Chinh phục gái đẹp - Chương 2 - Dịch giả Meode

Phần 83
Chương 2 – Phần 83

Dục tính tăng vọt mãnh liệt như một con ngựa hoang cuồng mãnh ở trong cơ thể Điền Thanh Như đánh thẳng dồn xuống phía cái âm hộ, trong đầu không ngừng ảo tưởng dương vật Đinh Nhị Cẩu chen vào bên trong thân thể của mình mang tới cực kỳ khoái cảm kích thích mãnh liệt, cô hé môi ngậm hai ngón tay vào trong miệng, “ chậc… chậc “ mút vào, khi hai đầu ngón tay đã ươn ướt, liền đem hai ngón tay nhỏ bé đưa vào cái khe thịt âm hộ đã sớm ngập lụt dịch nhờn đút vào rút ra, bàn tay lúc lên lúc xuống …

Từ góc độ nơi này nhìn sang, Điền Thanh Như thấy Đinh Nhị Cẩu đưa lưng về phía cô, toàn thân hắn trần trụi quỳ gối giữa hai chân Điền Ngạc Như, cơ bắp hai cái mông săn chắc trước sau đang dùng sức đong đưa đẩy tới hướng dưới háng em gái mình, hai bên đầu bả vai của Đinh Nhị Cẩu lộ ra đôi chân đẹp trắng như tuyết của Điền Ngạc Như, các ngón chân cong lại lòng bàn chân nhếch lên, tuy rằng nhìn không thấy rõ dáng người Điền Ngạc Như, nhưng cũng có thể tưởng tượng được cô ấy đang hưởng thụ sự sướng khoái đến cỡ nào.

Dương vật Đinh Nhị Cẩu rất dài, cứng và to, che phủ hết cái cửa miệng âm đạo Điền Ngạc Như, dính chặt không có một tia khe hở, lúc này đầu khấc của hắn đụng phải chỗ mẫn cảm nhất sâu trong thân thể Điền Ngạc Như, hắn cảm giác mình sắp phóng tinh, cảm giác quá cường liệt rồi, làm cho đầu óc hắn hoàn toàn trống rỗng, rất muốn cứ như vậy mà xuất tinh cho xong việc, nhưng nghĩ lại, không được… không thể xong việc… chính mình cũng khá vất vả mới hưởng thụ thư thái đến như vậy, quyết không thể giống như là xe bị tuột xích giữa chừng, cắn chặt răng, hắn cố áp chế dục hỏa trong cơ thể mình đang xao động, nhưng hiệu quả rất thấp, hắn không ngừng áp chế, trong cơ thể lại như sức ép bật lên của lực lò xo, lực bắn ngược lại càng lớn, rất nhanh đã đi tới trạng thái kề cận của cơn cực khoái sắp sửa phóng xuất.

Cùng lúc đó, Điền Ngạc Như cũng cảm nhận được đầu khấc dương vật Đinh Nhị Cẩu ở sâu trong âm đạo mình biến hóa, cô không phải là cô gái mới trải qua tính dục lần đầu tiên, nên thừa hiểu Đinh Nhị Cẩu sắp xong chuyện.

– A… sướng lắm Nhị Cẩu… dùng sức làm mạnh lên.. đâm chết đi…a a a…

Điền Ngạc Như cũng cảm nhận được hưng phấn thân thể mình cũng đã đến cực hạn, một làn sóng tê dại ê ẩm, trong nháy mắt bao trùm lên thân thể của chính mình, hồn phách như là bay bỗng trong mây, cả người xụi lơ vô lực, thành vách niêm mạc thịt non âm đạo cùng dương vật Đinh Nhị Cẩu ma sát không hề có khe hở đã phát ra từng hồi nho nhỏ tiếng “ ọc..ọc..”do bên trong, tiếp theo theo sau là thân thể Điền Ngạc Như cứng đờ, hai chân không ngừng run run, từ bên trong cổ miệng tử cung một luồng nhiệt lưu âm tinh tưới thẳng lên đầu khấc Đinh Nhị Cẩu, hắn biết cơn cực khoái của cô đã tới, nên đình chỉ hết tất cả động tác lẳng lặng chờ đợi, từ trong mật huyệt của cô âm tinh đã trào ra ngập lụt hết cả cái hang động ….

Đinh Nhị Cẩu cũng không còn khống chế được mình nữa, vô cùng cuồng mãnh tiến lên, như là vận tốc ánh sáng trong nháy mắt chiếm cứ tâm thức của hắn, cảm giác được cả người sảng khoái đến tột đỉnh, bên lỗ tai của hắn không ngừng quanh quẩn tiếng rên rỉ động tình sung sướng vô hạn của Điền Ngạc Như truyền đến, màng nhĩ bị kích thích cộng hưởng tạo thành tiếng “ ong… ong…” trong đầu, làm hắn cũng sướng khoái như là bay lên trời cao…

– Ưm…

Trong miệng không ức chế được phát ra tiếng rống to, tiếng thở dốc ồ ồ giống như đang đánh trận, dương vật phồng lên bên trong âm đạo Điền Ngạc Như làm chật căng lên ép lên niêm mạc thịt non, đây là một loại tác động làm cho hắn càng ra sức, thật nhanh thật mạnh đâm thọt vào trong…

Tốc độ này rất nhanh, như là hắn đang chạy đua 100 mét nước rút vậy, đem trong thân thể từng cái tế bào, lôi cuốn làm cho hắn như điên cuồng lên…

– Á… anh… anh… đâm chết… em rồi..a…a…a…sướng…

Kèm theo là từng lời rên rỉ loạn ngôn của Điền Ngạc Như, cái mông to của cô hẩy lên cao hết sức dính thật chặt dưới háng Đinh Nhị Cẩu, miệng tử cung mẫn cảm cắn nuốt từng làn tinh dịch nóng bỏng của hắn phún ra từ cái đầu khấc ịn sâu bên trong âm đạo.

Khi tiếng rên rỉ mất hồn của Điền Ngạc Như chợt vang to lọt vào lổ tai của Điền Thanh Như làm cô giật mình như nghe sét đánh, nội tâm hoảng hốt, trong thân thể của cô cũng như đồng lượt cùng em gái của mình phát ra một dòng điện lưu mê say làm thất điên bát đảo thần hồn, cô cũng cảm giác được âm đạo của mình đang co rút kịch liệt lại, bên trong thành thịt non âm đạo xiết chặt thu nhỏ khép chặt lại hai ngón tay cùng nhau một chỗ, một giòng nước nhỏ âm tinh từ hũ mật tử cung bắn nhanh trào ra, trong lúc nhất thời Điền Thanh Như xấu hổ mặt đỏ như sơn móng tay, hai mắt nhắm nghiền lại…

Trở về thực tại, Điền Thanh Như không biết tự lúc nào hai bắp đùi đã tréo lại xiết chặt, bên dưới háng cô hai mép nhỏ âm hộ đã sung huyết phồng lên nhột nhạt ngứa ngáy dinh dính khó chịu, như choàng tỉnh qua giấc mộng Nam Kha, cô liếc mắt nhìn qua thì thấy Điền Ngạc Như đang quay đầu nhìn ra phía cửa sổ, ánh mắt như xa xăm suy nghĩ về điêì gì đó và đồng thời đang chờ đợi câu trả lời của Điền Thanh Như.

Hai má vẫn còn nóng hầm hập, Điền Thanh Như thả lỏng duỗi lại hai chân, cô hơi cúi đầu quan sát thì thấy dưới đáy cái quần mặc trong nhà đã loang ra một đốm dịch nhờn cỡ ngón tay cái, dịch nhờn đã tươm ra thấm ướt cái quần lót mặc trong, thẩm thấu xuyên qua cả lớp vải quần ngoài thì cũng hiểu cơn nứng của cô vừa trải qua dữ dội đến mức nào, một cái mùi nồng nồng của con cái tiết dịch thoang thoảng từ dưới háng mình lan tỏa chui vào lổ mũi, cô lúng túng hắng giọng đánh trống lãng vì sợ Điền Ngạc Như chú ý tới….

– Em muốn điều đến chỗ nào?

– Hừm… nếu kẹt lắm thì em đến công an huyện làm cũng được. – Điền Ngạc Như nói ra.

– Lão Hoắc vừa mới điều đến đồn công an Thành Quan, em bây giờ đến làm ở công an huyện, bộ em không sợ người ta nói xấu sau lưng à? – Điền Thanh Như lườm Điền Ngạc Như một cái rồi nói.

– Vậy thì để em làm chung với chị đi. – Điền Ngạc Như lại muốn ở cùng một chỗ.

– Theo chị thì em có thể làm gì? Em nói thử xem, em biết cái gì chứ? – Điền Thanh Như tức giận nói.

– Hay là đến một ban ngành nào đó nhàn nhã mà làm, ví dụ như hội phụ nữ hoặc là hội nông dân chẳng hạn. – Điền Thanh Như lại nói tiếp.

– Không đi đến những chỗ đó đâu, những ban ngành đó có quyền lực gì cả, em không đi, à… hay là điều em đến bộ phận tòa án đi, đúng đó em thích bên tòa án.

– Đi làm ở tòa án? Em hiểu rành về pháp luật sao?

– Không hiểu thì có thể học mà, em sẽ đi học thêm vài năm, đến lúc đó thì khi trở về có thể tra xét án rồi, chị Thanh Như giúp em đi…

– Trời đất, chị thật sự là phục em đấy, được rồi, để chị xem có mối quan hệ nào không để xin cho em, nhưng em phải đáp ứng chị một chuyện mới được…

– Chuyện gì? Chị Thanh Như cứ nói.

Điền Ngạc Như tinh thần tỉnh táo, cười híp mắt nhìn chị của mình.

– Khi nào rảnh, em giúp chị một cuộc hẹn gặp mặt với Đinh Nhị Cẩu, chị có chuyện muốn nói với hắn một chút. – Điền Thanh Như nói ra.

– Đinh Nhị Cẩu? Chị muốn gặp hắn làm gì?

Điền Ngạc Như lời nói gấp gáp rồi lại tiếp tục:

– Chị Thanh Như trước đây em cũng đã nói qua, cái gì của em cũng chính là của chị, nếu chị cũng thích hắn em cũng không hẹp hòi đâu, nhưng em cho chị biết trước là hắn tính tình cũng không tốt lắm ….

– Ai da, đồ chết dầm, em suy nghĩ bậy bạ gì vậy? Xem chị xé miệng của em ra bây giờ…

Trong phòng camera của nhà hàng Hải Dương, Hoắc Lữ Mậu cùng Trịnh Tam Gia ngồi mặt đối mặt, Trịnh Tam Gia không ngừng dùng giấy vệ sinh lau máu trên mặt, vết tích của những cú đạp của Đinh Nhị Cẩu không thể bảo là không hung ác, chỉ trách là xương mũi còn chưa có bị đạp gảy, chẳng qua là máu cứ không ngừng chảy.

– Tam Gia, chuyện này rất khó xử lý, nếu không thì cậu báo lên trên công an huyện đi, tôi chỉ là một đồn trưởng nhỏ, thật sự là gánh không nỗi chuyện lớn như vậy, dù sao hai người này cậu cũng đã biết là ai rồi, một người là thư ký của chủ tịch huyện, một người là thư ký đại chủ nhiệm, cậu thì không sợ, nhưng tôi thì trong hai người này, ai cũng không dám gây hấn đâu.

Hoắc Lữ Mậu không phải người ngu, đúng ra ông ta muốn xóa sạch hình ảnh trên camera, nhưng vì có mấy người cảnh sát đi theo dù là người của đồn côn an Thành Quan, nhưng ông ta vẫn không tin được những người này, vì thế nên đành mặc kệ.

– Hoắc Lữ Mậu, ông vừa từ thị trấn đến nội thành trong huyện, có thể còn chưa biết nguyên tắc của tôi, Trịnh Tam Gia cho tới bây giờ lời nói một là một không có hai, ông là người xử lý cho nên phải xử lý, không muốn làm cũng phải xử lý, tin không, ngay ngày mai tôi sẽ cho ông cút về.

Trịnh Tam Gia giọng nói rất thấp, nhưng cũng đủ để cho Hoắc Lữ Mậu nghe qua đầy đủ câu.

– Tam Gia, thật sự là quyền hành của tôi chỉ có hạn.

Hoắc Lữ Mậu đã bị dồn vào đường cùng nên không sợ nữa, chỉ có thể đi bước nào tính bước đó.

Những lời này của Trịnh Tam Gia thật ra không phải là hù dọa Hoắc Lữ Mậu, Trịnh Tam Gia tên đầy đủ Trịnh Đoạn Cương, nghe cái tên của hắn cũng hiểu là một nhân vật hung ác, nhưng hắn còn có một biệt hiệu rất oai phong là “ trưởng phòng tổ chức cán bộ “ theo lời đồn đại chỉ cần là muốn bước chân vào làm nhân viên ở chốn quan trường huyện Hải Dương lăn lộn, thì dán lên người hắn ta một số tiền, nhất định là có thể chen chân vào, với lại lời hứa của Trịnh Tam Gia so với lãnh đạo bình thường trong quan trường còn tốt hơn nhiều, nếu như công việc không thành, thì còn nghĩ đến khả năng Trịnh Tam Gia trả tiền lại, hoặc là có thể chọn lựa chức vị ban ngành khác, hắn sẽ phụ trách chạy việc cho mình.

– Hừ… thôi tôi biết chuyện này ông cũng khó khăn, với lại tôi còn nghe nói ông và Đinh Trường Sinh đã từng là đồng sự, cho nên tôi cũng sẽ không làm khó ông nữa, tôi chỉ cần khi nào ông hẹn hắn ở đâu đó, báo tin tức cho tôi biết là được, yên tâm đi tôi sẽ không giết chết hắn, tôi phải lấy lại mặt mũi của tôi một chút thôi, nếu không thì Trịnh Tam Gia làm sao còn lăn lộn ngoài xã hội nữa, phải không?

– Chuyện này…

Hoắc Lữ Mậu do dự chưa quyết, hừm… không giết chết hắn, làm cho tàn phế cũng không được, dù sao thằng nhóc này là mình một tay huấn luyện ban đầu, hơn nữa ở phía sau hắn ta còn có chủ tịch huyện đỡ đầu, tường thành dù dầy đi nữa, cũng khó tránh khỏi không bị lọt gió, vạn nhất việc này truyền ra bên ngoài, chẳng lẽ mình còn mặt mũi lăn lộn?

– Hoắc Lữ Mậu, tôi cũng biết ông phấn đấu muốn lên chức cũng như người khác, chỉ cần ông làm đồn trưởng Thành Quan này đầy một năm, tôi sẽ bảo đảm sang năm đúng thời gian này, đưa ông lên làm phó công an huyện Hải Dương, thế nào? Cái này ra giá đủ cao để ông nhận lời chứ ?

Trịnh Tam Gia mỉm cười gian xảo, ở trong mắt hắn ta thế gian này chẳng có chuyện gì mà không giải quyết được, khi dùng tiền hoặc là quyền lực ngã giá mua bán…

Đối với loại người như Hoắc Lữ Mậu, dùng tiền mua chuộc nhất định không phù hợp, bởi vì không phải là ai cũng đều thích tiền, nhưng ông ta là người ở trong chốn quan trường, ai mà không thích quyền lực, cho nên quyền lực hấp dẫn có thể so với tiền bạc thì quan trọng hơn nhiều.

Đang cúi đầu, Hoắc Lữ Mậu đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Trịnh Tam Gia:

– Thật không ?

– Tất cả mọi người đều bảo tôi là trưởng phòng tổ chức, thì ông nghĩ xem là thật hay không thật, nếu chưa tin, cứ đi hỏi thăm mọi người đi, Trịnh Tam Gia lời hứa có lúc nào mà không giữ?

Hoắc Lữ Mậu trố mắt đứng dậy, với tay cầm lấy bộ đàm đi ra mở cửa, lập tức nói nhanh:

– Đinh Trường Sinh đêm nay sẽ đến nhà tôi uống rượu.

Nói xong, dứt khoát đẩy cửa ra, đi ra ngoài đại sảnh nhà hàng.

Nghe tiếng “ ầm “cửa đóng lại, Trịnh Tam Gia ngửa mặt lên trời cười to, hắn lại thắng, quyền lực hấp dẫn lại đem một người đẩy về phía của hắn …

Chỉ cần vừa về đến nhà, Điền Ngạc Như sẽ cỡi quần áo ngoài, chỉ mặc cái váy ngủ, chân trần đi tới đi lui trên sàn nhà bằng gỗ, đang lúc ngồi ở trên ghế sa lon vừa xem phim Hàn vừa gặm trái táo thì bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.

Cô bước đến mắt mèo trên cửa ngó ra, lập tức mừng rỡ.

– Em đến đây có chuyện gì thế?

Điền Ngạc Như nhanh chóng kéo cánh cửa ra.

– Đồn trưởng nhắn tin cho em đến nhà uống rượu.

Đinh Nhị Cẩu bước vào trong nhà, quan sát chúng quanh căn phòng.

– Khỏi nhìn, ông ấy chưa có về đâu.

Điền Ngạc Như từ phía sau lưng hắn, thoáng cái ôm lấy eo của hắn dùng sức cạ cạ đôi bầu vú căng tròn, chết sống không buông ra.

– Chị Ngạc Như, mau buông ra, nếu ông ta trở về thấy thì rắc rối to.

Đinh Nhị Cẩu tuy có lúc rất to gan lớn mật, nhưng đôi khi lại nhát như chuột, buổi trưa hôm nay xảy ra chuyện, cho đến bây giờ trong lòng hắn bỗng có một linh tính bất an, luôn cảm giác có cái gì không đúng, nhưng không thể giải thích được, bởi vì thế cho nên hắn lúc này một chút hứng thú đều không có, dù cho Điền Ngạc Như đang cầm bàn tay của hắn nhét vào bên trong cái váy của cô, xuyên qua cái quần lót chạm lên tấm thảm lông dày mịn xào xạc nham nhám dưới lòng bàn tay hắn.

– Hì… đây là rượu em mang đến chô ông ta, em không biết là chị đang ở đây, sớm biết thì cũng mua cho chị bó hoa rồi.

Đinh Nhị Cẩu cuối cùng cũng dùng đầu ngón tay quẹt lên xuống trên cái khe thịt âm hộ dinh dính đã có nước nhờn chảy ra, như khích lệ tinh thần Điền Ngạc Như.

– Không có lương tâm, đi rồi cũng không nói cho chị biết một tiếng, vậy em chỉ biết “ làm “ chị thôi sao ?

Điền Ngạc Như không chịu buông tha ngồi ở trên ghế sa lon ôm lấy cánh tay Đinh Nhị Cẩu không rời.

– Khục.. chuyện này đến bây giờ cũng đâu có gì chắc chắn đâu, vẫn còn đang thử việc, nếu em làm không xong thì bất cứ lúc nào cũng có thể rời đi, con người của em chắc chị cũng biết, không chính xác 8, 9 phần, với ai em cũng không cho biết, chứ nếu có chuyện đột ngột xảy ra thì không biết ăn nói làm sao. – Đinh Nhị Cẩu triển khai sử dụng tài uốn ba tấc lưỡi nói xạo của mình ra.

– Em nói thật hả?

Điền Ngạc Như cũng không phải là đứa bé lên ba, cho nên bán tín bán nghi hỏi lại.

– Đương nhiên là thật, à.. hôm nay em đến tìm đồn trưởng Hoắc cũng có chuyện nhờ vả đến ông ta, em có gây chút phiền toái nhỏ.

– Ừm… chuyện gì vậy? Có muốn chị nhờ người giúp em một tay hay không?

– Người giúp em? Là ai vậy?

– Em đã quên rồi hả, chị Điền Thanh Như làm ở viện kiểm sát huyện.

– A… em nhớ ra rồi, nhưng việc này chị ấy cũng không thể giúp, theo tình hình suy xét, chỉ có nhờ đồn trưởng là tốt nhất mà thôi.

Danh sách chương (200 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200