầu ở đầu thôn nói rằng vừa gặp cậu, tớ còn không biết cậu trở về khi nào, dạo này làm quan, tết cũng không thèm về nhà à?

Trần Nhị Đản vừa nói vừa từ xe gắn máy hạ xuống một cái bao bố, từ bên trong lấy ra bánh bao, thịt heo, rượu, còn có nhang và giấy vàng bạc cúng bái, thành thạo đem những vật này bày ở trước mộ phần cha mẹ Đinh Nhị Cẩu bày cúng, còn đem rượu tưới văng đầy trên đất.

– Nhị Đản, cám ơn cậu.

Trần Nhị Đản đưa cho Đinh Nhị Cẩu một điếu thuốc, sau đó hai người song song ngồi ở trước mộ phần.

– Cám ơn cái gì, cậu và tớ là anh em, đừng có nói những câu như vậy, nghe rất là chối tai.

– Được, sẽ không nói lời này, à… đúng rồi, con cậu ra sao rồi…

– Rất tốt, chúng nó đều mau biết nói chuyện rồi, chỉ ghét là tớ ngày nào cũng ẳm bồng bọn chúng, mà câu đầu tiên chúng nó gọi lại là “ mẹ …”, cậu nói cái xem có công bình cho tớ hay không.

Trần Nhị Đản dáng vẻ rất hạnh phúc nhưng phàn nàn nói.

– Cậu quá sướng rồi mà còn than thở cái gì? Tớ thì giờ ngay cả vợ còn chưa có đây, còn cậu thì đã sinh ra hai đưa con, lợi hại hơn tớ nhiều rồi. – Đinh Nhị Cẩu chế giễu nói.

– Thôi không nói chuyện này nữa, bộ cậu dạo này bận rộn lắm sao, cuối năm mới cũng không thấy trở về nhà, dù nói thế nào đi nữa thì thôn Bàng Tử Dục này cũng là nhà của cậu đấy, cậu đi mà không quay trở lại, trong nội tâm của tớ thật đúng là có điểm không dễ chịu đâu, La Tử Hàm cứ nhắc nhở tớ gọi điện thoại cho cậu, kêu cậu về nhà tớ cùng nhau ăn Tết, La Tử Hàm rất phục cậu đấy, trong một thời gian ngắn như vậy mà có thể xông ra đời làm đến thư ký cho chủ tịch huyện, nhưng tớ cảm thấy cậu bây giờ công tác bận bịu, nên không có thời gian rãnh rổi nhiều, do đó không dám gọi điện thoại cho cậu.

– Ừ.. cậu nói rất đúng, làm thư ký, lúc nào cũng chuẩn bị trước cho chủ tịch, nào có nhiều thời gian, tự do bị chi phối rất nhiều, chờ tớ sau này nếu có dịp rảnh, tớ sẽ liên hệ với cậu, thay tớ cám ơn La Tử Hàm nhiều nhé.

Đinh Nhị Cẩu biết rõ, La Tử Hàm là người đàn bà thông minh hơn Trần Nhị Đản rất nhiều, sẽ hiểu vì sao hắn không muốn quay về…

Nói xong những lời này, hai người bọn họ chợt có cảm giác không còn những lời nào khác để nói, giữa hai người lộ ra vẻ xa cách rất nhiều, Đinh Nhị Cẩu đột nhiên hỏi:

– Nhị Đản, ngoại trừ La Tử Hàm, cậu còn có những người phụ nữ khác không?

– Má nó, nói cái gì vậy, Trần Nhị Đản này mặc dù không phải là người nhân nghĩa, nhưng về mặt tình cảm thì vẫn là rất chung thủy đấy, trừ La Tử Hàm ra tớ chưa từng có cùng những người phụ nữ khác chung đụng thể xác.

– Được rồi … được rồi, La Tử Hàm hiện tại lại không ở nơi này, cậu làm cái gì mà chống chế dữ vậy. – Đinh Nhị Cẩu liếc nhìn Trần Nhị Đản nói.

– Hì hì, thật ra là tớ muốn là đàn ông thằng nào mà không léng phéng a, lúc trước khi tớ còn lăn lộn ngoài xã hội, có bao nhiêu cô gái muốn ở cùng với tớ, nhưng tớ chỉ có ưa thích La Tử Hàm, hết cách rồi, về sau lại còn có con nữa, hiện tại trong mắt tớ chỉ có một mình liếc, chuyện quá khứ ai mà không có tuổi trẻ xốc nổi qua, đúng không? – Trần Nhị Đản hùng hồn nói.

– Này Trần Nhị Đản, tớ hỏi thật hiện nay cậu bảo trì quan hệ một đêm mấy lần vậy? – Đinh Nhị Cẩu nhỏ giọng hỏi.

– Hừ… tớ vẫn còn rất lợi hại, một buổi tối thường xuyên ba cái, tư vị kia…

Trần Nhị Đản đã bắt đầu nói khoác đầy trời, Đinh Nhị Cẩu bất đắc dĩ đứng lên, hắn còn trẻ, ngày trước gặp được La Tử Hàm rồi xảy ra mối quan hệ xác thịt, giờ nghỉ lại thật đúng là mình đã xử lý không tốt, việc này hãy xem như là một giấc mộng bắt buộc phải quên đi cho tốt đẹp đôi đường…

– Ai ai, cậu lại định đi à, giờ tính đến đâu vậy? – Trần Nhị Đản cũng vội vàng đứng lên hỏi.

– Tớ còn có một lãnh đạo chưa có chúc tết, hôm nay ghé qua đây nhìn một chút, cậu về nhà trước đi, có thời gian tớ sẽ trở lại tìm cậu uống rượu, thay mặt tớ gửi lời hỏi thăm La Tử Hàm, cùng với chú thím ở nhà cậu nhé.

Nói xong Đinh Nhị Cẩu lên xe lái đi, lưu lại một Trần Nhị Đản ngây người ngơ ngác đứng tại chỗ.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200